Trần Bình An cảm thấy ngoại trừ khối Kim Thân Lưu Ly ngàn năm có một kia, Nguỵ Bách có thể cởi bỏ tâm kết kia, hoặc là chờ mong mới nào đó, cũng cực kỳ quan trọng.
Nguỵ Bách đứng lên: "Trần Bình An, cảm ơn.”
Không đợi Trần Bình An nói, Nguỵ Bách cười híp mắt bổ sung một câu: "Khách khí chút với ngươi thôi.”
Chớp mắt rồi biến mất.
Trần Bình An ngẩng đầu nhìn trời, bất giác, đã là trăng sáng sao thưa.
Thường thì thích thu nhỏ sông núi, có đêm tự mang theo trăng sao đến.
Nguỵ Bách thần tiên tiêu dao như thế đó.
Thật hâm mộ.
…
Vài ngày sau, giống như đã hẹn trước, núi Lạc Phách có từng nhóm khách tới thăm.
Họ đều là những tu sĩ thuộc các thế lực lân cận đỉnh núi, hoặc là ở lại trong phủ đệ Tiên gia tu hành, hoặc là ở bên này để liên lạc với Tống thị Đại Ly, phần lớn là Kim Đan Địa Tiên, ít nhất cũng là tu sĩ Long Môn Cảnh.
Cách đối nhân xử thế hiện giờ của Trần Bình An, tuy không dám nói cẩn thận bao nhiêu, nhưng suy cho cùng cũng có thể xem như đã không xảy ra sơ suất lớn nào.
Nhưng sau đó có hai nhóm khách tới mà Trần Bình An nghĩ thế nào cũng không nghĩ đến, người quen, cũng có thể nói là bạn.
Lần lượt đến từ phía Nam phía Bắc.
Từ kinh thành Đại Ly tới, là một nhóm thầy trò ba người.
Tìm đến cửa hàng Áp Tuế, vừa hay Thạch Nhu ở bên đó, kết quả hai bên đều mang lòng đề phòng, thăm dò lẫn nhau một phen, sau đó Thạch Nhu lập tức trở về núi Lạc Phách một chuyến, bẩm báo tin tức với Trần Bình An.
Trần Bình An lập tức dẫn theo Thạch Nhu xuống núi, đi về hướng trấn nhỏ, bên người đương nhiên còn có cô nhóc chuyên theo đuôi Bùi Tiền.
Đến chỗ cửa hàng ở ngõ Kỵ Long, thầy trò đối phương suýt chút nữa không nhận ra Trần Bình An.
Trần Bình An ngược lại không cảm thấy chút xa lạ nào, vị lão đạo mù kia vẫn trông như cũ, lưng treo thanh kiếm gỗ Đào do chính ông ta gọt ra, thắt lưng treo một chuỗi chuông bạc, đạo bào cũ kỹ, chân đi giày rơm, cái bộ dáng này, đương nhiên rất khó có việc làm ăn chủ động đưa tới cửa.
Lão đạo sĩ đạo hiệu Huyền Cốc Tử biết chút đạo môn lôi pháp, dẫn theo hai đệ tử "nhặt được" vân du tứ phương, tuy nhiên năm đó chỗ nữ quỷ mặc áo cưới không chiếm được chút lợi ích nào, suyt chút nữa đã thân tử đạo tiêu, cũng coi như một hồi cùng chung hoạn nạn với đám người Trần Bình An, lúc ly biệt, đạo nhân mắt mù tặng một bức sư ‘Sưu Sơn Đồ’ của tổ truyền sư môn, Trần Bình An thì tặng thiếu niên què chân một viên Xà Đảm Thạch.
Tiẻu cô nương mặt tròn biệt danh Tửu Nhi, máu tươi của cô ấy có thể làm "Phù Tuyền" cực kỳ hiếm thấy của phái Phù Lục, cho nên sắc mặt quanh năm trắng bệch.
Chỉ là hiện giờ "Tiểu Bả Tử" đã không khác gì nam tử trẻ khoẻ, tiểu cô nương Tửu Nhi cũng cao hơn rất nhiều, khuôn mặt tròn trịa cũng gầy đi một chút, sắc mặt hồng hào, đã trở thành một thiếu nữ thon thả.
(Bả tử nghĩa là què)
Lần trước ở thư viện Sơn Nhai, Lý Bảo Bình trong lúc trò chuyện với Trần Bình An còn nhắc Tửu Nhi, nói rất nhớ cô ấy. Năm đó tiểu cô nương áo bông đỏ và tiểu cô nương Tửu Nhi rất hợp ý.
Tiểu Bả Tử và Tửu Nhi đều không dám nhận Trần Bình An.
Một mặt có lẽ khoảng bảy năm không gặp, Trần Bình An từ thiếu niên đi giày rơm tay cầm rìu mở đường đã biến thành chàng thanh niên áo xanh vác kiếm như hiện giờ, dù cho núi Lạc Phách tu dưỡng bài bản, nhưng vẫn có vẻ hơi gầy gò, chỉ là gò má không lõm sâu đáng sợ như ở Thư Giản Hồ, nếu không hai vị đệ tử của lão đạo nhân càng không dám nhận.
Cuối cùng cũng đã xác thực được thân phận của Trần Bình An.
Đạo nhân mắt mù thoải mái không thôi, Trần Bình An cười hỏi bọn họ ăn cơm chưa, vừa nghe chưa, ngay lập tức lôi kéo bọn họ đến một tửu lâu buôn bán tốt nhất hiện giờ ở trấn nhỏ.
Trên bàn rượu, lão đạo nhân nhấp một ngụm rượu, vuốt râu cười nói: "Trần công tử, vì sao hiện tại Nguyễn tiểu thư không ở trong cửa hàng nữa?"
Năm đó ly biệt, Trần Bình An bảo bọn họ lúc tới trấn nhỏ có thể tìm ngõ Kỵ Long và Nguyễn Tú, chẳng qua là lúc ấy lão đạo nhân không muốn dừng chân ở trấn nhỏ, vẫn là cáo từ rời đi, muốn có một thành tích lớn ở kinh thành Đại Ly, liều một phen tìm kiếm đại phú quý, không làm được gì ở kinh thành Đại Ly nơi ngoạ hổ tàng long với chút đạo hạnh của ba thầy trò, lão đạo nhân lại không muốn tiết lộ lai lịch của đệ tử Tửu Nhi, cho nên hoàn toàn xông xáo không ra được thành tưu, lăn lộn nhiều năm như vậy, chẳng qua chỉ kiếm được chút vàng thật bạc trắng, mấy ngàn lượng, đối với gia đình bình thường ở phố phường cũng coi như một khoản tiền lớn, nhưng đối với người tu đạo mà nói, mấy đồng tiền Tuyết Hoa tính là cái gì? Thật sự là làm người ta nản lòng thoái chí. Trong lúc này, lão đạo nhân lại liên tục nghe được chuyện ở quận Long Tuyền, đương nhiên không phải thông qua công báo thần tiên của khách quán Tiên gia, ở không nổi, mua không nổi, đều là tin tức vụn vặt, từng chút thông tin nho nhỏ không cần phải tốn tiền.
Kết quả lão đạo nhân chắp vá ra một sự thật làm cho ba thầy trò hai mặt nhìn nhau, Nguyễn Tú năm xưa tiếp khách trong cửa hàng, rất có thể chính là con gái độc nhất của thánh nhân Nguyễn Cung! Ngay từ đầu lão đạo nhân đã không có mặt mũi trở về trấn nhỏ, cũng không dám, dù sao Tiểu Bả Tử lai lịch bất chính, lại ở kinh thành phí hoài mấy năm, bây giờ quả thật không đợi nổi nữa, lúc này mới muốn trở về quận Long Tuyền thử vận khí, chưa từng nghĩ vận khí không tệ, đã gặp được chính chủ Trần Bình An rồi.
Chỉ là lòng người như nước, hai bên vốn chỉ là bèo nước gặp nhau, đạo nhân mắt mù cũng không chắc có thể ở lại cái trấn nhỏ hiện tại đã khác xưa được hay không, cho dù ở lại, thật sự sẽ có tương lai tươi sáng hay sao? Dù sao cũng đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, có trời mới biết Trần Bình An đã trở thành tính cách gì rồi, cho nên đạo nhân mắt mù nhìn như đang uống rượu thoả thích, kể chuyện thảm năm đó như một câu chuyện lý thú nhưng thực ra nội tâm đang bồn chồn, không ngừng mặc niệm: Trần Bình An ngươi mau chủ động mở miệng giữ chúng ta lại, cho dù là một lời khách sáo cũng được, bần đạo cũng sẽ bám theo đó. Ta không tin ngươi một người trẻ tuổi có thể có mối quan hệ với con gái độc nhất của thánh nhân, mà có thể keo kiệt mấy đồng tiền thần tiên, cam lòng bị Nguyễn tiểu thư người mà ta và ngươi không thể với tới xem nhẹ.