Back to Novel

Chapter 1913

Chuyện Nhỏ Liên Quan Đến Một Chiếc Vỏ Kiếm Trúc (3)

Tống Vũ Thiêu nói rằng, “Trước đây, trong giang hồ của hơn mười quốc gia, Thần kiếm lão tiền bối của Thái Y quốc là người đức cao vọng trọng nhất. Cho dù Lâm Cô Sơn của Cổ Du quốc không biết cách cư xử. Cho dù Tống Vũ Thiêu ta tài không xứng với ngôi vị, lại còn thích đi du ngoạn khắp nơi, nhưng toàn thân của Tô Lang lại tràn đầy nghị lực, chí hướng to lớn, cho dù có nói thế nào thì trên giang hồ vẫn tràn đầy sức sống. Bất kể hắn ta học với ai, đều là một con đường. Bây giờ lão kiếm thần đã chết rồi, Lâm Cô Sơn cũng đã chết, ta nửa sống nửa chết, chỉ còn lại Tô Lang. Nếu Tô Lang muốn lên cao, chỉ cần kiếm pháp của hắn đạt tới trình độ đó, không ai có thể ngăn cản được, chỉ sợ Tô Lang khởi đầu không tốt, sau này những người trẻ luyện kiếm trên giang hồ trong đầu sẽ thiếu đi một chút khí thế. Bọn họ chỉ nghĩ rằng kiếm thuật của mình cao thì các nguyên tắc chẳng là gì cả. Muốn giết ai thì giết, điều này giống như... Trần Bình An ngươi, hoặc là Tống Phượng Sơn, tiền vàng giắt bên hông, giàu có một phương. Nếu muốn, tất nhiên ngươi có thể vào thanh lâu tiêu xài hoang phí. Koa khôi xinh đẹp, đắt tiền đến cỡ nào đều có thể ôm vào lòng, nhưng điều này không có nghĩa là khi chúng ta đi trên đường, nhìn thấy một nữ tử con nhà đàng hoàng, ngươi có thể dùng tiền làm nhục nàng ta, dùng quyền lực của mình để ức hiếp người..."

Trần Bình An bất lực sĩ nói: "Ta chưa từng tới thanh lâu."

Nhìn thấy Liễu Thiến cúi đầu uống trà, trên môi như cười như không, Tống Phượng Sơn cũng vội vàng phụ họa theo nói: "Ta cũng vậy, tuyệt đối không có!"

Gừng càng già càng cay, lừa người không cần thương lượng, Tống Vũ Thiêu xoay người, tươi cười nhắc nhở Liễu Thiến: “Nếu như một nam nhân nói mình chưa từng vào thanh lâu, hoặc là hoàn toàn không hề có tâm tư trăng hoa, thì sẽ không tự tin dõng dạc vậy đâu, sẽ chỉ mỉm cười cho qua chuyện, mây lặng gió êm.”

Liễu Thiến khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: "Có vẻ như vậy."

Trần Bình An và Tống Phượng Sơn đưa mắt nhìn nhau, nhưng trong mắt Tống Phượng Sơn lại tràn đầy bi thương và ấm ức, cũng như đang than oán, đều là do Trần Bình An mở đường!

Còn dám trách ta nữa à? Tống Phượng Sơn ngươi đã lăn lộn trên giang hồ bao nhiêu năm, còn ta, Trần Bình An thì mới được có mấy năm? Trần Bình An chớp mắt và chỉ nói được nửa câu: "Dù sao ta cũng chưa từng đến đó."

Tống Phượng Sơn sững sờ tại chỗ.

Cái tên này tệ hại vô cùng!

Liễu Thiến che miệng cười.

Tống Vũ Thiêu cười lớn nói: "Xem ra những năm này, thằng nhóc nhà ngươi lăn lộn trong giang hồ cũng không phải là vô ích."

Tống Phượng Sơn lắc đầu, quay đầu nói với thê tử của mình: "Còn không mang chút rượu ra đây, nếu không tâm trạng ta sẽ không vui."

Liễu Thiến đi lấy rượu. Tống Vũ Thiêu cũng được hưởng ké, khi nói chuyện giọng nói cũng đã lớn hơn một chút.

Tống Phượng Sơn uống không nhiều, Liễu Thiến chỉ uống một chút tượng trưng.

Tống Vũ Thiêu và Trần Bình An đã uống hai bình rượu ngon mà sơn trang ủ và cất giữ hơn năm năm.

Khi nghe tin Trần Bình An dự định ngày mốt sẽ rời đi, Tống Vũ Thiêu xua tay nói: "Đi lấy thêm hai bình nữa. Chỉ cần tên ngốc này có thể uống gục được ta, đừng nói là ngày mốt, ta sẽ cho phép hắn uống rượu xong sẽ cút đi ngay!”

Liễu Thiến không chút do dự đứng dậy đi lấy rượu.

Trần Bình An bất lực nói: "Vậy ngày kia ta sẽ rời đi. Tống lão tiền bối, ta thật sự có việc phải làm, ta phải lên kịp phà xuyên châu lục đi đến Bắc Câu Lô châu. Nếu như bỏ lỡ chuyến đó, ít nhất phải đợi thêm vài tháng nữa." 

Tống Vũ Thiêu trừng mắt nói: "Vậy tại sao bây giờ ngươi không rời đi ngay đi? Một hai ngày cũng không thể chậm trễ được sao? Là Tống Vũ Thiêu ta không đủ tầm cỡ, hay là Trần Bình An ngươi bây giờ đã to lớn hơn rồi?”

Trần Bình An lẩm bẩm: "Người ta đều nói tại xem cách ép rượu ở bàn rượu thì có thể nhìn thấy đạo nghĩa giang hồ nhất."

Tống Vũ Thiêu vỗ bàn: "Uống rượu đi! Cứ vặn vẹo, ta nghĩ cô gái đó, trừ khi thị lực không tốt, nếu không nàng ta tuyệt đối sẽ không bao giờ thích một nam nhân khi uống rượu cũng lề mề như ngươi! Sao thế, không còn hy vọng nữa sao?"

Trần Bình An nghe vậy, tâm trạng rất tốt, hai mắt sáng ngời, trong lòng đầy kiêu ngạo, nhưng khi nói chuyện thì lưỡi lại ríu hết cả lên: "Uống rượu, uống rượu, sợ ông sao? Trong chuyện này Tống lão tiền bối, thật sự đã lừa ta thê thảm rồi, năm đó là vì câu nói của ông mà dọa ta sợ gần chết, nhưng cũng may là không sao cả... Nào, chúng ta uống chén này trước rồi nói tiếp. Nói thật, tửu lượng của lão tiền bối đã không còn tốt như như xưa nữa rồi. Mới có vài bát rượu thôi mà nhìn mặt ông đã đỏ cũng giống như đánh má hồng vậy..."

Tống Vũ Thiêu tức giận nói: "Có bản lĩnh khi uống rượu tay đừng có mà run, cầm cho vững, nếu dám lắc rơi một giọt rượu, thì sẽ thiếu chút tình nghĩa giang hồ!"

Tống Phượng Sơn và Liễu Thiến đang âm thầm hưởng thụ, bọn họ còn trẻ, bản lĩnh chuốc rượu ở bàn của lão giang hồ là tầng tầng lớp lớp, khó đề phòng.

Một già một trẻ, uống say đến mức trời đất tối sầm.

Cuối cùng, trong mắt Tống Phượng Sơn và Liễu Thiến, bọn họ đã cởi ủng ra, khoanh chân ngồi trên ghế.

Cũng may Tống Phượng Sơn quả quyết dù thế nào cũng không cho thêm rượu nữa, hai người mới không uống đến tận hứng, nếu không đoán chừng có lẽ sẽ uống đến khi nôn, hoặc là nôn xong rồi lại uống tiếp.

Trần Bình An vẫn sống trong ngôi nhà năm trước, tương đối gần đình Sơn Thủy và thác nước.

Vừa ngã xuống đã ngủ ngay.

Tống Vũ Thiêu cũng không khá hơn, lảo đảo trở về nơi ở của mình, chẳng mấy chốc đã bắt đầu ngáy như sấm.

Trần Bình An thật sự say rồi, nằm trên giường nhắm mắt lại, miễn cưỡng duy trì được một tia minh mẫn.

Tâm khí của Tống lão tiền bối có vấn đề.

Nếu không lão kiếm thánh của Sơ Thủy quốc năm đó lần đầu gặp mặt, đã vì lo lắng cho tiền đồ của vãn bối mà buộc phải đồng ý với Hàn Nguyên Thiện, sau đó vì thế sự mà phải từ chối cuộc so tài với Tô Lang, nhưng cho dù là như vậy, hôm nay khi gặp được hắn Trần Bình An thì cũng chắc chắn sẽ không có tâm thái như vậy.

Cũng không chấp nhận số phận, chịu thua trước tuổi tác của mình như vậy.

You have caught up!