Cho nên sau khi gặp mặt, chỉ có thể hỏi thêm chuyện của người khác để cân nhắc một số chuyện của Tống gia.
Nhưng có một điểm mà Trần Bình An biết rất rõ, có thể từ bỏ sơn trang tổ nghiệp ở đây thì phải có sự quyết đoán không hề nhỏ, mà mọi việc cũng không phải chuyện nhỏ.
Đặc biệt nếu Tống lão tiền bối chịu gật đầu thì lại càng không dễ dàng hơn.
Đối với giang hồ thế hệ cũ mà nói, mặt mũi vô cùng quan trọng, Tống lão tiền bối chính là lão giang hồ. Thật ra Vương Nghị Nhiên cũng có thể tính được, nhưng Tô Lang Thanh Trúc kiếm tiên của nước Tùng Khê lại không thể tính vào.
Chuyện khác thì không nói nhưng việc lần này Tô Lang lộ diện, rút kiếm ở tiểu trấn là một chuyện rất không hợp với quy tắc.
Bởi vì theo quy tắc được truyền từ đời này sang đời khác trong giang hồ, Tống lão kiếm khách của Sơ Thủy quốc đã công khai từ chối lời mời chiến đấu của Tô Lang, hơn nữa còn không có lý do hay cái cớ gì, huống hồ chi cũng không nói lời tạm đình chỉ vài năm sau nữa hãy chiến. Thực ra tương đương với việc Tống Vũ Thiêu đã chủ động nhường lại ngôi vị kiếm thuật giỏi nhất, giống như như đánh cờ, kỳ thủ thí cờ nhận thua, chỉ là không nói ra ba chữ “Ta thua rồi” mà thôi. Đối với những lão giang hồ như Tống Vũ Thiêu, thứ mà ông ta hai tay dâng đi ngoại trừ thân phận hàng đầu, còn là danh tiếng và thể diện mà cả đời ông ta đã tích lũy được, có thể nói là ông ta đã giao đi một nửa sinh mệnh của mình.
Tống Vũ Thiêu chỉ là cười nhìn Trần Bình An, tên ngu ngốc năm đó bây giờ được quá nhỉ. Chỉ là không biết tửu lượng có tăng lên hay không, có ăn cay được không? Vẫn tin rằng uống rượu có thể làm giảm vị cay nữa hay không? Ông cụ đặc biệt tò mò, nàng ta nương mà năm đó Trần Bình An luôn mong nhớ sau khi gặp mặt rốt cuộc đã trở thành như thế nào? Hay thực sự ông ta đã mồm quạ, chỉ nói một câu "ngươi là người tốt" rồi đuổi đi?
Nghe được Tống Phượng Sơn giải thích xem như cũng hợp tình hợp lý, Trần Bình An cảm thấy có chút kỳ lạ, không khỏi hỏi: "Vậy Tô Lang rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Ta nhìn thấy khí thế đang chuẩn bị rút kiếm ở tiểu trấn của hắn chắc chắn là muốn quyết định sống chết với lão tiền bối chứ không chỉ vỏn vẹn ở mức phân trình độ kiếm thuật cao thấp thôi đâu.”
Lần này, Tống Vũ Thiêu đích thân giải thích thắc mắc của Trần Bình An: “Vị kiếm thần của nước Thái Y mà năm đó ta kính trọng nhất năm đó có lẽ cũng cùng với cảnh giới của Tô Lang ngày nay. Tô Lang cực kỳ có tài năng. Sau khi đột phá cảnh giới, hắn muốn tìm một viên đá mài kiếm giúp hắn ổn định lại cảnh giới, sau khi đi qua hơn mười quốc gia, Tống Vũ Thiêu ta tình cờ có thể sử dụng kiếm và cũng đủ danh tiếng, nhưng ta kém hơn Tô Lang hắn một cảnh... cho dù có là nửa cảnh, tất nhiên ta cũng là đối tượng dùng để mài kiếm tốt nhất.”
Thật ra Tống Vũ Thiêu không có hứng thú uống trà, chỉ bây giờ đã uống ít rượu hơn, chỉ có vào dịp năm mới và ngày lễ thì mới phá lệ, cháu và cháu dâu của ông ta quản rất nghiêm khắc, giống như đề phòng trộm vậy, ông ta cũng không còn cách nào khác, nên chỉ xem như là đang uống nhạt nhất, còn hơn là không uống gì.
Ông lão tiếp tục nói: “Chỉ là Tô Lang làm ầm ĩ như vậy, khiến ta có chút khó xử, nếu như ta đồng ý cùng hắn đánh nhau, thua hay chết cũng không thành vấn đề, nhưng là sẽ hủy hoại giao dịch của chúng ta với Hàn Nguyên Thiện."
Nói đến đây, Tống Vũ Thiêu nhấp một ngụm trà, Liễu Thiến nhanh chóng đứng dậy rót đầy tách trà.
Tống Vũ Thiêu có chút phàn nàn: "Cho dù uống mấy cân trà, cũng không có mùi rượu đây. Bây giờ Trần Bình An đã đến rồi, chiêu đãi khách bằng trà cũng không tốt."
Liễu Thiến đang định ngồi xuống, nhưng vì gia gia đã lên tiếng hỏi nên nàng ta vẫn tiếp tục đứng, cười nói: "Gia gia, chuyện này Phượng Sơn là người quyết định."
Tống Phượng Sơn xụ mặt: "Tết Trung thu năm nay, gia gia đã uống xong hết rượu cho Lập Đông và ngày tết ông Táo luôn rồi."
Tống Vũ Thiêu thở dài, cũng không kiên trì.
Trần Bình An có chút vui mừng, có thể thấy bây giờ mối quan hệ giữa hai ông cháu đã rất hòa hợp, trong lòng bọn họ đã không còn những khúc mắc với nhau mà thần linh không thể giải quyết được như lúc đầu nữa.
Tống Vũ Thiêu tiếp tục chủ đề trước đó, vẻ mặt có phần tự ti: "Ta đã thua rồi. Với đức hạnh hiện tại của người giang hồ ở Sơ Thủy quốc, chắc chắn sẽ có vô số người mượn gió bẻ măng. Cho dù sau này có chuyển nhà thì cũng sẽ không dừng lại. Mọi người đều sẽ thi nhau giẫm lên chúng ta một phát, ít nhất cũng sẽ có vài ngụm nước bọt. Nếu ta chết, nói không chừng Hàn Nguyên Thiện sẽ trực tiếp lật lòng, dứt khoát để Vương Nghị Nhiên thôn tính Kiếm Thủy sơn trang. Kiếm thánh của Sơ Thủy quốc gì chứ, hiện giờ không đáng một xu. Đáng tiếc Tô Lang đã bộc lộ tài năng, chẳng có được gì mà còn muốn vơ vét sạch sẽ. Lẽ thường tình của con người thì sẽ có một số quy tắc không phù hợp với thế hệ trước, nhưng bây giờ nếu như nói về quy tắc cũ thì cũng chỉ là một câu nói đùa mà thôi. "
Tống Phượng Sơn do dự muốn nói.
Tống Vũ Thiêu xua tay, cười nói: “Không cần phải suy nghĩ nhiều, cũng chỉ là ở trước mặt Trần Bình An chỉ phàn nàn vài câu thôi, gia gia của ta tính tình như thế nào ngươi còn không hiểu sao? Nếu như thực sự không thể buông bỏ những suy nghĩ viển vông này, thì ngay từ đầu ta đã không đồng ý giao dịch với Hàn Nguyên Thiện. Dù sao nói đi cũng phải nói lại, tài của mình không bằng với người khác, cả đời cũng không thể đột phá được nút thắt đó, nên mới tạo cơ hội cho người đến sau là Tô Lang đuổi kịp. Ngươi học kiếm ai mà không muốn trở thành số một, không ai có thể so sánh bằng cơ chứ?”
Tống Vũ Thiêu chủ động nói vài câu với Tô Lang, sau đó nói vài câu với giang hồ nơi hắn ta ở, nhưng đáng tiếc là đã không còn ai nghe nữa.