Back to Novel

Chapter 1916

Chuyện Nhỏ Liên Quan Đến Một Chiếc Vỏ Kiếm Trúc (6)

Hai người không còn đi xa như chim bay như trước nữa, chỉ xem như là đang đi dạo, chính là chủ ý của Tống Vũ Thiêu.

Đi được nửa đường, Sở lão quản gia đuổi kịp hai người, mang theo chiếc mũ tre mà Trần Bình An để trong nhà.

Trần Bình An hỏi: "Đuổi người à?"

Tống Vũ Thiêu cười nói: "Nếu sớm đi thì lần sau có thể đến sớm hơn. Chút đạo lý này ngươi không hiểu sao? Có phải ngươi là kẻ ngốc không?"

Trần Bình An không nói nên lời.

Khi đến tiểu trấn nhỏ, vẫn chưa có khói lửa chỉ có vài tiếng gà gáy và tiếng chó sủa, khiến mọi thứ trông dường như càng yên tĩnh hơn.

Tống Vũ Thiêu dùng sức gõ cửa tửu lâu, đã không còn là lão chưởng quầy mà Trần Bình An quen thuộc năm đó nữa mà là một nam tử trung niên đang ngái ngủ, chỉ khi nhìn thấy Tống lão kiếm thánh, thì cười nói: " Lão trang chủ, đây là ai?"

Tống Vũ Thiêu chỉ vào kiếm khách thanh sam đội mũ tre bên cạnh nói: "Tên này nói muốn ăn lẩu, làm phiền các ngươi chuẩn bị một bàn." 

Trên khuôn mặt hay trong lòng nam tử hoàn toàn không hề có chút oán trách nào, giao tình giữa tửu lâu và sơn trang được truyền lại từ đời phụ thân của ông ta, tuy rằng hiện tại phụ thân ông ta đã qua đời, người ta nói rằng sơn trang cũng sắp phải chuyển đi nhưng nam tử vẫn nhớ đến những điểm tốt đẹp của sơn trang và lão trang chủ, sau đó cười nói: "Được thôi, ta sẽ chuẩn bị cho lão trang chủ. Vừa hay lúc này tầng hai đang sạch sẽ, không có khách nào khác."

Tống Vũ Thiêu đưa Trần Bình An đến ngồi vị trí bên cạnh cửa sổ tầng hai như thường lệ.

Tửu lâu ở đây quen thuộc với khẩu vị của Tống lão kiếm thánh, dù là nước lẩu hay món mặn và rau đều quen thuộc vô cùng, đều chọn những món ngon nhất.

Chẳng mấy chốc, trên bàn đã bày đầy những đĩa thức ăn đủ kích cỡ, còn nồi lẩu cũng đã bắt đầu bốc khói nghi ngút.

Tống Vũ Thiêu gọi tửu lâu thêm hai bình rượu, mỗi người một bình rồi nói với Trần Bình An: "Hôm nay chúng ta chỉ uống có lệ thôi, uống ít, ăn nhiều."

Trần Bình An gật đầu, Tống Vũ Thiêu liếc nhìn đĩa gia vị do Trần Bình An pha trên bàn, cũng khá đỏ, chỉ riêng ớt băm đã nửa chén, không tệ, nhóc con này sành ăn hơn rồi.

Trần Bình An đã nói chuyện cởi mở hơn ngày hôm qua, nói nhiều hơn về những chuyện trên núi.

Trong số đó có chuyến đi đến Mung Lung sơn ở Thái Y quốc.

Tống Vũ Thiêu hôm nay uống rượu rất hạn chế, chủ yếu chỉ là nhấm nháp rượu, sau khi nghe Trần Bình An phá hủy trận pháp sơn thủy, dỡ luôn tổ sư đường ở Mung Lung sơn, ông ta mỉm cười gật đầu: "Như vậy thì Tổ sư đường mới thật sự bị cắt đứt hương hỏa, phụ tử từ đó trở mặt thành thù. Cho dù nhất thời sẽ không trở mặt, nói không chừng còn thi nhau mà gào khóc kêu la. Sau đó sẽ mỉm cười ha ha, giả vờ là phụ từ tử hiếu. Nhưng thật ra trong lòng Lữ Vân Đại và Lữ Thính Tiêu đều biết rõ sau này khó có thể phụ tử đồng lòng, một nước đi này của ngươi so với việc thật sự phá bỏ Tổ đường của người ta còn hiệu quả hơn. Nhóc con, được đấy. Không giết người, chỉ đâm vào lòng người ta. Ngươi học theo ai thế?”

Trần Bình An cũng nhấp một ngụm rượu và nói: "Học được một chút từ trên núi, cũng học được một chút trong giang hồ."

Trần Bình An lại nói về ngư ông tiên sinh Ngô Thạc Văn, còn có chàng trai trẻ Triệu Thụ Hạ và thiếu nữ Triệu Loan, mỉm cười nói rằng có nhắc đến Kiếm Thủy sơn trang với bọn họ, nói không chừng sau này họ sẽ ghé thăm. Hắn cũng hy vọng rằng sơn trang sẽ không làm mất mặt hắn, nhất định phải tiếp đón đàng hoàng, kẻo ba sư đồ kia cho rằng Trần Bình An là kẻ khoác lác quá mức mà không soạn sẵn văn. Thật ra hắn chỉ là một người bằng hữu đang bị lãng quên của Kiếm thánh Sơ Thủy quốc, chỉ là mối quan hệ gật đầu chào nhau bình thường mà thôi. Nhưng hắn lại thích khoe khoang, khoác lác, dát vàng lên mặt mình?

Tống Vũ Thiêu cười lớn, chần một miếng lòng bò rồi gắp vào đĩa của Trần Bình An.

Ăn sạch sẽ các món nhúng lẩu và uống hết một bình rượu.

Tống Vũ Thiêu một lần nữa đưa Trần Bình An ra ngoài tiểu trấn, nhưng lần này tửu lượng của Trần Bình An đã tốt hơn, cũng có thể ăn đồ cay, không còn dáng vẻ nhếch nhác như trước nữa, điều này khiến ông lão có chút thất vọng.

Trần Bình An đội mũ tre, đứng yên, chắp tay nói: "Tiền bối, đi thôi."

Tống Vũ Thiêu gật đầu, nói câu cuối cùng: “Mặt mũi cũng không anh tuấn mà đội mũ che cái gì?”

Trần Bình An giơ chiếc mũ tre lên, nghiêm túc nói: "Chuyện này còn chưa chắc nha, tướng mạo của nam nhân như thế nào phải để nữ tử nói mới đúng."

Tống Vũ Thiêu cười mắng: "Đúng con khỉ gì, chẳng có gì quan trọng!"

Trần Bình An quay người mỉm cười rời đi.

Tống Vũ Thiêu đợi cho đến khi Trần Bình An đi xa rồi mới quay người men theo con phố vắng vẻ trở về sơn trang.

Ông lão một mình đi qua ngôi đền thờ mà Tô Lang đã đi qua, định hỏi kiếm của mình.

Có một số lời Trần Bình An muốn hỏi nhưng không thể hỏi được, tên tiểu tử đó đó lúc ở bàn ăn đã nghiêng qua nghiêng lại, nói một số nhận xét có vẻ lạc đề, chẳng hạn như sự nổi bật hắn khi ở Mung Lung sơn.

Kiếm thuật của Tống Vũ Thiêu không cao lắm, nhưng chẳng lẽ biết bao năm trong giang hồ đều đã uổng phí hết rồi sao? Chẳng lẽ ông ta lại không hiểu tính cách của Trần Bình An sao? Ông ta lại không biết những lời nói ít nhiều cũng lộ rõ hiềm nghi đó chắc chắn không phải là những thứ mà lúc bình thường Trần Bình An sẽ nói ra? Còn lý do gì ngoại trừ muốn cho ông lão này được yên tâm chứ. Khi đó Trần Bình An đã nói với Tống Vũ Thiêu, nếu thật sự xảy ra chuyện gì đó, nếu hắn đã thật sự mở miệng ra hỏi thì cứ việc nói ra, tuyệt đối đừng giữ trong lòng. Nhưng từ đầu đến cuối, Tống Vũ Thiêu rõ ràng từng lời nói hành động đều đang nói với Trần Bình An rằng ông ta không có tâm sự gì cả, mọi việc đều ổn, chỉ có nhóc con ngươi đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Hai tay của Tống Vũ Thiêu chắp ra sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời.

Mặt trời lên cao, thời tiết trong xanh, không mây, hôm nay là một ngày tốt lành.

Hy vọng sau này trên con đường trong giang hồ ngày nào tên tiểu tử đó cũng sẽ được như thế này.

You have caught up!