Back to Novel

Chapter 1021

Chưa gì đã quay xong rồi hả? (2)

Chưa gì đã quay xong rồi hả? (2)

“Cái gì? Cậu chỉ có một cảnh quay này thôi hả?”

Lâm Tử Hàng ăn xong bữa tiệc lớn, anh còn gói một cái chân giò để ăn vào buổi tối.

Không ngờ trong khoảnh khắc tuyệt vời như vậy, Lâm Chu lại nói ra chuyện phá hỏng không khí như thế này.

“Sao có thể không có cảnh quay cho cậu chứ?”

“Chú rể chết rồi, không phải nên tổ chức một đám tang à? Ăn một bữa?”

“Rồi cô dâu cũng chết, không phải lại tổ chức thêm một đám tang nữa hả?”

“Còn mỗi lần con ma giết một người, không phải người trong thôn cũng tổ chức đám tang à?”

Nhìn Lâm Tử Hàng tỏ vẻ ngạc nhiên, lập tức nhảy dựng lên đếm số lần ăn cỗ, khóe miệng Lâm Chu không khỏi co giật.

Nghe xem anh đang nói gì kìa!

Chết một người thì tổ chức một bữa tiệc, thế thì không cần quay phim ma nữa, cứ quay ma ăn cỗ luôn là được rồi!

Đạo diễn chịu đồng ý mới lạ!

Cậu vốn chỉ là một vai quần chúng.

Lâm Chu không muốn được thêm cảnh rồi quay trong mấy ngày nữa!

“Đạo diễn Lâm, anh nghe xem anh nói có giống người không vậy!”

Lâm Chu nhìn vẻ mặt rõ ràng muốn ăn cỗ của Lâm Tử Hàng, cũng không muốn vạch trần anh.

“Đạo diễn Văn sẽ không đồng ý đâu.”

Nghe Lâm Chu nói câu này, Lâm Tử Hàng cảm thấy cậu vẫn chưa hiểu rõ tài nấu ăn của mình.

Sao lại nói ra những lời như vậy chứ?

Vai diễn này vốn có bao nhiêu cảnh quay, người sáng suốt đều nhìn ra được.

Thêm nhiều cảnh như vậy, chẳng phải để được ăn thêm vài bữa à.

Ai bảo Lâm Chu ngoài thời gian quay phim, hoàn toàn không chịu nấu ăn.

Muốn ăn ké chỉ có thể thêm cảnh cho cậu thôi.

Nhưng loại vai quần chúng đó, dù có thêm thế nào thì cũng không thể thêm được bao nhiêu cảnh, cuối cùng lần nào cũng ăn không đã ghiền.

Vẫn nên quay một bộ phim có nhân vật chính là đầu bếp sẽ tốt hơn!

Cho nên không biết tại sao chủ đề đã chuyển sang chuyện Lâm Tử Hàng mời Lâm Chu diễn nam chính cho bộ phim tiếp theo của anh.

“Lâm Chu, cậu làm nam chính cho bộ phim tiếp theo của tôi được không? Tôi sẽ thiết kế riêng một bộ phim cho cậu, tôi cũng đã nghĩ ra tên rồi, tên Thần Bếp! Cậu thấy thế nào?”

Lâm Chu: …

Với tình hình hiện tại của cậu, tuy không đến mức trắng tay, nhưng cũng gần như vậy, không nhà không xe, tiền tiết kiệm cũng chỉ là mới tích cóp được từ việc đóng phim gần đây, nhưng muốn mua nhà vẫn còn thiếu chút tiền.

Trong điều kiện bàn tay vàng quy định rõ ràng, một vai diễn chỉ có thể nhận được một phần thưởng.

Cậu đóng vai quần chúng, một ngày nhận được một phần thưởng.

Hay là đóng vai chính, quay phim vài tháng hoặc một hai năm để nhận được một phần thưởng?

Nghĩ đến đây, bất cứ ai cũng biết nên chọn thế nào.

Lâm Chu tạm thời không có ý định nhận vai chính.

Mất quá nhiều thời gian.

Cậu chỉ muốn đóng nhiều vai diễn nhỏ, nhận được nhiều phần thưởng hơn.

Hiện tại số phần thưởng cậu nhận được vẫn quá ít, không thể nhìn ra được gì.

Phải nhận được nhiều phần thưởng hơn một chút, xem có thể tìm ra quy luật nào không.

Lâm Chu cũng có kế hoạch cho tương lai của mình.

Vì vậy, đối mặt với lời mời của Lâm Tử Hàng, cậu thẳng thắn từ chối: “Đạo diễn, tôi mới vào nghề, chỉ muốn bắt đầu từ vai quần chúng để từng bước mài giũa diễn xuất của mình, với diễn xuất hiện tại, tôi cảm thấy đóng vai chính vẫn còn hơi miễn cưỡng.”

“Xin lỗi vì đã phụ lòng tốt của anh.”

Lâm Chu nói xong, nhìn Lâm Tử Hàng nở nụ cười xin lỗi.

Muốn mời cậu đóng phim Thần Bếp, không cần nghĩ cũng biết là vì mục đích gì.

Nếu đợi đến sau này, có lẽ cậu sẽ nhận, nhưng bây giờ thì không được.

Không có thời gian đó.

Lâm Tử Hàng sa sầm mặt mày, cảm thấy đối phương không chơi theo quy tắc.

Sao có thể có người từ chối bộ phim mà đạo diễn đặc biệt thiết kế riêng cho mình chứ!

Nếu tin tức này được tung ra, có lẽ cả làng giải trí sẽ phải chấn động.

“Lâm Chu, cậu…”

Lâm Tử Hàng tỏ vẻ bi phẫn, thậm chí còn có chút tủi thân nhìn Lâm Chu.

Vẻ mặt đó chẳng khác gì bản thân toàn tâm toàn ý hy sinh cho đối phương, nhưng đối phương lại không muốn chấp nhận!

Lâm Chu cười gượng.

Nhưng Lâm Tử Hàng đã khó khăn lắm mới tìm được đoàn phim này thông qua quan hệ bạn bè, sao có thể để Lâm Chu đóng máy chỉ sau một bữa ăn chứ.

Thế là anh bảo Lâm Chu về nghỉ ngơi trước, còn mình thì đi tìm đạo diễn Văn để nói chuyện tử tế.

Lâm Chu gật đầu trở về phòng của mình.

Lâm Tử Hàng quay đầu đi tìm đạo diễn.

Quay phim ma đa phần đều quay đêm.

Sau khi Lâm Chu kết thúc công việc, đoàn phim vẫn tiếp tục quay.

Lý Tử Hàng đợi đến tận ba giờ sáng, cảnh quay hôm nay mới hoàn thành.

Khuôn mặt Văn Cao Dật hiện rõ sự phấn khích sau khi thức đêm.

Nhìn thấy Lâm Tử Hàng, anh còn vui vẻ chia sẻ kỹ năng quay phim của mình: “Phim ma vẫn nên quay vào ban đêm, các diễn viên rất nhập vai, tạo thêm chút không khí, diễn xuất y như thật luôn!”