Back to Novel

Chapter 1862

Núi Lạc Phách Có Và Không Có Trần Bình An? (4)

Trong lòng Sầm Uyên Cơ cảm thấy buồn bả.

Thật đáng tiếc khi một anh hùng hảo hán như Chu lão thần tiên vậy mà lại làm nô lệ nô bộc cho vị sơn chủ trẻ tuổi này.

Trần Bình An nhẹ giọng hỏi: "Trịnh Đại Phong có ý kiến gì không?"

Chu Liễm tiếc nuối lắc đầu: "người huynh đệ Đại Phong kia, bây giờ đang tập trung làm thế nào để xây dựng một túp lều tranh ở cổng núi, không chỉ để nhìn cho đẹp mà còn không thể làm mất mặt núi Lạc Phách, lại còn không được quá tiêu tốn tiền bạc, để thiếu gia người lãng phí tiền bạc vô ích, người huynh đệ Đại Phong thật sự không thể phân tâm."

Trần Bình An có hơi đau đầu.

Thôi Thành bước ra khỏi lầu hai: "Trước tiên luyện hai trăm ngàn lần thế đi trong Hám Sơn Quyền, rồi mới nói chuyện học võ tiếp.”

Trần Bình An hơi do dự.

Chu Liễm cảm thấy như vậy là khả thi, quay đầu nhìn về phía Sầm Uyên Cơ mỉm cười: "Đúng là phúc khí to bằng trời, quyền thế này là tuyệt học hiếm có trên thế gian, lù lù vác cái lu chạy, bao hàm quyền ý vô hạn. Sầm nha đầu, kể từ hôm nay trở đi, ngươi không được phân tâm mà chăm chỉ rèn luyện nhiều lên."

Chu Liễm quay đầu nhìn Trần Bình An cười hì hì.

Trần Bình An nói: "Sáu bước đi cọc, không phải ngươi không dạy được.”

Chu Liễm hổ thẹn nói: "Lão nô đi cọc, cho dù đi đứng thẳng thắn đến đâu cũng không đủ phong thái phong lưu phóng khoáng, khó tránh khỏi việc khiến cho người ta nghi ngờ là vịt đi bộ, nói không chừng sẽ hại Sầm Uyên Cơ đánh giá thấp tuyệt thế đi cọc này, thiếu gia mà dạy thì chính là lưu loát sinh động, tận tâm tận lực, làm cho cho người ta cảm thấy như được soi sáng, nhận được điều bổ ích…"

Trần Bình An thật sự không chịu nổi lời nịnh hót của người này, cho nên đại khái nói ngắn gọn lời của Thôi Thành, nhưng bỏ qua những lời như Kim Thân cảnh vân vân, Chu Liễm nhăn mặt cay đắng, không nói lời nào.

Trần Bình An không nhịn được bật cười.

Chu Liễm đưa Sầm Uyên Cơ trở về phủ.

Dọc theo đường đi, Sầm Uyên Cơ phát hiện dường như lão thần tiên có tâm trạng nặng nề.

Khi đó ở Sầm phủ, lão thần tiên đã nói chuyện thẳng thắn mình là một võ phu Lục cảnh sắp bước vào Kim Thân cảnh, đồng thời nói rằng cô ta sẽ đạt được thành công trong tương lai và được kỳ vọng sẽ trở thành một võ phu ở cảnh giới thứ bảy.

Chẳng lẽ lão già cao nhân thích trốn trong lầu trúc lại là đại tông sư Kim Thân cảnh sao? Nếu không thì quả là quá vô liên sĩ khi dám mở miệng nói sẽ đánh chết Chu lão thần tiên.

Chu Liễm dạy Sầm Uyên Cơ sáu bước đi cọc, lặp lại ba lần, Sầm Uyên Cơ đã có thể bắt chước rất giống rồi.

Chu Liễm chỉ nói rằng cô ấy nên đi cọc siêng năng và nhanh chóng hoàn thành hai trăm ngàn lần, bắt buộc phải nhanh và ổn định.

Lại nói sau này mỗi ngày đều sẽ diễn luyện ba lần vì cô ta, bảo Sầm Uyên Cơ ở bên cạnh quan sát, để tránh đi vào lối rẽ.

Sầm Uyên Cơ ý chí chiến đấu hiên ngang, hứa hẹn với Chu Liễm rằng nhất định sẽ không lười biếng.

Chu Liễm chấp tay sau lưng, đi ra sân.

Thật ra trận khảo nghiệm đầu tiên với Sầm Uyên Cơ đã lặng lẽ mở màn.

Chỉ là thiếu nữ hồn nhiên không cảm giác được mà thôi.

Tiếp theo phải xem Sầm Uyên Cơ khi nào mới có thể đi hết hai trăm lần đi cọc, cùng với trong lúc đi cọc, bao lâu mới có thể từ tương tự đến rất giống, sau khi rất giống rồi thì phải xem có mấy phần quyền ý, hoặc là cô ta có thể vì theo đuổi tốc độ mà buông lỏng quyền thế hay không, không biết có đi đường tắt hay không, thông minh bị thông minh hại, đã khiến con đường võ học của bản thân trở thành một con đường cụt.

Sầm Uyên Cơ tập võ, ngộ tính, độ dẻo dai, tâm tính, đến lúc đó đều sẽ bộc lộ ra hết.

Về phần thành tựu tương lai của Sầm Uyên Cơ, cho dù là Kim Thân cảnh đã có sẵn trong túi, hay là Viễn Du cảnh có chút hy vọng, hay thậm chí là Sơn Điên cảnh rất mong manh, tất cả thực sự đều quyết định bởi hai trăm ngàn bước đi cọc này.

Đây đại khái chính là điều người ta gọi là ba tuổi nhìn già.

(Ba tuổi nhìn già: Thông qua hành vi cử chỉ của một đứa trẻ ba tuổi, ta có thể thấy được tương lai đứa trẻ này sẽ là người thế nào.)

Tất cả những thứ này, chẳng qua là một câu nói của lão già chân trần.

Chu Liễm thật ra không hề muốn xen vào chuyện mớm quyền của Trần Bình An và lão già họ Thôi.

Vì như vậy sẽ làm chậm trễ ông ta xuống núi chọn sách mua sách sưu tập sách.

————

Nửa tuần tiếp theo, Chu Liễm nhiều lần bị đánh gần chết, Trần Bình An càng không khá khẩm hơn.

Nhưng không thể so với Trần Bình An là dựa vào cắn răng kiên trì, ngay từ đầu Chu Liễm không quá để tâm, đến cuối cùng đúng là bị đánh đến nghiện, không hổ là võ sĩ điên muốn một người làm thịt chín người ở Ngẫu Hoa Phúc Địa, chuyện luyện quyền kế tiếp, đúng là đã muốn vượt ra dự liệu của Thôi Thành, Chu Liễm là một Viễn Du cảnh, đã thay đổi phương pháp khiêu khích vị tông sư thập cảnh đỉnh phong Thôi Thành, kết quả tựa như lời Thôi Thành nói, thật sự là Chu Liễm không thể giết Trần Bình An, nhưng lão ta có thể buộc Chu Liễm phải xuống tay liều chết, dù sao có lão ta ở bên cạnh quan sát, không xảy ra sơ suất, có thể coi như Chu Liễm bày ra điệu bộ vô lại một lòng cầu chết, ngươi không đánh ta thì ngươi không phải của cao thủ, Thôi Thành chẳng lẽ có thể thật sự giết Chu Liễm sao? Còn không phải chỉ có thể nhiều lần đánh Chu Liễm nửa chết nửa sống?

Trong khoảng thời gian này là khoảng thời gian Trần Bình An luyện quyền sảng khoái nhất.

Đương nhiên lúc Chu Liễm tỉ thí với hắn thực sự đã ra tay rất tàn nhẫn.

Nhưng mỗi lần Trần Bình An hơi thở thoi thóp nằm trong góc, nhìn Chu Liễm bị lão già đánh thê thảm, hắn lập tức cảm thấy bản thân thực sự may mắn.

Tuy nhiên khi Chu Liễm luyện quyền đến sảng khoái, trạng thái quên mình gần như "tẩu hỏa nhập ma" nhưng vẫn trong tâm cảnh trong sáng không nhiễm bụi, quả thực đã khiến cho Trần Bình An mở rộng tầm mắt.

Chắc hẳn mỗi lần kết thúc, Thôi Thành đều cố ý không để Chu Liễm ngất xỉu, cũng vì ý định để ông ta xem trận chiến.

Nếu không phải vì chênh lệch tuổi tác, còn có sự khăng khăng về sự phân biệt giữa chủ nhân và người hầu của Chu Liễm, thì hai người sẽ thực sự là một cặp cùng hội cùng thuyền hoàn hảo.