Tô Lang ở trong phòng không nóng lòng đứng dậy, vẫn cúi đầu, lau chùi thanh kiếm "Lục châu" kia.
Lau lưỡi kiếm chính là tu luyện kiếm ý, không ngừng tích lũy kiếm ý.
Nữ tử kiếm thị chỉ cảm thấy sống một ngày dài như một năm, nhìn chằm chằm Kiếm Thủy sơn trang, sợ Tống Vũ Thiếu kia đột nhiên chạy trốn, rồi lại nhìn bên khách điếm, mong ngóng sư phụ nhanh chóng xuất hiện.
Cuối cùng, Thanh Trúc kiếm tiên Tô Lang một lần nữa thay một bộ trường bào xanh biếc, đi ra cửa lớn khách điếm, đứng ở giữa đường cái rộn ràng có thể nối thẳng tới Kiếm Thủy sơn trang.
Bên hông giắt một đoạn thanh trúc thể hiện thân phận siêu nhiên, Tô Lang cầm Lục châu trong tay.
Trên đường cái, kiếm khí dư thừa như thủy triều rào rạt.
Người đi đường sợ tới mức nhao nhao tản ra như chim thú.
Sau đó không biết ai là người đầu tiên cất tiếng kêu danh hiệu Thanh Trúc kiếm tiên, để kế tiếp những lời ngạc nhiên sợ sệt tiếp nối nhau.
Sau đó chính là vô số chuyện tốt, hoặc là leo lên lầu, hoặc là học theo vị kiếm thị của Tô Lang kia, leo lên nóc nhà quan sát trận chiến. Trong đó có số nam nữ thần sắc nghiêm túc, vị trí khác nhau ở trấn nhỏ, so với những quần chúng ồn ào ai nấy mặt đỏ tới mang tai thì trầm mặc hơn, bọn họ chính là gián điệp và tử sĩ mà Sơ Thủy quốc cài cắm ở chỗ này.
Nữ tử đứng trên mái hiên tầm nhìn rộng rãi nhất, cười lạnh không thôi.
Tô Lang bắt đầu bước về phía trước.
Kiếm khí tung hoành bốn phương tám hướng.
Bước thứ hai, một bước đã bước ra một trượng.
Một số người qua đường vẫn còn nán lại hai bên đường, không biết tình hình, bắt đầu cảm thấy ngột ngạt không thở được, lần lượt trốn vào các cửa hàng, chỉ mới có thể thở được một chút.
Khi vị đại kiếm tiên danh chấn giang hồ mấy nước này bước ra bước thứ ba, một bước chính là xa mấy trượng.
Những gián điệp tử sĩ được Sở đại tướng quân sắp xếp ở trấn nhỏ, mặc dù nhìn từ xa thôi nhưng nội tâm cũng là rung động không thôi, trên đời lại có kiếm khí sắc bén như thế ư.
Tô Lang bước ra bước thứ tư, vừa hay rời khỏi cổng chào trấn nhỏ.
Một thân kiếm ý cùng khí thế, đã kéo lên đến cả đời võ học đỉnh cao.
Nhưng vào lúc này, Tô Lang lại dừng bước.
Xa xa có một vị Thanh Sơn kiếm khách đầu đội mũ tre đi tới.
Tô Lang sở dĩ dừng bước, không thuận thế đi tới Kiếm Thủy sơn trang, vấn kiếm Tống Vũ Thiếu, chính vì vị khách không mời mà đến đột ngột xuất hiện trước mắt này. Bởi vì người này xuất hiện chỉ trong tích tắc, vừa vặn là trong nháy mắt Tô Lang muốn rút Lục châu trong tay ra, làm cho Tô Lang vốn tự nhận tâm cảnh hoàn hảo và khí thế viên mãn, lại giống như xuất hiện một tia bụi bặm và ngưng trệ.
Cho nên Tô Lang lựa chọn dừng bước không tiến lên.
Nhưng “một bước” tùy ý thôi, người nọ đã đi tới trước mặt mình.
Tô Lang chưa bao giờ sợ chiến với người khác, hơn nữa đối phương nếu như là tu sĩ trên núi thì càng tốt.
Người khách đội mũ tre kia nhìn rất trẻ tuổi.
"Nghe nói ngươi muốn vấn kiếm?"
Người nọ mở miệng hỏi: "Nhưng rõ ràng Tống lão tiền bối đã từ chối tỷ thí của ngươi rồi mà đúng không? Đối với tiền bối giang hồ như Tống lão tiền bối mà nói, điều này có ý nghĩa rất lớn, ngươi còn muốn được voi đòi tiên?"
Tô Lang cảm thấy những vấn đề ấu trĩ này còn buồn cười hơn lần trước, không nên được hỏi bởi một nhân vật có thể tạm thời ngăn cản chính mình đi về phía trước.
Người nọ do dự một chút: "Có phải chỉ cần có một lý do, mặc kệ đúng hay không, là người ta có thể làm việc tùy theo ý muốn?”
Tô Lang mỉm cười nói: "Vậy ngươi cũng tìm một lý do đi?
Người nọ dĩ nhiên thật sự suy nghĩ, sau đó đỡ nón, cười nói: "Nghĩ xong rồi, ngươi đã làm chậm trễ việc ta mời Tống lão tiền bối ăn lẩu.”
Tô Lang đã quay về cảnh giới kiếm tâm hoàn hảo không tỳ vết, chậm rãi nói: "Vậy ngươi thử xem, có thể ngăn cản ta xuất kiếm hay không.”
Sau một quyền.
Cũng không thể để cho Trần Bình An sử dụng một tấm súc địa phương thốn phù.
Vị đỉnh đỉnh đại danh Thanh Trúc kiếm tiên kia, thẳng tắp một đường, đi từ đâu thì quay lại chỗ đó, ngã xuống bên khách điếm ở thị trấn nhỏ mà hắn ta vừa bước ra trước đó.
Trần Bình An cũng không thèm nhìn về bên đó, xoay người trở về Kiếm Thủy sơn trang, lẩm bẩm nói: “Chắc là vừa đến Thất Cảnh? Chả trách trông như giấy dán.”
Một lần nữa trở về Kiếm Thủy sơn trang bên kia.
Lão gác cổng không hiểu ra sao, bởi vì chẳng những lão trang chủ xuất hiện, thiếu trang chủ và phu nhân cũng tới.
Sắc mặt mọi người đều nghiêm trọng.
Chẳng lẽ là Thanh Trúc Kiếm Tiên lộ diện rồi?
Nhưng lão gác cổng chỉ nhìn thấy kiếm khách áo xanh đã đi rồi lại quay về kia, ông lão vui vẻ, ái chà, tiểu tử này da mặt dày quá nha, quên đi, nể tình bình rượu ngon kia, không so đo với hậu sinh này. Còn nữa, lăn lộn trên giang hồ, có đôi khi da mặt dày cũng có chỗ tốt.
Trong tầm mắt của lão gác cổng, bóng người trẻ tuổi không ngừng tới gần cửa lớn kia, một đường chạy chậm, đã bắt đầu vẫy tay từ xa: "Tống lão tiền bối, đi ăn lẩu không?"
Lão gác cổng lau mặt, người trẻ tuổi, cái này có chút quá không biết xấu hổ rồi không?
Trần Bình An đi tới cổng, cởi chiếc mũ ra.
Tống lão tiền bối vẫn mặc một trường sam màu đen, nhưng hiện tại không mang theo bội kiếm nữa, hơn nữa cũng đã già đi rất nhiều rất nhiều.
Kiếm thánh của Sơ Thủy quá trên mặt lộ ra vẻ không dám tin, giọng nói vẫn nặng nề hỏi: "Thằng nhóc con?"
Trần Bình An gật đầu cũng không được, lắc đầu cũng không đúng, cuối cùng vẫn gật đầu.
Tống Vũ Thiêu cười vui vẻ, vỗ mạnh vào vai Trần Bình An: "Nhóc con khá lắm, chạy nhanh quá đấy nhỉ, ta còn không nhận ra. Tại sao không đi dép rơm và đeo rương trúc nữa? Nói không chừng trong nháy mắt ta đã nhận ra tiểu tử ngươi."
Trần Bình An cười hỏi: "Muốn ăn lẩu không?"
Tống Vũ Thiêu không trả lời mà hỏi ngược lại: "Trong tiểu trấn đã xảy ra chuyện gì? Kiếm khí của Tô Lang đột nhiên bị đứt có liên quan gì tới ngươi không?"
Trần Bình An gật đầu nói: "Ta ngăn cản lại rồi, đánh Tô Lang kia trở về tiểu trấn. Chắc là hắn ta sẽ không đến gây phiền phức cho lão tiền bối nữa đâu."
Hắn cũng không phải tùy tiện bịa ra một lý do, dù sao Tống lão tiền bối cũng là một lão giang hồ hắn vô cùng ngưỡng mộ, rất khó có thể lừa gạt cho qua chuyện.
Chỉ là thế sự thường rất khó nói thật, còn lời nói dối lại rất thật.