Nhưng Trần Bình An không trực tiếp hỏi, dù uống bao nhiêu rượu cũng không đề cập tới.
Không chỉ là vì có mối quan hệ tốt nhưng nếu đã uống quá nhiều, mặc sức buông thả mà nói thì một hai lời nói vô tình của những người thân thiết nhất sẽ trở thành nút thắt suốt đời trong trái tim của một người.
Uống đến cuối cùng.
Tống Vũ Thiêu bỗng nhiên liếc nhìn chiếc mũ đặt trên bàn, sau đó lại nhìn thanh trường kiếm Trần Bình An đeo sau lưng, hỏi: "Thanh kiếm ngươi mang theo có tốt không?"
Trần Bình An gật đầu nói: "Tốt."
Tống Vũ Thiêu cười nói: "Vậy thì tốt."
Trần Bình An khó hiểu, cũng không suy nghĩ nhiều, không quan tâm nữa và nấc lên.
Vẻ mặt Tống Phượng Sơn và Liễu Thiến trông có vẻ hơi cô đơn, nhưng bọn họ đã che giấu rất tốt, trong nháy mắt đã biến mất.
Trần Bình An uống nhiều đến mức đau đầu, lẩm bẩm rồi chìm vào ngủ.
Được lúc nào hay lúc nấy, sau khi say thì thành thần tiên. Ngày mai nỗi lo đến thì hẵng lo, ngàn vạn nỗi buồn cũng có rượu mà.
————
Sáng sớm, Trần Bình An mở mắt, đứng dậy tắm rửa sạch sẽ, sau đó đi dọc theo con đường yên tĩnh hướng tới thác nước.
Đương nhiên không phải là luyện quyền, mà là đi nhìn những chữ năm đó hắn đã lén lút khắc lên trên tường đá.
Kết quả là tại đình Sơn Thủy, hắn nhìn thấy Tống Phượng Sơn thay vì Tống Vũ Thiêu.
Trần Bình An bước nhanh, Tống Phượng Sơn đứng lên nghênh đón.
Tống Phượng Sơn cười nói: “Gia gia hiếm khi uống rượu mà không kiềm chế như vậy nên vẫn còn chưa dậy."
Trần Bình An cảm thấy có chút áy náy, hắn trầm mặc một lát, nhìn chung quanh: "Phải rời khỏi nơi này, ngươi thật sự không thấy tiếc sao?"
Tống Phượng Sơn “ừm” một tiếng: "Đương nhiên sẽ có chút không nỡ rồi, nhưng chuyện này là chủ ý của gia gia, chủ động để người ta tìm đến Hàn Nguyên Thiện. Thật ra lúc đó ta và Liễu Thiến cũng không muốn đồng ý. Suy nghĩ lúc đầu của chúng ta là lùi lại một bước, nhiều nhất là khiến cho ngay cả Vương Nghị Nhiên, người được gia gia ưng ý, có thể thắng trong trận chiến đao kiếm, để Vương Nghị Nhiên có thể thuận thế trở thành minh chủ võ lâm của Sơ Thủy quốc, Kiếm Thủy sơn trang sẽ không bao giờ bị lay chuyển. Dù sao sơn trang cũng là tâm huyết cả đời của gia gia, nhưng gia gia không đồng ý, nói rằng sơn trang là vật chết, còn người là vật sống nên không có gì mà không thể buông bỏ được. Tính tình của gia gia ta chắc ngươi cũng biết rõ, không thể nào đánh bại được.”
Trần Bình An gật đầu nói: "Lão tiền bối chính là như vậy, nếu không năm đó ông ấy cũng sẽ không một mình ngăn cản được thiên quân vạn mã của Sơ Thủy quốc".
Tống Vũ Thiêu đối với Trần Bình An mà nói là người rất quan trọng.
Có những người, chỉ cần hắn còn ở trong giang hồ, mọi việc hắn đều giống như tay đang cầm bình rượu giang hồ, rót ly rượu cho người khác, trong ly tràn đầy khí phách, có thể khiến người nhận lấy ly rượu chỉ cần mặc sức uống là được.
Tống Phượng Sơn cười nói: "Gia gia cũng không có chút suy nghĩ gì với giang hồ bây giờ nữa, ông ấy luôn nói rằng thời nay khó tìm được một bằng hữu uống rượu, cho nên mới như vậy."
Có vẻ như lời nói có chút nặng nề, sau đó Tống Phượng Sơn nhanh chóng nói đùa: "Trần Bình An à, đừng vì gia gia chuốc ngươi rượu mà sau này ngươi không dám đến sơn trang mới của chúng ta để uống rượu nữa đấy. Nói thật thì cũng tại ngươi. Ngươi nói gì mà phải đi ngay rồi. Tất nhiên, gia gia của chúng ta sẽ không thực sự làm lỡ công việc của ngươi, nhưng trên bàn rượu, những người già chính là như thế này, còn ở trước mặt vãn bối trong gia đình của mình, không tiện nói những lời mềm mỏng nên chỉ có thể lôi ngươi uống thêm được ly nào hay ly nấy.”
Trần Bình An mỉm cười và nói: "Chuyện này ta hiểu mà."
Tống Phượng Sơn nói: “Nói thật, tối hôm qua Vi Úy đột nhiên cho phi kiếm phòng vào sơn trang, đến tay Liễu Thiến, chẳng qua chỉ là muốn hỏi bây giờ ngươi có ở trong sơn trang hay không. Xem ra nếu thành thật trả lời, ả sẽ tới đây, ta đã bảo Liễu Thiến giả vờ như không nhận được phi kiếm, đợi ngươi rời đi rồi mới viết thư nói rằng quả thật ngươi đã đến đây, chỉ là vì tìm gia gia của ta uống rượu mà thôi.”
Trần Bình An chắp tay tạ ơn.
Đêm qua sau khi uống quá nhiều rượu, Trần Bình An đã nói ngắn gọn về cuộc hội ngộ của hắn với Vi Úy, một trong tứ sát của Sơ Thủy quốc, chỉ là hắn không đề cập đến vị Sơn thần ở phía sau.
Điều đó đòi hỏi Trần Bình An phải tự mình dọn dẹp mớ hỗn độn này.
Ví dụ, sau khi đến bến phà tiên gia ở Địa Long sơn, tìm một cơ hội gửi phi kiếm truyền tin cho Ngụy Bá ở Phi Vân sơn, hỏi về quy mô của sự việc, trong những trường hợp bình thường, một số phản ứng bình thường của các quan viên đang đóng quân ở Đại Ly và triều đình địa phương.
Ngụy Bá là chính thần của Bắc Nhạc ở Đại Ly, nước Sơ Thủy nằm xa ở giữa Bảo Bình châu đương nhiên không phải là ranh giới của Bắc Nhạc, cũng chính vì vậy mà Trần Bình An mới ra kiếm dứt khoát như vậy. Nếu không, hắn thật sự sẽ không nương tay, sẽ đổi thành một cách hành động kín đáo hơn.
Tống Phượng Sơn chỉ về hướng tiểu trấn và nói: “Tô Lang đã mang theo thị nữ cầm kiếm rời đi. Ta tin rằng sẽ sớm có một câu chuyện chấn động mọi người truyền khắp giang hồ ở hơn chục quốc gia. Tô Lang với một kiếm tiên trên núi thật sự đã tử chiến một trận, dù bị đánh bại cũng vẫn rất huy hoàng.”
Trần Bình An không so đo đến những tin đồn sai trái đó, hắn cười nói: "Ta mãi cũng không hiểu tại sao lại có sự tồn tại của kiếm thị."
Vị nương nương trước đây trong cung cũng như vậy, Thanh Trúc kiếm tiên Tô Lang cũng vậy.
Tống Phượng Sơn có chút khó xử.
Trần Bình An hỏi: "Tống đại ca cũng có ý này?"
Tống Phượng Sơn thấp giọng nói: "Ta chỉ dám nghĩ trong lòng mà thôi."
Trần Bình An xoa xoa cằm, lúc đầu cũng có chút không hiểu, nhưng khi hắn đặt mình vào hoàn cảnh mà suy nghĩ thì đã lập tức hiểu được Tống Phượng Sơn.
Dù sao, Trần Bình An có nghĩ cũng không thể nghĩ ra.
Trần Bình An bỗng nhiên cau mày, Tô Lang này thật sự là cứ dây dưa mãi không từ.
Đúng lúc này, lão quản gia họ Sở vội vàng đi tới, đứng ở ngoài đình nhỏ, cười khổ nói: “ Thanh Trúc kiếm tiên Tô Lãng đã bí mật tới đây, đang ở bên ngoài cổng, yêu cầu được gặp Trần tiên sinh, nói rằng hắn đánh bạo làm phiền Trần tiên sinh một việc, sau này nhất định sẽ báo đáp hậu hĩnh.”