Về phần Lưu Cao Hoa, trong những năm gần đây hắn ta còn chủ động tới nhà hai lần, so với la cà trước kia, thích mượn cớ đắm chìm vào sơn thủy, không muốn thi lấy công danh, hiện giờ đã kiềm bớt tính khí, chẳng qua thành tích thi hội lúc trước không được tốt, vẫn chỉ là một thân phận cử nhân, cho nên lần thứ hai đến nhà, uống không ít rượu sầu, bực tức nhiều hơn, nói cha hắn ta đã lên tiếng, nếu thi không đậu tiến sĩ thì về nhà cưới vợ cũng được.
Trần Bình An còn hỏi chuyện về vị ngư ông tiên sinh kia, Dương Hoảng nói trùng hợp, vị lão tiên sinh này vừa mới du lịch trở về từ kinh thành, ở trong quận thành Yên Chi, hơn nữa nghe nói nhận một tên nữ đệ tử tên Triệu Loan, tư chất cực tốt, nhưng mà phúc họa gắn bó, lão tiên sinh cũng có chút chuyện phiền lòng, nghe nói là Thải Y quốc có vị lãnh tụ tiên sư trên núi, đã nhìn trúng Triệu Loan, hi vọng lão tiên sinh có thể nhường đệ tử của mình, hứa hẹn trọng lễ, còn bằng lòng mời ngư ông tiên sinh làm sơn môn cung phụng, chỉ là lão tiên sinh đã không đồng ý.
Trần Bình An im lặng nghe đến đó, hỏi: "Vị tiên sư này, danh tiếng như thế nào, là cảnh giới gì?"
Dương Hoảng tuy nói trở thành ma trành nhiều năm, đã tổn thương hồn phách căn bản và căn cơ tu đạo, nhưng dù sao cũng là một vị thiên chi kiêu tử đi ra từ Thần Cáo tông, hơn nữa hiện giờ không còn chút gánh nặng nào, cho nên luận đến tiên sư đứng đầu một nước của Thải Y quốc, vẫn nói tới kiêng dè gì, cười nói: "Đại khái là bởi vì mấy năm trước đã chen chân vào Long Môn cảnh, cho nên cũng có chút đắc ý vênh váo, trên dưới sơn môn, trở nên bốc đồng, lại trắng trợn thu đệ tử mới vào, tốt xấu lẫn lộn, môn phái vốn dĩ cũng coi như danh tiếng không tệ, giờ không như trước nữa.”
Trần Bình An gật đầu: "Hiểu rồi, tôi sẽ hỏi thăm thêm.”
Dương Hoảng cười nói: "Những lời này của ta, vốn chỉ là lời đồn thổi, không thể chính xác.”
Rượu và thức ăn được bưng lên bàn.
Rượu là rượu tự ủ tinh khiết tốn rất nhiều công sức, thức ăn cũng đầy đủ sắc hương.
Phu nhân và lão ma ma đều ngồi xuống, ngôi nhà này không có nhiều tư tưởng cổ hủ.
Có lẽ là muốn Trần Bình An uống nhiều một chút, lão ma ma lấy cho lão gia phu nhân toàn là chén rượu đặc sắc của Thải Y quốc, duy chỉ có lấy cho Trần Bình An một chén rượu lớn.
Dương Hoảng lại cung kính đứng dậy, mời rượu Trần Bình An, thê tử Oanh Oanh và lão ma ma cùng nhau đứng dậy.
Trần Bình An đành phải cầm trong tay chén rượu, đứng dậy theo, bất đắc dĩ nói: "Còn như vậy, lần sau ta thật không dám tới làm khách nữa."
Dương Hoảng uống một hơi cạn sạch, nói đùa: "Chờ ân công lần sau tới rồi nói tiếp.”
Trần Bình An một ngụm uống xong rượu trong chén, bà lão sốt ruột, sợ hắn uống quá nhanh, dễ dàng tổn thương cơ thể, vội vàng khuyên nói: "Uống chậm một chút, uống chậm một chút, rượu đâu có chạy ra khỏi chén đâu."
Trần Bình An cười nói: "Lão ma ma, tửu lượng lúc này cửa ta không kém, hôm nay cao hứng, uống nhiều một chút, cùng lắm uống say, ngã đầu thì ngủ."
Bà lão vừa rót rượu cho Trần Bình An, vừa vẫn lẩm bẩm: "Tửu lượng có tốt đến đâu, vẫn phải uống chậm một chút, uống chậm một chút, sẽ có thể uống nhiều chút.”
Trần Bình An gật đầu nói: "Được, vậy ta uống chậm một chút, nghe theo lão ma ma.”
Trần Bình An nói đại khái về quá trình viễn du của mình, nói rời khỏi Thải Y quốc rồi đến Sơ Thủy qquốc, sau đó sẽ ngồi thuyền Tiên gia, dọc theo con đường Tẩu Long Đạo, đến thành Lão Long, lại ngồi thuyền vượt châu, đến núi Đảo Huyền sơn, không trực tiếp trở về Bảo Bình Châu, mà là đi Đồng Hiệp Châu trước, rồi lại trở lại thành Lão Long, sau khi đến Thanh Loan Quốc, mới trở về quê hương. Trong đó Kiếm Khí Trường Thành và Thư Giản Hồ, Trần Bình An sau khi do dự, thì không đề cập tới. Trong lúc này, chọn một số tin đồn thú vị nói cho bọn bọn nghe, Dương Hoảng cùng phu nhân đều nghe đến say sưa, đặc biệt là Dương Hoảng xuất thân từ đỉnh núi có chữ Tông, càng biết vượt châu đi xa không dễ, về phần bà lão, khả năng là mặc kệ Trần Bình An nói có đủ chuyện lạ trong trời cao biển rộng bao la, hay là thị tỉnh hẻm nhỏ lông gà vỏ tỏi, bà ấy đều thích nghe.
Một đêm này Trần Bình An uống đủ hơn hai cân rượu, không tính uống ít, lần này hắn vẫn ngủ trong phòng đã tá túc lần trước.
Ngày hôm sau Trần Bình An phần lớn là phơi nắng cùng lão ma ma, nói chuyện phiếm. Vốn dĩ ngày thứ ba thì có lẽ Trần Bình An sẽ khởi hành, lại bị lão ma ma cực lực giữ lại, nên đợi thêm một ngày.
Lúc bình minh, mưa thu kéo dài.
Trần Bình An lại đội mũ tre lên, chào tạm biệt với ba người ở ngay cửa nhà cổ.
Không lay chuyển được lão ma ma nói mưa mùa thu nhìn nhỏ, nhưng thật ra cũng tổn hại cơ thể, nhất định muốn Trần Bình An phải phủ thêm áo tơi, Trần Bình An cũng đành phải mặc vào, về phần hồ lô dưỡng kiếm tiết lộ thân phận "Kiếm tiên" năm đó, tất nhiên là cho bà lão chứa đầy rượu tự ủ.
Trước khi ly biệt, lão ma ma lại đứng dưới mái hiên, cầm tay Trần Bình An: "Đừng chê lão ma ma nhiều lời, sau này sẽ không muốn tới nữa.”
Trần Bình An nhẹ giọng nói: "Làm sao có thể, ta rượu ngon lại thèm, lão ma ma người không biết thôi, những năm này ta nhớ tới rượu và đồ ăn ở đây biết bao nhiêu lần."
Lão ma ma cúi đầu gạt lệ: "Vậy là tốt, vậy là tốt rồi.”
Trần Bình An đỡ mũ, nhẹ giọng cáo từ, từ từ rời đi.
Sau khi đi ra ngoài một đoạn, kiếm khách trẻ tuổi bỗng nhiên xoay người, bước lùi về phía sau, vẫy tay tạm biệt lão ma ma cùng đôi vợ chồng kia.
Lão ma ma hét: "Trần công tử, lần sau đừng quên, nhớ mang theo vị Ninh cô nương kia, cùng đến nơi này làm khách!"
Trần Bình An hơi đỏ mặt, nói lớn: "Được!”