Back to Novel

Chapter 1883

Ngự Kiếm Đi Đến Tổ Sư Đường (3)

Trong màn mưa, mũ trúc, áo tơi xanh, bóng lưng người trẻ tuổi dần dần đi xa.

Bà lão sầu não không thôi, Dương Hoảng lo lắng bà ấy không chịu nổi hàn khí của trận mưa thu này, bảo bà lão đi về trước, bà lão đợi đến khi hoàn toàn không nhìn thấy bóng lưng người trẻ tuổi kia, lúc này mới trở về ngôi nhà.

Phu nhân Oanh Oanh giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Phu quân?”

Sau đó cô có chút xấu hổ, không có nói tiếp, mà nói xin lỗi: "Phu quân chớ trách Oanh Oanh tục khí con buôn.”

Suy nghĩ kia trong lòng bà ấy lập tức tan thành mây khói, lẩm bẩm nói: "Làm sao để Trần công tử phân tâm những chuyện vặt vãnh này, phu quân làm rất tốt, không đề cập tới chút nào. Chúng ta quả thật không nên lòng người không biết đủ như thế.”

Dương Hoảng cầm một tay cô, cười nói: "Nàng cũng là vì tốt cho ta.”

Phu nhân đột nhiên cảm thấy tâm trạng tốt lên, cười nói: "Phu quân, người tốt nhất định sẽ có phúc báo, đúng không?"

Dương Hoảng nói: "Những người tốt khác, ta không dám xác định, nhưng ta hi vọng Trần Bình An nhất định như thế."

Phu nhân Oanh Oanh thản nhiên cười: "Đột nhiên cảm thấy Trần công tử chỉ tới nhà làm khách uống rượu, đã rất vui vẻ rồi.”

Dương Hoảng ừ một tiếng, thở dài nói: "Thời tiết vào thu, lại như gió xuân ấm áp.”

Trong màn mưa.

Trần Bình An đi đường vòng, đi tới bên ngoài miếu Sơn Thần mà triều đình Thải Y quốc mới thăng cấp đưa vào sơn thủy phổ điệp, sải bước đi vào trong đó.

Mùa thu hoạch vụ thu, lại là sáng sớm, ở miếu Sơn Thần được xây dựng trên phế tích một ngôi đền hoang, nên không có nhiều khách hành hương.

Trần Bình An tháo mũ, vung vẩy hạt mưa, bước qua ngưỡng cửa.

Không hề cố ý che giấu quyền ý và khí cơ.

Sơn Thần bản địa lập tức hiện ra kim thân, là một võ tướng khoác giáp dáng người khôi ngô, từ trong tượng thần hoa văn màu đi ra, lo sợ bất an, ôm quyền hành lễ nói: "Tiểu thần bái kiến tiên sư.”

Trần Bình An mỉm cười nói: "Quấy rầy, ta tới đây chỉ muốn hỏi một câu, bè phái Tiên gia lân cận, có tu sĩ tu sĩ thèm muốn linh khí của ngôi nhà kia."

Hắn không dùng quan thoại của Thải Y quốc, cũng không phải nhã ngôn của Bảo Bình Châu, mà dùng quan thoại của Đại Ly.

Hiện nay quan thoại của Đại Ly là thứ mà tất cả Sơn Thủy Thần ở trung bộ Bảo Bình Châu bắt buộc phải biết, Sơn Thần tươi cười xấu hổ, đang muốn chuẩn bị chọn lọc từ ngữ khéo léo, chưa từng nghĩ tới Kiếm Tiên trẻ tuổi khí tượng dọa người kia, đã một lần nữa đội mũ tre lên: "Vậy thì làm phiền Sơn Thần lão gia chiếu cố một tí.”

Vị sơn thần này chỉ cảm thấy quỷ môn quan xoay chuyển, lập tức trầm giọng nói: "Không dám nói tới chiếu cố gì cả, tiên sư cứ yên tâm, Tiểu Thần và vợ chồng Dương Hoảng có thể nói là hàng xóm, họ hàng xa không bằng láng giềng gần, trong lòng Tiểu Thần hiểu rõ.“

Trần Bình An ôm quyền rời đi, cười nhắc nhở: “Cứ coi như ta chưa từng tới.”

Vị tân sơn thần được triều đình Thải Y quốc sắc phong, phụ trách trấn giữ khối phong thủy bảo địa này, nhanh chóng gật đầu, trong lòng hiểu rõ.

Nếu như không đủ thông minh, chỉ dựa vào công huân khi còn sống và âm đức sau khi chết, là không có bản lĩnh tranh cướp được miếng bánh thơm ngon này, thần linh cai quản sơn thủy một vùng, thực ra không khác gì với quan trường.

Trần Bình An rời khỏi miếu Sơn Thần.

Sơn thần ở trong đại điện chậm rãi bồi hồi, cuối cùng hạ quyết tâm, sau này sẽ không đến trêu chọc ngôi nhà kia nữa, dù linh khí nhiều bao nhiêu hắn cũng không phải nơi hắn ta có thể chiếm được.

Trần Bình An đến quận Yên Chi của Thải Y Quốc, ở cửa thành bên kia trình quan điệp, là một phần gia phả hộ tịch mới toanh nhờ Ngụy Bách lấy được, đương nhiên vẫn là người của quân Long Tuyền, Đại Ly.

Trên đường hỏi thăm, cuối cùng cũng hỏi được nhà của Ngư Ông tiên sinh.

Là một hẻm nhỏ yên tĩnh chỉ có tiếng mưa rơi.

Trần Bình An gõ cửa.

Rất nhanh có một vị thiếu niên cao gầy vẻ mặt chất phác đi ra, sau khi nhìn thấy Trần Bình An, thiếu niên do dự, dường như không dám xác định được thân phận của Trần Bình An.

Trần Bình An cười chào hỏi: "Triệu Thụ Hạ.”

Thiếu niên kinh hỉ nói: "Trần tiên sinh!”

Trần Bình An gật đầu, đánh giá thiếu niên cao gầy chút, quyền ý không nhiều lắm, nhưng thuần túy, tạm thời chắc là võ phu Tam cảnh, nhưng vẫn còn một khoảng cách tương đối mới tới mức có thể phá cảnh. Tuy rằng không phải kiểu có thể để cho người khác liếc mắt một cái nhìn thấu võ học phôi tử như Sầm Uyên Cơ, nhưng Trần Bình An ngược lại càng yêu thích Triệu Thụ Hạ này, xem ra những năm gần đây, Triệu Thụ Hạ đã luyện rất nhiều sáu bước đi bộ mà hắn ta "trộm học".

Thiếu niên chính là Triệu Thụ Hạ năm đó cầm cái rìu mạnh mẽ bảo vệ một cô bé.

Triệu Thụ Hạ đóng cửa, dẫn Trần Bình An cùng đi vào hậu viện, Trần Bình An cười hỏi: "Năm đó ta dạy ngươi thế quyền kia, đã đánh xong mười vạn lần rồi sao?"

Triệu Thụ Hạ có chút ngại ngùng, vò đầu nói: "Dựa theo cách nói của Trần tiên sinh năm đó, một lần tính một quyền, mấy năm nay, ta không dám lười biếng, nhưng đi thật sự quá chậm, mới đánh xong hơn mười sáu vạn ba ngàn quyền."

Trần Bình An hỏi: "Từng chém giết đối địch chưa? Hoặc là cao nhân chỉ điểm.”

Triệu Thụ Hạ lắc đầu nói: "Chưa từng.”

Trần Bình An cảm thấy thoải mái, nếu là Triệu Thụ Hạ có trải qua tôi luyện quá nhiều trận sống chết, quyền ý thành thạo, mài đến không có góc cạnh, ra quyền sẽ càng ngày càng nhanh, qua nhiều năm như vậy, như thế nào cũng không nên chỉ có một trăm mười sáu ngàn quyền, nhưng nếu như không có, vậy cũng chỉ có thể là chậm rãi ra quyền, nước chảy đá mòn, thế quyền tất nhiên rất khó đi nhanh lên. Nhưng mà kiểu chậm này, Trần Bình An không lo lắng, quyền ý tại thân, giống như lão ma ma đưa tới chén rượu kia, chỉ cần bưng đến, rượu làm sao cũng không chạy thoát, từng chút một, quyền ý đều ở tại thân.