Back to Novel

Chapter 1905

Nghe Nói Ngươi Muốn Vấn Kiếm (6)

Ở trong mắt cô ấy thư sinh Liễu Thanh Sơn chính là một ngọn núi xanh, bốn mùa thường xanh, xuân sơn xanh biếc, xuân thủy xao động.

Hắn ta đọc thư sách, hắn ta lo nước lo dân, hắn ta đối nhân xử thế chân thành, hắn ta danh sĩ phong lưu... Không có khuyết điểm.

Nhưng cô ấy lại là một người tu đạo, nhan sắc bình thường, chỉ biết đánh đánh giết giết, nói chuyện không nho nhã, uống trà như uống rượu, không biết cầm kỳ thư họa, không có chút dịu dàng nào, hình như cô ấy chỉ có khuyết điểm.

Thật ra trong hành trình viễn du cùng nhau này, cô ấy luôn lo lắng, sự ly biệt trong tương lai, không phải Liễu Thanh Sơn làm phu tử phàm tục, cuối cùng cũng sẽ có ngày chết già.

Còn Liễu Thanh Sơn ngày nào đó lại đột nhiên chán cô ấy, cảm thấy cô ấy thực ra vốn không đáng giá để hắn ta thích đến tóc bạc phơ.

Liễu Bá Kỳ ưu sầu không thôi.

Mãi đến khi đi đến ngọn núi Lạc Phách kia, một câu của Chu lão tiên sinh đã vạch trần tâm kết của cô ấy.

Ta thấy Thanh Sơn quyến rũ bao nhiêu, thì Thanh Sơn cũng nhìn ta như thế đấy.

Liễu Bá Kỳ ta cư xử với Liễu Thanh Sơn như thế nào, thích Liễu Thanh Sơn bao nhiêu thì Liễu Thanh Sơn sẽ nhìn ta như thế, sẽ thích ta bấy nhiêu.

Nhưng Liễu Bá Kỳ còn muốn chính miệng xác nhận, cố lấy dũng khí, nhưng chuyện đến nơi thì rất lo lắng, nhịn không được cầm chắt chuôi đao của Bội Đao Thần bên hông, quay đầu nói: "Thanh Sơn, ta muốn hỏi chàng một chuyện, chàng không được cảm thấy ta ngốc, lại càng không được chê cười ta..."

Chỉ là không đợi Liễu Bá Kỳ tiếp tục nói, Liễu Thanh Sơn đã nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay cầm đao của cô ấy, hai tay nâng lên, mỉm cười nói: "Biết trong mắt ta, nàng đẹp đến mức nào không, đẹp đến mức bản thân nàng cũng không tưởng tượng được.”

Liễu Bá Kỳ khẽ cúi đầu, lông mi khẽ run.

Liễu Thanh Sơn khẽ nói: “Trách ta, không nói cho nàng biết sớm. Nếu không phải Chu lão tiên sinh nhắc nhở, đánh thức người trong mộng, ta có thể phải muộn hơn chút, có thể phải đợi đến khi trở về Sư Tử viên, mới có thể nói lời trong lòng cho nàng nghe.”

Liễu Bá Kỳ ngẩng đầu, mở ra tâm kết, ánh mắt của cô ấy không còn chút ngại ngừng, chỉ có vết đỏ ửng hơi lan ra trên mặt, mới để lộ cơn rung động vừa rồi trong lòng cô ấy.

Liễu Bá Kỳ khẽ jnói: "Chu lão tiên sinh lưu lạc đến hộ viện trông nhà cho Trần Bình An, đúng là đáng tiếc.”

Liễu Thanh Sơn bật cười.

Nghĩ muốn giúp Trần Bình An nói vài câu, chỉ là không khỏi nhớ lại một phen dạy bảo của Chu lão tiên sinh

Phải trái rõ ràng không nhường một tấc, đã là đủ rồi, tại sao phải tranh cãi với người phụ nữ mình yêu về những chuyện nhỏ nhặt này làm gì? Ngươi là cưới vợ vào cửa, hay là làm tiên sinh dạy học thu nhận đệ tử.

Liễu Thanh Sơn chợt cảm thấy vị Chu lão tiên sinh kia, đúng là núi cao sừng sững, từng câu từng chữ lời vàng ý ngóc. Lần này trước khi rời khỏi quận Long Tuyền, nhất định phải lãnh giáo lão tiên sinh lần nữa.

————

Cửa hàng Dương gia, thiếu niên vừa là tiểu nhị trong tiệm cũng là đồ đệ của Dương lão đầu, cảm thấy không thể sống qua nổi những này này, cửa hàng phong thủy không tốt, có thù với bạc.

Dù sao làm ăn vắng vẻ như vậy cũng không phải là chuyện tốt, thiếu niên tên Thạch Linh Sơn tốt xấu gì cũng đã nhận sư phụ, phải làm chút chuyện hiếu kính, vì thế tự mình làm chủ, chạy tới tìm cữu cữu làm việc ở đốc tạo nha thự kia, hỏi có thể giúp đỡ lôi kéo chút khách nhân đến cửa hàng hay không, kết quả bị cữu cữu chửi cho một trận, nói cửa hàng kia với Dương gia hiện giờ thanh danh đã thối khắp phố lớn rồi, ai dám chạy qua đó.

Thiếu niên chán nản trở lại cửa hàng, kết quả nhìn thấy sư huynh Trịnh Đại Phong đang ngồi ở cửa chính gặm một cây kẹo hồ lô, động tác đặc biệt ghê tởm, nếu là bình thường, Thạch Linh Sơn cũng coi như không nhìn thấy, nhưng sư tỷ còn trò chuyện với Trịnh Đại Phong, hắn ta lập tức nổi trận lôi đình, đặt mông ngồi ở bậc thang giữa hai cái ghế nhỏ, Trịnh Đại Phong cười híp mắt nói: "Linh Sơn, ở bên ngõ Đào Hiệp giẫm phải phân chó rồi? Sư huynh nhìn sắc mặt ngươi không tốt lắm.”

Thạch Linh Sơn tức giận nói: "Huynh không cần xen vào, quay về núi Lạc Phách canh cửa lớn của huynh đi.”

Trịnh Đại Phong vẻ mặt hiền lành bày ra cái vẻ sư huynh, xoa đầu thiếu niên, lắc lư một hồi, cho thiếu niên một cái tát, Trịnh Đại Phong gặm một viên kẹo hồ lô, úp úp mở mở nói: "Sư huynh bây giờ oách rồi, ở bên kia lại có tòa nhà, so với căn nhà bùn vàng bên Đông Đại Môn kia, phải lớn hơn, lúc nào đến làm khách?"

Thạch Linh Sơn nói: “Đến cái gì mà đến, cửa hàng không muốn kinh doanh buôn bán nữa à.”

Trịnh Đại Phong tiếc nuối nói: "Đúng là đáng tiếc, nhà mới có hai gian phòng, giường cũng rât lớn, cực kỳ rắn chắc, lăn lộn thế nào cũng không có chút tiếng động, vốn định mời ngươi và Tô nha đầu đến ở qua đêm, nhà mới mà, phải tìm người thêm chút hơi ngừoiư, ăn bữa cơm mở bếp, uống chút rượu gì đó, haizzz, chê đường xa thì thôi, Tô nha đầu trái lại đã đồng ý rồi, cũng tốt, hai người hai gian phòng, không cần chen chúc trên giường nữa.”

Thạch Linh Sơn há to miệng, hối hận không thôi.

Nữ tử được Trịnh Đại Phong gọi là Tô nha đầu kia, không nói một lời, dù cho trước đó Trịnh Đại Phong hoàn toàn không nói gì về chuyện này với cô ấy, cô ấy cũng không phản bác cái gì cả.

Vừa rồi cô ấy hỏi Trịnh sư huynh về những thắc mắc võ học, tuy Trịnh sư huynh võ đạo đã phế, nhưng kiến thức vẫn còn, cô ấy không hề coi thường chút nào.

So với thiếu niên ngõ Đào Hiệp chưa thực sự tu hành, cô ấy muốn sớm tiếp xúc với rất nhiều nội liễm cùng ẩn tình, tầm mắt mở rộng, cho dù thiên địa biến đổi, tất nhiên sẽ không để tâm đến ruồi nhặng bu quanh việc làm ăn của một cửa hàng thuốc.

Chỉ là khi cô ấy vừa định hỏi Trịnh sư huynh về chuyện lạ lúc khiến cô ấy sinh ra cảm ứng vi diệu trong mịt mù trước kia, thì bị Thạch Linh Sơn chen vào.

Trịnh Đại Phong nói: "Thạch Linh Sơn, thất thần làm gì, đi lấy chút đồ ăn tới đây, hiếu kính với sư huynh ngươi đi.”

Thạch Linh Sơn ngồi giữa sư huynh và sư tỷ, không chịu nhấc mông.

Nữ tử ngược lại đi vào trong tiệm lấy thức ăn.

You have caught up!