Lão môn phòng không tin, Tống Phượng Sơn là đích tôn của Tống Vũ Thiêu và thê tử của hắn ta là Liễu Thiến cũng không tin.
Chỉ có Tống Vũ Thiêu là tin, nắm lấy cánh tay của Trần Bình An: "Nếu như mọi chuyện đã thu xếp xong xuôi rồi thì đi thôi, chúng ta vào trong ngồi đi. Lẩu thì có ích mà phải gấp cơ chứ? Ăn lẩu xong, tiểu tử nhà ngươi còn chưa tính toán sạch sẽ những món nợ cũ đã vỗ mông muốn rời đi, liệu ta có mặt dày ngăn cản ngươi đừng đi không? Hơn nữa ta cũng không thể cản được."
Tống Phượng Sơn và Liễu Thiến đưa mắt nhìn nhau.
Lão môn phòng âm thầm nuốt nước bọt.
Khi Trần Bình An và lão môn phòng sắp đi ngang qua nhau, hắn dừng lại, lùi lại một bước và cười nói: "Nhìn xem, đã nói là ta rất quen thuộc với sơn trang của chúng ta mà. Lần sau đừng ngăn cản ta, nếu không ta sẽ trực tiếp leo qua tường đó." .
Lão môn phòng dở khóc dở cười, chắp tay tạ lỗi: "Trần tiên sinh, là do mắt ta kém nên ta mạo phạm rồi."
Trần Bình An làm động tác ngẩng đầu uống rượu.
Lão môn phòng hiểu ý, giơ ngón tay cái với Trần Bình An.
Tống Vũ Thiêu kéo Trần Bình An rời đi.
Tống Phượng Sơn không lập tức đi theo, nhẹ giọng hỏi: "Lão Kỳ, chuyện gì thế này?"
Lão môn phòng lại kể lại câu chuyện cười trước đó lại một lần, nói ra chuyện xấu hổ của mình rất vui vẻ.
Tống Phượng Sơn duỗi một ngón tay xoa xoa giữa mi tâm.
Liễu Thiến cười nói: "Không phải cũng tốt lắm sao, nếu như truyền ra ngoài, sẽ trở thành một câu chuyện lớn trong thiên hạ."
Lão môn phòng mỉm cười đầy ẩn ý.
Trong đại sảnh của sơn trang, mọi người lần lượt ngồi vào chỗ, Liễu Thiến tự mình rót trà.
Trần Bình An nhấp một ngụm trà, tò mò hỏi: "Năm đó Sở Hào chưa chết sao?"
Tống Phượng Sơn lắc đầu nói: "Đã chết đến mức không thể chết thêm được nữa, nhưng là bị Hàn Nguyên Thiện thay thế thân phận, Hàn Nguyên Thiện từ trước đến nay đều rất giỏi việc dịch dung."
Trần Bình An đột nhiên hiểu ra.
Tứ sát sớm nhất của Sơ Thủy quốc vào năm đó, ma nữ cổ tự Vi Úy, Hàn Nguyên Thiện, nhân vật ma giáo đã bị hiền nhân của thư viện truy sát giết chết ở Kiếm Thủy sơn trang, người cuối cùng thì xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, chính là thê tử của Tống Phượng Sơn, Liễu Thiến.
Liễu Thiến đã vì trượng phu Tống Phượng Sơn của mình, đồng thời đẩy danh tiếng của Kiếm Thủy sơn trang lên một tầm cao hơn.
Về phần quý công tử của Hàn thị ở Tiểu Trùng Sơn, Hàn Nguyên Thiện lại có dã tâm to lớn, lòng dạ sâu rộng, thủ đoạn lại càng cao minh, muốn ép buộc khí thế của một quốc gia trong giang hồ, nên đã tiến vào trung tâm của triều đình, rồi sau đó rốt cuộc Hàn Nguyên Thiện muốn làm gì thì không thể nào tưởng tượng nổi.
Với dung mạo và thân phận của Sở Hào, Hàn Nguyên Thiện có thể làm được việc lớn như vậy, hiện tại trong triều đình và giới giang hồ của Sơ Thủy quốc hắn ta đang một tay che trời, Trần Bình An không có gì ngạc nhiên, nhưng phu phụ Tống Phượng Sơn và Liễu Thiến, lại có thể nắm được một điểm yếu to lớn như vậy, Hàn Nguyên Thiện không phải là Sở Hào thực sự, hắn ta hung hăng ép người, chống đối lại với Kiếm Thủy sơn trang, tại sao Kiếm Thủy sơn trang hoàn toàn không có khả năng phản kháng? Hàn Nguyên Thiện thật sự không sợ sơn trang sẽ hoàn toàn trở mặt với hắn ta, vạch trần thân phận sao?
Tống Phượng Sơn dường như nhìn thấu sự nghi ngờ của Trần Bình An, mỉm cười giải thích: “Diễn xuất chỉ là để người ta xem, là một việc kinh doanh. ‘Sở Hào’ muốn dựa vào điều này để mở đường cho Hoành Đao sơn trang đang nương nhờ vào hắn ta cùng thống nhất thiên hạ, Hàn Nguyên Thiện biết Kiếm Thủy sơn trang của chúng ta sẽ không làm tay sai cho triều đình nên đã bắt đầu dốc sức nâng đỡ Vương Nghị Nhiên của Hoành Đao sơn trang, chúng ta không phản đối điều này. Vương Nghị Nhiên quan tâm đến danh hiệu môn phái lớn hàng đầu của giang hồ, nhưng chúng ta thì không, chúng ta chỉ muốn nhân cơ hội này, tìm được một nơi núi sông tươi đẹp, tránh xa những phiền não của thế tục. Đổi lại, Hàn Nguyên Thiện sẽ nhân danh triều đình của Sơ Thủy quốc, dành một mảnh đất trên núi để chúng ta xây dựng sơn trang mới. Đó là vùng đất phong thủy quý báu mà gia gia đã ưng ý từ lâu. Hàn Nguyên Thiện sẽ cố gắng để tranh thủ cho thê tử của ta được sắc phong cáo mệnh của Hà thần. Ta sẽ từ chối tham dự mọi cuộc giao lưu, từ chối mọi giao tình qua lại trong chốn giang hồ để yên tâm luyện kiếm.”
Liễu Thiến không phải là một nữ tử bình thường cả về địa vị lẫn tài trí.
Còn rừng thì sẽ không lo không có củi đốt.
Trần Bình An “ừm” một tiếng: "Lùi lại một bước, thế giới sẽ sáng sủa hơn. Tống đại ca có thể chuyên tâm kiếm đạo, đại tẩu cũng có thể suy tính một tương lai lâu dài. Hơn nữa đất tổ nghiệp được chọn làm miếu Sơn thần cũng là một công đức không hề nhỏ, sẽ có âm đức của tổ tiên bảo vệ con cháu, nhưng điều duy nhất cần chú ý chính là lão tiền bối và Tống đại ca. Về sau thỉnh thoảng các ngươi nên tới đây xem thử, nếu như hương hỏa của tân sơn thần không sạch sẽ thì phải sớm cắt bỏ. Đương nhiên, đó là kết quả xấu nhất.”
Tống Vũ Thiêu và Liễu Thiến nhìn nhau mỉm cười.
Trần Bình An trong lòng hiểu rõ, chắc là mình đã nói quá nhiều rồi, quả thực Tống lão tiền bối hay Tống Phượng Sơn cũng vậy, thật ra bọn họ cũng xem như đều quen thuộc với chuyện trên núi, đặc biệt là các lão tiền bối rất thích cầm kiếm du ngoạn khắp nơi, nếu không ban đầu cũng sẽ không thể tới bến đò tiên gia của Địa Long sơn để mua một bội kiếm cho Tống Phượng Sơn.
Trần Bình An thầm nói với mình rằng mọi chuyện không thể vội được, hắn còn phải ở sơn trang vài ngày nữa.
Dù sao cũng là việc nhà của nhà họ Tống, Trần Bình An thật ra là người mới đến đây, không tiện nói nhiều hay hỏi nhiều chuyện gì.
Trong lòng của Trần Bình An, cho dù người khác có hành tẩu giang hồ như thế nào, thì giang hồ của hắn sẽ không phải là hôm nay hắn một quyền đánh bại Tô Lang, ngày mai ăn lẩu với Tống Vũ Thiêu, ngày mốt sẽ ngự kiếm trở về phương bắc. Trong khoảng thời gian này, mọi chuyện không cần phải suy nghĩ, dường như từ đầu đến cuối chỉ có ra quyền nhanh nhất, ngự kiếm nhanh nhất, uống rượu vui vẻ, ăn lẩu thỏa thích, học quyền pháp và kiếm thuật, có một chút thành tựu thì cuộc sống sẽ nên đơn giản như vậy, càng lúc sẽ càng đỡ hao tâm tổn trí.
Không nên như vậy.
Có lẽ khi đến Bắc Câu Lô châu lạ nước lạ cái sẽ khác một chút, sẽ không phải lo lắng nhiều như vậy nữa.