Đêm khuya hôm đó, hai người ngồi bên một chiếc bàn đá.
Chu Liễm liếc nhìn lầu trúc, háo hức muốn thử, không dễ dàng gì mới kiềm chế được việc hét lớn vào đằng kia, để xin một trận bão quyền no say.
Trần Bình An không nói nên lời.
Bản thân nhiều nhất chẳng qua là vẫn coi như chịu khổ, Chu Liễm này chịu khổ nhưng lại xem như đang hưởng phúc.
Chu Liễm cảm khái nói: "Lão tiền bối thuần túy dùng Kim Thân Cảnh đánh một Viễn Du Cảnh như ta, đánh đến mức khiến ta khóc cha gọi mẹ, thiếu gia năm đó dùng Ngũ Cảnh tấn công Kim Thân Cảnh của ta, tiền bối và thiếu gia không hổ là thiên tài hiếm có của thế gian."
Trần Bình An nhắc nhở: "Đừng dính líu đến ta.”
Chu Liễm đột nhiên nghiêm túc nói: "Lão tiền bối muốn tốt cho người."
Trần Bình An gật đầu nói: "Là hy vọng ta biết thái độ đối với việc tập võ, trên đời này vẫn còn tồn tại người như Chu Liễm các ngươi, sự kiên trì của Trần Bình An ta đây vốn chẳng là gì cả."
Chu Liễm nói với vẻ mặt tội lỗi: "Mỗi lần ra quyền đấm vào người thiếu gia, trái tim của lão nô cũng rất đau đớn."
Trần Bình An cười giận dữ: "Ngươi có thể thôi đi."
Chu Liễm thở dài: "Chuyện Sầm Uyên Cơ đi cọc vẫn còn chậm.”
Trần Bình An gật đầu, cũng không cố ý nói điều gì tốt cho Sầm Uyên Cơ, nhưng vẫn nói một lời công bằng: "Chớ không thể mong đợi xa vời mọi người học hỏi từ ngươi. Bản thân ta năm đó vì muốn giữ lại tính mạng mới bằng lòng chịu khổ như vậy."
Chu Liễm lắc đầu nói: "Thiếu gia đừng nói như vậy, nếu không ta sẽ không thể sống sót mà không bị vấn đề gì, sau đó thiếu gia phải đánh hơn một triệu quyền."
Trần Bình An hỏi: "Có cách nào vừa không ảnh hưởng đến tâm cảnh của Sầm Uyên Cơ, vừa tương đối thuận theo tự nhiên, nâng cao quyền ý của cô ta không?"
Chu Liễm gật đầu nói: "Vẫn có một cách, chỉ là sự hy sinh của thiếu gia sẽ tương đối lớn."
Trần Bình An tò mò nói: "Nói thử xem."
Sắc mặt Chu Liễm vặn vẹo, ông ta hạ thấp giọng nói: "Thiếu gia có thể giả vờ là sơn chủ vô lương tâm thấy sắc nổi ý, nhưng cảnh giới võ đạo không đến mức quá cao, cô ta đang ở trong một đêm tối và gió trong một tháng nào đó, sau một hồi vật lộn, khi thiếu gia sắp thành công, lão nô tình cờ xuất hiện, giúp cô quỳ lạy cầu xin, thiếu gia e ngại thể diện, tạm thời oán hận rồi rời đi, nhưng khi bước ra khỏi ngưỡng cửa, thiếu gia quay lại nhìn chiếc giường với ánh mắt không cam lòng, sau đó lão nô sẽ an ủi cô ta, để dạy cho Sầm Uyên Cơ cảm thấy chỉ cần cô ta luyện tập quyền chăm chỉ hơn thì cô ta sẽ có thể chiến thắng thiếu gia sớm hơn, tránh được nỗi đau bị quấy rối…"
Trần Bình An tháo hồ lô dưỡng kiếm xuống, uống vài ngụm rượu để làm dịu cơn sốc.
Cuối cùng hỏi: "Tại sao ta và ngươi không thay đổi vị trí cho nhau?"
Chu Liên bất đắc dĩ nói: “Sầm Uyên Cơ cũng không phải thật sự là một người ngu ngốc, cô ta sẽ không tin. Hơn nữa tiểu cô nương một khi thật sự tin tưởng, chỉ sợ cho dù có liều chết cũng phải lẻn xuống núi.”
Trần Bình An lại hỏi: "Ta đang thắc mắc, tại sao Sầm Uyên Cơ lại cho rằng ngươi là người tốt còn ta là người xấu?"
Chu Liễm suy nghĩ một lúc: "Đàn ông không xấu thì phụ nữ không yêu?"
Trần Bình An đang do dự không biết có nên yêu cầu thanh kiếm tiên chui ra khỏi vỏ và chém chết Chu Liễm một nửa hay không.
Chu Liễm không đùa giỡn nữa, mặt dày cầu xin Trần Bình An cho một bình rượu để uống, nói thân là một lão nô bộc trung thành, chịu đựng những con sâu rượu trong bụng nổi loạn, lúc chôn rượu vẫn không chịu được. Dám lén lút giấu mấy vò rượu ngon nhưng bây giờ lại hối hận. Trần Bình An bảo ông ta cút đi.
Chu Liễm biết chuyện này thật sự không vui, mỉm cười nói: "Thiếu gia, người vẫn còn trẻ như vậy, đối với chuyện nam nữ sao cứng nhắc quá vậy, chẳng phải ngươi đang quá bảo thủ và tẻ nhạt sao? Đàn ông tốt nào không có vài hồng nhan tri kỷ?”
Trần Bình An cột hồ lô dưỡng kiếm vào thắt lưng, hai tay nắm chặt, hắn nhìn về phía xa, nhẹ giọng nói: "Sau này đi bốn hướng, nếu thật sự có một người phụ nữ thích ta, ta có thể không ngăn cản được, nhưng trong đời này ta có thể chỉ thích một người, là chuyện ta có thể làm được, cũng là chuyện bắt buộc phải làm được.”
Chu Liễm gãi gãi đầu, không lên tiếng.
Trần Bình An đợi một lúc lâu, sau đó quay đầu lại trêu đùa: "Lần đầu tiên không nói một lời xu nịnh nào?"
Chu Liễm lắc đầu lẩm bẩm: "Trên đời này chỉ có si tình, không cho phép người khác chê cười."
Trần Bình An cảm nhận được: "Không phải người si tình, không thể nói ra những lời như vậy."
Chu Liễm vỗ vỗ bàn, nói: "Quả nhiên là thiếu gia là cao nhân ẩn thân, loại xu nịnh này không có chút dấu vết nào, lão nô thua kém xa!"
Trần Bình An có hơi ngứa răng, cười đểu hỉa nói: "Chu Liễm, ngươi cứ chờ đấy, chờ ta một ngày nào đó cùng cảnh giới với ngươi rồi, hãy đợi đấy."
Chu Liễm gật đầu nói: "Nói không chừng là chuyện ngày mai, rất đơn giản."
Nhìn thấy vẻ mặt kia của Chu Liễm rằng nếu nói dối nửa chữ sẽ bị sét đánh, Trần Bình An nghẹn họng đến mức không nói được một lời nào.
Có một khoảnh khắc im lặng.
Trần Bình An hỏi: "Có thể thấy được Bùi Tiền và hai đứa nhỏ rất hợp nhau, nhưng mấy năm nay ta không ở nhà, có vấn đề gì mà ta không thấy rồi bị bỏ sót, nhưng ngươi cảm thấy không thích hợp để nói không? Nếu thật sự có, Chu Liễm, có thể nói ra thử xem.”
Chu Liễm lắc đầu, mỉm cười nói: "Chỗ thiếu gia, không có lời gì không thể nói."
Trần Bình An thở dài, có chút bất lực, duỗi ngón tay chỉ vào Chu Liễm, biểu thị bản thân hắn không có lời gì có thể nói nữa.