Back to Novel

Chapter 1915

Chuyện Nhỏ Liên Quan Đến Một Chiếc Vỏ Kiếm Trúc (5)

Ví dụ, sau khi đến bến phà tiên gia ở Địa Long sơn, tìm một cơ hội gửi phi kiếm truyền tin cho Ngụy Bá ở Phị Vân sơn, hỏi về quy mô của sự việc, trong những trường hợp bình thường, một số phản ứng bình thường của các quan viên đang đóng quân ở Đại Ly và triều đình địa phương.

Ngụy Bá là chính thần của Bắc Nhạc ở Đại Ly, Sơ Thủy quốc nằm xa ở giữa Bảo Bình châu đương nhiên không phải là ranh giới của Bắc Nhạc, cũng chính vì vậy mà Trần Bình An mới ra kiếm dứt khoát như vậy. Nếu không, hắn thật sự sẽ không nương tay, sẽ đổi thành một cách hành động kín đáo hơn.

Tống Phượng Sơn chỉ về hướng tiểu trấn và nói: “Tô Lang đã mang theo thị nữ cầm kiếm rời đi. Ta tin rằng sẽ sớm có một câu chuyện chấn động mọi người truyền khắp giang hồ ở hơn chục quốc gia. Tô Lang với một kiếm tiên trên núi thật sự đã tử chiến một trận, dù bị đánh bại cũng vẫn rất huy hoàng.”

Trần Bình An không so đo đến những tin đồn sai trái đó, hắn cười nói: "Ta mãi cũng không hiểu tại sao lại có sự tồn tại của kiếm thị."

Vị nương nương trước đây trong cung cũng như vậy, Thanh Trúc kiếm tiên Tô Lang cũng vậy.

Tống Phượng Sơn có chút khó xử.

Trần Bình An hỏi: "Tống đại ca cũng có ý này?"

Tống Phượng Sơn thấp giọng nói: "Ta chỉ dám nghĩ trong lòng mà thôi."

Trần Bình An xoa xoa cằm, lúc đầu cũng có chút không hiểu, nhưng khi hắn đặt mình vào hoàn cảnh mà suy nghĩ thì đã lập tức hiểu được Tống Phượng Sơn.

Dù sao, Trần Bình An có nghĩ cũng không thể nghĩ ra.

Trần Bình An bỗng nhiên cau mày, Tô Lang này thật sự là cứ dây dưa mãi không từ.

Đúng lúc này, lão quản gia họ Sở vội vàng đi tới, đứng ở ngoài đình nhỏ, cười khổ nói: “ Thanh Trúc kiếm tiên Tô Lãng đã bí mật tới đây, đang ở bên ngoài cổng, yêu cầu được gặp Trần tiên sinh, nói rằng hắn đánh bạo làm phiền Trần tiên sinh một việc, sau này nhất định sẽ báo đáp hậu hĩnh.”

Tống Phượng Sơn suy nghĩ một chút, lập tức hiểu được mối liên hệ trong đó, cười lạnh nói: "Đã hai lần được nước lấn tới rồi."

Trần Bình An mỉm cười, xua tay nói: "Không sao đâu. Vừa vào cửa, ta đã uống rất nhiều rượu ngon của sơn trang rồi."

Tống Phượng Sơn lắc đầu: "Đó là hai việc khác nhau!"

Trần Bình An nói đùa: "Tống đại ca, ngươi không ngăn được ta đâu."

Tống Phượng Sơn cười nói: "Cho dù có Tống Phượng Sơn cũng không ngăn cản được, nhưng ngươi đã gọi ta Tống đại ca rồi..."

Không đợi Tống Phượng Sơn nói xong.

"Đi thôi!"

Trần Bình An đã đan các ngón tay lại, nhẹ nhàng chạm vào bao kiếm: "Nhớ kỹ đừng làm tổn thương đến người khác, có thể gây ra chút tiếng động."

Kiếm tiên rút khỏi vỏ.

Đi vòng quanh đình sơn thủy, thẳng lên tầng mơi, sợi chỉ vàng treo lơ lửng trên bầu trời.

Kiếm khí tạo thành sấm sét rung chuyển, biển mây phía trên Kiếm Thủy sơn trang đã bắt đầu tan vỡ.

Thỉnh thoảng, sợi chỉ vàng đó sẽ nhanh chóng tiếp cận sơn chủ, nhưng rồi lại nhanh chóng tiếp tục bay lên trời.

Một lúc sau, Trần Bình An ngẩng đầu lên và cười nói: "Trở về rồi."

Thanh trường kiếm giống như một con rồng vượt mây và mưa, vây giờ bị tiên nhân khống chế, nhanh chóng rơi xuống đất, trở lại bao kiếm.

Tống Phượng Sơn sững sờ không nói nên lời.

Hắn ta biết võ học, tu vi của Trần Bình An nhất định rất kinh người, nếu không hắn đã không đến mức đánh lùi được Tô Lang, nhưng Tống Phượng Sơn thực sự không ngờ rằng còn có thể hù chết người.

Trần Bình An xoay chuyển cổ tay, đưa một vò rượu Ô Đề, nhịn cười nói: “Đã được uống rượu ngon của sơn trang, cũng đã uống rượu của ta. Ta không phải lão tiền bối, lừa người ta uống rượu có thể giải cay. Loại rượu này thật sự có thể dùng rượu giải rượu."

Tống Phượng Sơn mở phong ấn bằng bùn hít một hơi: "Rượu của tiên gia địa đạo ủ, đây là rượu tốt nhất."

Trần Bình An lắc đầu: "Loại rượu này cũng chỉ là ngon thôi, ta cũng không mong nhớ gì, có thể uống được thì cứ uống, không hề nghĩ ngợi, nhưng Tống đại ca à, rượu của Kiếm Thủy sơn trang các ngươi ta đã mong nhớ rất nhiều năm rồi."

Tống Phượng Sơn cầm bầu rượu lên, Trần Bình An cầm hồ lô dưỡng kiếm, đồng thanh nói: "Uống đi!"

Tống Phượng Sơn uống hết nửa bình rượu thì không uống nữa, Trần Bình An đứng dậy nói muốn đi thác nước ngắm cảnh.

Tống Phượng Sơn cũng không đi cùng.

Cùng nhau rời khỏi đình sơn thủy, Tống Phượng Sơn đi về, trong tay hắn ta còn cầm một bình rượu Ô Đề khác nghe nói là đến từ hồ Thư Giản, hắn ta giao chiếc bình cho Sở gia gia lão quản gia đã đến lần nữa, nói rằng đó là do Trần Bình An tặng, sau này hãy nói chuyện tiếp, uống xong hắn sẽ lại tặng nữa, tuyệt đối đừng để dành. Lão quản gia này năm đó có quan hệ rất tốt với Trần Bình An, cười tươi rạng rỡ, nhận lấy bình rượu, chỉ cần là rượu của thiếu niên năm đó tặng, dù ngon dở gì ông ta cũng sẽ nhận, không cần thiết phải khách sáo. Lão quản gia nói Thanh Trúc kiếm tiên đã rời đi, trước khi rời đi, Tô Lang còn vung kiếm hành đại lễ trước cửa sơn trang.

Liễu Thiến giữa đường gặp Tống Phượng Sơn và lão quản gia, cất tiếng gọi Sở gia gia, ông lão mỉm cười rời đi.

Hai phu phụ đi dạo không được bao lâu, Tống Vũ Thiêu đã đi tới.

Nhìn thấy gia gia, Tống Phượng Sơn cười nói: "Gia gia cứ yên tâm, con sẽ không nói nhiều đâu."

Lúc này Tống Vũ Thiêu mới vỗ vỗ vai cháu trai của mình, tiếp tục đi về phía trước, đi về phía đình sơn thủy còn cách thác nước một quãng đường, sau khi ngồi xuống, bắt đầu hồi tưởng lại quá khứ, những người già đã có tuổi thường dễ như vậy, ngủ muộn dậy sớm, người trẻ luôn không hiểu. Thực ra, khi một ông già nghĩ đi nghĩ lại thì toàn là những người xưa, chuyện cũ. Người trẻ thường không thích nghe, cho nên người già chỉ đành phải tự mình suy nghĩ, tưởng niệm.

Trần Bình An đang ở trong thủy tạ, một quyền đánh đứt thác nước, nhìn thấy những chữ đó, trong lòng hiểu ra rồi mỉm cười.

Xoay đầu nhìn lại, hắn nhanh chóng rời khỏi thác nước, đi ra ngoài đình nhỏ.

Tống Vũ Thiêu đã đi ra khỏi đình: “Đi thôi, chúng ta đi ăn lẩu đi.”

Trần Bình An có chút kinh ngạc: "Mới sáng sớm tửu lâu còn chưa mở cửa mà."

Tống Vũ Thiêu cười nói: “Danh hiệu kiếm thánh của Sơ Thủy quốc cho dù có không đáng tiền đến cách mấy, thì ở nhà muốn ăn một nồi lẩu cũng vẫn được đấy, hơn nữa là nhóc con ngươi chiêu đãi ta, cũng không phải là không trả tiền. Sau này cho dù chưởng quầy có chửi thầm trong bụng thì cũng là chửi ngươi."

You have caught up!