Buổi trưa ngày hôm đó, đã là ngày thứ ba kể từ khi Trần Bình An rời khỏi sơn trang.
Một thiếu nữ tính tình nóng tính, có đôi mắt hạnh đã đến Kiếm Thủy sơn trang, chân còn mang một đôi giày thêu hoa.
Khi gặp Liễu Thiến và Tống Phượng Sơn, vừa nghe tin Trần Bình An đã rời đi, bọn họ lập tức phàn nàn, nói rằng phu phụ nhà này không tốt, không biết giúp nàng ta giữ khách lại thêm vài ngày.
Liễu Thiến cảm thấy có chút kỳ lạ, hỏi nàng ta bên kia núi đã xảy ra chuyện gì rồi sao, nên mới muốn Trần Bình An giúp giải quyết? Sau đó Liễu Thiến nghiêm túc nói: “Ân oán giữa ngươi và sơn thân chỉ cần Vi Úy ngươi mở miệng, Kiếm Thủy sơn trang của chúng ta có thể giúp đỡ, nhưng sơn trang tuyệt đối sẽ không để Trần Bình An ra tay.”
Vẻ mặt Vi Úy rất kỳ quái: "Vị Đại kiếm tiên này không nói cho ngươi biết chuyện cổ tự sao?"
Liễu Thiến nghi hoặc nói: “Đã nói rồi, nói ngươi còn dám quay lại nghề cũ, năm đó ngươi đã chịu khổ dưới tay gia gia chúng ta, nhưng vẫn không hề ghi nhớ, lại đi đến cổ tự lừa gạt lấy đi dương khí của nam nhân. Sao hả, thật ra sau khi hai người gặp mặt, còn ẩn tình gì khác nữa đúng không?”
Vi Úy cười cười nói: “Không có bí mật gì cả, chỉ là ta ưng ý hắn, nhưng lại xấu hổ không dám nói ra. Thực ra ta cũng có chút động lòng, nên muốn nhờ Tống lão gia tử giúp đỡ mai mối… "
Khóe môi Tống Phượng Sơn cong lên, đang nói những lời khốn nạn gì thế, thật là dối trá. Ở đây không có ai là không biết Vi Úy ngươi thực sự thích gì. Hơn nữa, xét đến tính tình và tu vi hiện tại của Trần Bình An, nếu lúc đó hắn ta không trực tiếp dùng kiếm chém yêu trừ ma, thì đã là Vi Úy ngươi mạng lớn rồi.
Liễu Thiến cười, trực tiếp vạch trần Vi Úy: "Được rồi, bớt nói những câu đùa chê mạng mình quá dài như vậy nữa đi, nếu thật sự để gia gia chúng ta hoặc Trần Bình An nghe thấy, ngươi sẽ phải chịu khổ đấy!"
Liễu Thiến liếc nhìn đôi phu phụ vẻ mặt đang thoải mái, cau mày hỏi: “Chẳng lẽ Tô Lang đi đường không chú tâm, đã chết giữa đường rồi đó chứ, nên không đến gây rắc rối cho sơn trang của các người à? Bằng không, các người còn có thể cười được sao? Chẳng lẽ không phải ngày nào cũng dùng nước mắt rửa mặt sao? Liễu Thiến ngươi lau nước mắt cho Tống Phượng Sơn, Tống Phượng Sơn la lên nương tử đừng khóc, đừng khóc, rồi quay lại lau mặt cho ngươi..."
Tống Phượng Sơn không chịu nổi sự trêu chọc của ma nữ nước Sơ Thủy nên kiếm cớ đứng dậy rời đi.
Thật ra mấy năm nay Liễu Thiến là người chăm chỉ, cẩn thận xử lý mọi chuyện của Kiếm Thủy sơn trang, cho nên cái gì nên nói, cái gì không nên nói, trong lòng nàng ta cũng có tính toán.
Nếu không, hai ông cháu đã không tin tưởng, để nàng ta quản lý việc nhà như thế.
Vi Úy kêu lên một tiếng, hoàn toàn không hề ngạc nhiên chút nào, nhìn thấy ánh mắt trầm tư của Liễu Thiến, lúc này Vi Úy mới “ây da” một tiếng, giữ lấy tim mình: "Thì ra kiếm thuật của Trần tiên sinh đã cao minh đến như vậy rồi, đúng là cách biệt vài ngày thôi đã khiến người ta phải thay đổi cách nhìn nhận, dọa ta sợ chết khiếp. Ta là một đứa trẻ ngoan. Nếu sớm biết thì lúc ở cổ tự, lẽ ra ta nên lấy thân báo đáp rồi. Cho dù ta không thích nam tử đó, thì nhắm mắt lại cũng sẽ qua mà thôi."
Liễu Thiến ném một nắm hạt dưa qua, rồi nói: "Đừng có mà nói những lời vô liêm sỉ và hạ lưu đó nữa!"
Vi Úy bỗng nhiên nói: “Đáng lẽ hôm qua ta đã có thể tới rồi. Haiz, quỷ mị của chúng ta miễn cưỡng cũng có thể ngự phong đi xa được, nhưng tốc độ thật sự không nhanh như chớp bằng kiếm tiên ngự kiếm. Quên đi, đừng nhắc đến chuyện này nữa. Lão nương khổ sở tu hành mấy trăm năm, còn không bằng một nam tử du sơn ngoạn thủy chưa đến mười năm, thật là đáng buồn. Thiến Nhi, sở dĩ ta đến chỗ ngươi muộn một ngày, là vì ta đã phải chạy đến châu thành, lên kế hoạch cho một sự kiện lớn liên quan đến gốc rễ của đại đạo, còn chi tiết thế nào thì ta sẽ không nói cho ngươi biết. Dù sao, sớm hay muộn gì ngươi cũng sẽ biết. Nhưng trong quá trình này, ta đã phát hiện ra bóng dáng của Hoành Đao sơn trang. Tiểu bà nương Vương San Hô đó bây giờ thật sự rất kiêu ngạo, cách đó mấy dặm, ta đã có thể ngửi thấy mùi phấn son trên người nàng ta rồi."
“Chắc là, ngay khi Tô Lang bị thua ở đây, Hàn Nguyên Thiện đã truyền phi kiếm đưa tin triệu hồi các gián điệp còn sót lại trong tiểu trấn, cho nên Hoành Đao sơn trang mới lập tức ra tay.”
Vi Úy một tay xoa xoa trái tim, vẻ mặt giả vờ oán hận: “Các ngươi phải sớm chuẩn bị, nếu Trần Bình An tình lang của ta vẫn còn ở trong sơn trang thì dĩ nhiên là không sao rồi. Nhưng bây giờ… tên phụ tình đó đã bỏ chạy rồi. Lỡ như Hàn Nguyên Thiện đi cùng hắn ta thì sao? Đến lúc đó, ta sẽ không thiên vị các ngươi. Cùng lắm, là sẽ không giúp bên nào cả. Tình tỷ muội dù sao cũng là tình tỷ muội. Nếu Hàn Nguyên Thiện muốn thật sự trừng trị các ngươi, ta cũng chỉ có thể thầm rơi nước mắt mà thôi.”
Thật ra Vi Úy rất tò mò Hàn Nguyên Thiện tại sao lại không nể tình nghĩa như vậy, bất chấp đại cục, nhất quyết phải phải dây dưa không bỏ qua cho Kiếm Thủy sơn trang, ép Tống Vũ Thiêu rời khỏi sơn trang để xây dựng một miếu sơn thần ở đây. 'Sơn quái đã bị Trần Bình An một kiếm chém chết vẫn luôn ôm mộng Xuân Thu, muốn có thể một bước lên trời, dịch chuyển vị trí, trở thành sơn thần mới của Kiếm Thủy sơn trang. Còn về chuyện lớn mà nàng ta không nói, đương nhiên là nàng ta đang lên kế hoạch để mình thay thế con súc sinh đó, ngồi lên ngôi vị sơn thần, Vi Úy đã luôn âm thầm tranh tài với Liễu Thiến, tỷ muội trên thế gian đa phần đều như vậy. Tốt thì tốt đấy, nhưng ai sống tốt hơn cũng cần phải so sánh, không được mơ hồ. Vi Úy và Liễu Thiến đã từng là một trong tứ sát của nước Sơ Thủy. Liễu Thiến thân là một sơn trạch tinh quái đã có thể trở thành thiếu phu nhân của Kiếm Thủy sơn trang thì tại sao Vi Úy ta không thể là sơn thần, trở ngược lại thành người cao hơn ngươi một cái đầu?