Lâm Thủ Nhất khó tránh khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, giống như bất luận là quan viên hay là tư lại, nhắc tới quan đốc tạo bọn họ vốn nên cẩn thận dùng từ kia, người này so với người kia mặt mày tươi cười tùy tâm, từ ngữ tùy ý.
Vừa hay Vu Lộc dẫn theo Tạ Tạ, đi đến tòa tổ trạch Tào thị kia, năm đó sau khi thân phận của Vu Lộc và Tạ Tạ đều bại lộ, thì đều bị đưa tới chỗ này, cùng thiếu niên tuấn mỹ tên là Thôi Tứ kia, cùng nhau làm nô bộc cho Quốc sư Thôi Vĩ có dung mạo thiếu niên.
Cháu ruột Tào thị Thượng Trụ Quốc của Đại Ly, cũng chính là Tào đốc tạo quận Long Tuyền hiện giờ, hiện giờ đang ở chỗ này.
Hôm nay uống rượu, Tào đại nhân dứt khoát sẽ không đi nha thự, ở đó hắn ta là quan lớn nhất, gọi cái rắm mão. Hắn ta mang theo một cái bầu rượu trống không, người nồng nặc mùi rượu, loạng choạng trở về tổ trạch, dự định chợp mắt trong chốc lát, trên đường gặp người, chào hỏi, xưng hô cũng không kém, bất kể nam nữ già trẻ, đều rất quen thuộc, thấy một đứa trẻ mặc quần yếm, còn nhẹ nhàng đạp một cước, đứa trẻ cũng không sợ vị quan đương nhiệm như hắn ta, đuổi theo hắn ta điên cuồng phun nước miếng, Tào đại nhân vừa chạy vừa trốn, trên đường các phụ nhân nữ tử thấy nhưng cũng không ngạc nhiên gì, nhìn về phía vị quan viên trẻ tuổi kia, đều là nụ cười.
Vị Tào đại nhân này vất vả lắm mới thoát khỏi dây dưa của tên khốn kiếp kia, vừa hay nửa đường đụng phải Vu Lộc và Tạ Tạ, không biết là nhận ra hay đoán ra thân phận hai người, Tào đại nhân phong lưu phóng khoáng say sưa hỏi Vu Lộc có uống rượu hay không, Vu Lộc nói có thể uống một chút, Tào đại nhân quơ quơ bầu rượu trống rỗng, ném chìa khóa cho Vu Lộc, quay đầu chạy về phía quán rượu, Vu Lộc bất lực, Tạ Tạ hỏi: "Loại người này thật sự sẽ là gia chủ tương lai của Tào thị sao?”
Vu Lộc cười nói: "Đúng vậy.”
Tạ Tạ hừ lạnh một tiếng.
So với Viên huyện lệnh tao nhã lịch sự, chăm chỉ chính vụ, Tào đốc tạo là người phong lưu nổi tiếng, các lò nung lớn, chỉ cưỡi ngựa xem hoa đi dạo một lần, rồi không bao giờ đến nữa.
Ngược lại ở hai chỗ như trấn nhỏ hay là quận thành, thường xuyên chạy đầu nọ đầu kia, thích mua rượu, mời người uống rượu, càng thích nói bậy với người khác, gần như mỗi lần lộ diện, trong tay đều cầm theo bầu rượu, khác biệt duy nhất chỉ là trong bình có rượu hay không mà thôi. Đàn ông trấn nhỏ đều thích uống rượu nói chuyện phiếm với quan lão gia tới kinh thành này, mỗi lần Tào đại nhân vừa lộ diện, sẽ ngay lập tức tụ tập một đám người nhàn nhã thích uống rượu, nghe Tào đại nhân nói chuyện lý thú ở kinh thành, ai quan tâm thật thật giả giả, không phải là muốn náo nhiệt sao, hơn nữa chỉ cần uống nhiều, Tào đại nhân thường xuyên bỏ lại một câu, hôm nay tiền rượu ta bao hết!
Phụ nhân và tiểu nương tử, đều thích vị quan lão gia trẻ tuổi tươi cười mê người này.
Mức độ hoan nghênh trong cảm nhận của nữ tử ở trấn nhỏ, không thể thua kém đạo sĩ trẻ tuổi bày sạp đoán mệnh năm đó.
Trên núi Phi Vân.
Mao Tiểu Đông mở miệng, đã lên tiếng chào hỏi thư viện Lâm Lộc, các phu tử xuất thân Đại Tùy, mới coi như gặp hoàng tử Cao Huyên đang học ở đây.
Nếu không không ai dám mở miệng, không phải bọn họ sợ rước họa vào thân, có thể trở thành tiên sinh dạy học của thư viện Sơn Nhai, người nào không có chút tinh thần chịu trách nhiệm và khí phách thư sinh này chứ? Bọn họ là lo lắng bản thân sẽ liên lụy Cao Huyên đang ở đất khách quê người, con cháu Qua Dương Đại Tuỳ người yêu cầu thay thế ca ca tới đây làm con tin!
Sau khi hai bên gặp mặt, Mao Tiểu Đông lúc này mới rời đi.
Vị lão tổ Qua Dương Cao thị Thập Nhất ảnh kia vẫn chưa xuất hiện.
Cao Huyên nhìn những lão thư sinh có học vấn cao nhất Đại Tùy sau khi chấp tay thi lễ với mình, nước mắt giàn giụa, người trẻ tuổi vốn không cảm thấy tới đây có uất ức gì lớn, hốc mắt cũng có chút ươn ướt.
Cao Huyên dùng thân phận nho sinh vãn bối lễ độ cung kính với những người đọc sách Đại Tùy tóc bạc phơ kia, chấp tay thi lễ với với các bậc tiền bối.
Các lão phu tử từng người từng người chỉnh vạt áo, đứng nghiêm túc, nhận lễ này.
Thư viện Lâm Lộc được mệnh danh là quan cảnh điểm của "Hạo Nhiên Đình", cùng Cao Huyên đến Qua Dương lão tổ Cao thị của Đại Ly, lúc này đứng bên cạnh Mao Tiểu Đông và lão giao Trình Thủy Đông.
Lão tổ Cao thị nói chuyện phiếm vài câu rồi rời đi.
Ông ấy ở thư viện Lâm Lộc vẫn chưa đảm nhiệm chứ phó sơn trưởng, mà mai danh ẩn tích, thầy dạy học bình thường mà thôi, đệ tử thư viện đều thích ông ấy giảng bài, bởi vì ông lão sẽ nói chuyện trong sách vở và kiến thức bên ngoài, chưa từng nghe thấy, ví dụ như sự kỳ quái của tiểu thuyết gia và Bạch Chỉ Phúc Địa. Chỉ là phu tử bản địa Đại Ly của thư viện Lâm Lộc, cũng không quá thích Cao lão tiên sinh "không theo đuổi nghề nghiệp chính" này, cảm thấy truyền đạo thụ nghiệp cho các học sinh, không đủ nghiêm túc, quá lỗ mãng. Nhưng các phó sơn trưởng thư viện đều chưa từng nói gì về chuyện này, tiên sinh dạy học Đại Ly của thư viện Lâm Lộc cũng chỉ có thể không so đo nữa.
Bên trong Hạo Nhiên Đình chỉ còn lại hai vị phó sơn trưởng đến từ hai thư viện khác nhau, Trình Thủy Đông dường như là người quen cũ với Mao Tiểu Đông, nói chuyện thoải mái.
Lão giao và Mao Tiểu Đông nói rất nhiều chuyện về thư viện, cũng nói tới Trần Bình An của núi Lạc Phách, trong đó nói đến một chuyện nhỏ, thỉnh cầu để cho một đôi nam nữ xứ khác ở thư viện Lâm Lộc, không phải nhờ Nguỵ Bách gửi lời nhắn lời cho thư viện, mà là đích thân đến nhà, xin vị phó sơn trưởng này giúp đỡ.
Mao Tiểu Đông xụ mặt nói: "Cuối cùng cũng hiểu chút đạo lý đối nhân xử thế.”
Lão giao cười ha ha.
Trên đỉnh núi Phi Vân, một nam một nữ lên cao nhìn xa, thưởng thức phong cảnh dãy núi.
Chính là Liễu Thanh Sơn của Sư Tử Viên và nữ quan Liễu Bá Kỳ của Sư Đao Phòng.
Liễu Thanh Sơn nói: "Đi qua bờ biển phía bắc kinh thành Đại Ly và Bảo Bình Châu, chúng ta sẽ trở về đúng không? Chúng ta cùng nhau trở về thăm cha, cũng thăm đại ca ta.”
Liễu Bá Kỳ nhẹ nhàng gật đầu, có chút đỏ mặt.
Dựa theo giao ước từ lâu, ngày hồi quê về nhà, chính là ngày hai người bọn họ thành thân.