Chỉ tiếc từ đầu tới đuôi, ôn chuyện uống rượu, đều có, duy chỉ có Trần Bình An không hề mở miệng nói chuyện kia, không có hỏi thầy trò lão đạo nhân có muốn ở lại quận Long Tuyền không.
Bùi Tiền và Trần Bình An ngồi trên một băng ghế dài, gần như không nói lời nào.
Lúc Trần Bình An giới thiệu thân phận của cô bé, nói là đệ tử Bùi Tiền, Bùi Tiền suýt chút nữa nhịn không được nói thêm “sư phụ người thiếu ba chữ ‘Khai Sơn Đại’ rồi”.
Thạch Nhu không cùng bọn họ đến tửu lâu.
Bởi vì Trần Bình An không rành tình đời, lão đạo nhân mắt mù lại muốn giữ lại chút mặt mũi cho mình, cơm no rượu say xong xuôi, cũng chỉ đành chào tạm biệt.
Hai bên đứng trên đường cái bên ngoài tửu lâu, Trần Bình An lúc này mới lên tiếng: "Ta hiện giờ sống ở núi Lạc Phách, xem như là một đỉnh núi của nhà mình, lần sau lão đạo trưởng lại đi ngang qua quận Long Tuyền, có thể lên núi ngồi một chút, ta chưa chắc đã ở đây, nhưng chỉ cần báo đạo hiệu, chắc chắn sẽ có người tiếp đãi. Đúng rồi, Nguyễn cô nương hiện giờ cư trú ở núi Thần Tú, bởi vì tổ sư đường và bổn sơn của Long Tuyền Kiếm Tông nhà cô ấy ở ngay bên kia, lần này ta cũng đi xa về quê không bao lâu, nhưng có nói chuyện với Nguyễn cô nương, cô ấy cũng có nhắc đến lão đạo trưởng, vẫn chưa quên, cho nên đến lúc đó lão đạo trưởng có thể qua bên kia tâm sự.”
Đạo nhân mù mắt tươi cười rạng rỡ, nói nhất định nhất định.
Trần Bình An mỉm cười nói với Tiểu Bả Tử và thiếu nữ Tửu Nhi mà hắn đã có ấn tượng cực kỳ tốt từ trước đây: "Đi đường bảo trọng. Mong là chúng ta gặp lại lần nữa, không cần lâu như vậy."
Tiểu Bả Tử khiêng cờ lớn gật gật đầu.
Tửu Nhi mỉm cười gật đầu.
Bùi Tiền chấp tay, ra vẻ già đời nói: "Núi xanh không đổi, sông xanh chảy dài, sau này còn gặp lại!”
Hai bên từ biệt, lão đạo nhân dẫn theo hai đệ tử rời khỏi trấn nhỏ, từ từ đi về phía trấn Hồng Chúc.
Trần Bình An đứng ngay tại chỗ.
Bùi Tiền khẽ hỏi: "Sư phụ?”
Trần Bình An xoa xoa đầu của cô bé, nói: "Nội tâm sư phụ đương nhiên muốn giữ lại ba người bọn họ, thế nhưng kiếm sống không dễ dàng, chuyện bánh từ trên trời rơi xuống, thường thường sẽ không quá quý trọng. Nếu như chút mặt mũi này cũng không bỏ được, nói rõ không phải thật sự nhất định phải ở lại quận Long Tuyền mưu sinh. Hơn nữa một khi ở lại, vậy có nghĩa là một chuyện lâu dài, sớm chiều ở chung, càng là lúc đầu, càng khó giã hồ dán, còn không bằng ngay từ đầu trong lòng hai bên hiểu rõ, nếu không đến cuối cùng ta cảm thấy là hảo tâm nhưng đối phương lại cảm thấy không phải chuyện tốt, mỗi bên đều có lý riêng, vậy thì sao có thể làm đến mức quân tử tuyệt giao mà không gây ra tiếng ác?"
Trần Bình An thở dài: "Đương nhiên, cũng có thể là sư phụ nghĩ nhầm rồi, cho nên sư phụ sẽ nhờ Nguỵ Bách theo sát, nếu đối phương thật sự có ẩn ý khó nói, không cách nào mở miệng, hoặc là thật sự gặp phải rào cản không qua được, cùng đường rồi mà cũng không muốn liên lụy đến ta, đến lúc đó, sư phụ sẽ phái ngươi ra tay, đi mời bọn họ trở về."
Bùi Tiền gật đầu: nghe có hiểu hay không không quan trọng, dù sao sư phụ đều đúng, chỉ là cô bé lại có thắc mắc, hỏi: "Sư phụ cố ý nói về Tú Tú tỷ tỷ với bọn họ, đây là vì sao?"
Trần Bình An mỉm cười nói: "Sư phụ vẫn mong bọn họ có thể ở lại.”
Bùi Tiền không hiểu ra sao, cố gắng hết sức suy nghĩ đến chuyện tốn sức này, vẫn không thể hiểu được khúc mắc bên trong, cuối thở dài một tiếng, không nghĩ nữa, hôm nay đã lật hoàng lịch, không nên động não.
Bùi Tiền đột nhiên hạ thấp giọng nói: "Hai mắt lão đạo trưởng kia, hình như là bị lôi sét chạy loạn bên trong bụng nổ mù.”
Trần Bình An gật đầu: "Lôi pháp được khen gợi là đứng đầu trong vạn pháp, chỉ là Bảo Bình châu chúng ta ngoại trừ Thần Cáo Tông và mấy Đại Tiên gia ra, cái gọi là Ngũ Lôi Chính Pháp đều là bàng môn tà đạo, bên trong lại thuộc về truyền thừa rất rời rạc, cho nên tu luyện pháp như này thì sẽ có phản phệ, thời gian dài, hoặc là khả năng sinh cơ suy kiệt, đại đạo sụp đổ, hoặc là kiếm tẩu thiên phong, lấy một khiếu huyệt nào đó để làm nơi tránh tai hoạ, ví dụ như mắt mù lòa, cũng có bụng thối nát, hoặc là ăn mòn một món vật bản mệnh nào đó, rất nhiều loại, người tu hành Lôi Pháp bàng môn, hầu như kết cục không tốt.”
Bùi Tiền líu lưỡi.
Trần Bình An nói: "Chuyện tu hành, cũng không phải đều là hưởng phúc.”
Bùi Tiền dùng sức gật đầu: "Cho nên con không tu hành, chỉ tập võ!”
Trần Bình An véo lỗ tai của cô bé.
Bùi Tiền kêu rên nói: "Sư phụ, con nhất định chăm chỉ đi cọc hơn! Chịu khổ nhiều!”
Trần Bình An sau đó dẫn theo Bùi Tiền đi một chuyến đến trường cũ.
Trần Bình An đứng ở ngoài cửa sổ, Bùi Tiền kiễng gót chân, ‘gác’ đầu lên trên bệ cửa sổ, nhìn vào bên trong.
Trần Bình An hỏi: "Suy nghĩ sao rồi, ngươi có muốn hay không đến trường học Trần thị mở ở Long Vĩ Khê không?"
Bùi Tiền không nhúc nhích, rầu rĩ nói: "Nếu như sư phụ muốn con đi thì con đi, dù con ta cũng sẽ không để bị người khác ức hiếp, sẽ không có ai chửi con là than đen, chê bai con lùn..."
Trần Bình An dở khóc dở cười, nói với giọng ôn hòa: "Nếu ngươi thật sự không muốn đi, sau này theo Chu Liễm ở trên núi đọc sách, đọc cùng Trịnh Đại Phong cũng được, thật ra Trịnh Đại Phong học vấn rất cao. Nhưng ta khuyên ngươi mặc kệ hiện tại có thích hay không, cũng đi học bên kia một thời gian, nói không chừng đến lúc đó kéo ngươi cũng không chịu đi, nhưng nếu như đến lúc đó vẫn cảm thấy không thích ứng thì trở về núi Lạc Phách.
Bùi Tiền hỏi: "Con đi học có thể mang theo đeo kiếm không?”
Trần Bình An lắc đầu nói: "Không được, đọc sách phải có dáng vẻ của người đọc sách.”
Chuyện này không cần thương lượng.
Hắn làm sư phụ, nuông chiều Bùi Tiền, quy tắc nên có thì tuyệt đối không thể thiếu.
Một đứa trẻ ngây thơ, tính trẻ con, làm trưởng bối, trong lòng dù thích cũng không thể để đứa trẻ tự do không gò bó trong những năm tháng cần lập phép tắc nhất.
Bùi Tiền không nói lời nào.
Trần Bình An nói: "Chuyện này không vội, suy nghĩ kỹ trước khi sư phụ xuống núi là được.”
Bùi Tiền vẫn không nhúc nhích: "Nếu con đi học, sư phụ có thể đừng ra đi được không?”