Vào lúc bình minh, cuối cùng hắn cũng đã đến được chân núi Lạc Phách sơn.
Cổng núi được xây dựng thành một ngôi miếu thờ, nhưng vẫn chưa treo tấm biển, trên thực tế, theo lý mà nói thì trên đỉnh Lạc Phách sơn có một ngôi thần miếu, chắc là cũng đã treo một tấm biển dành cho sơn thần rồi, chỉ là vị sơn thần có xuất thân là Diêu Vụ Đốc Tạo Thự này thời vận không tốt, không nói tới việc Trần Bình An đang “ăn nhờ ở đậu” ở Lạc Phách sơn, nơi là nền tảng gốc rễ của sản nghiệp gia đình hắn ta, mà hắn ta còn có mối quan hệ căng thẳng với Ngụy Bách. Ngoài ra, bên phía lầu trúc còn có một vị đại tông sư võ học thâm sâu khó lường đang ở, rồi lại có những con trăn khổng lồ màu đen thường lang thang quanh Lạc Phách sơn. Hồi đó, Lý Hy Thánh đã sử dụng cây bút Tiểu Tuyết chùy để viết các lá bùa ký tự trên tường của lầu trúc, khiến cho toàn bộ Lạc Phách sơn bị lún xuống vài phần, miếu sơn thần bị ảnh hưởng nhiều nhất, rồi cứ thế, miếu sơn thần ở Lạc Phách sơn là một trong ba miếu sơn thần ở quận Long Tuyền có hương hỏa thưa thớt nhất. Vị sơn thần lão gia được đúc kim thân sau khi chết này có thể nói là mọi mặt đều gặp khó.
Ngụy Bách chậm rãi đi xuống núi, ở xa phía sau là Thạch Nhu.
Trần Bình An xuống ngựa, cười hỏi: "Bùi Tiền và những người khác đâu rồi?"
Ngụy Bách hả hê nói: “Ta cố ý không nói cho bọn họ biết tung tích của ngươi, ba kẻ đó còn tưởng rằng sư phụ và tiên sinh của chúng sẽ từ trấn Hồng Chúc trở về quận Long Tuyền, bây giờ nhất định là bọn họ vẫn đang nóng lòng chờ đợi. Về phần Chu Liễm, mấy ngày gây đây cứ loanh quanh trong huyện thành, nói rằng đã vô tình ưng bụng một hạt giống luyện võ tốt, cao hơn thì ta không dám nói, nhưng cũng có hy vọng đến được Kim Thân cảnh, nên muốn tặng cho thiếu gia làm quà Khai môn khi hắn trở về quê hương.”
Trần Bình An và Ngụy Bách sóng sánh bước đi, Thạch Nhu vẫn theo sau ở phía xa, chỉ gật đầu với Trần Bình An một cái, xem như là đã chào nhau rồi.
Trần Bình An xin lỗi: "Ta thực sự xin lỗi vì đã trì hoãn việc mua núi."
Ngụy Bách mặc áo trắng đi trên đường núi giống như một vị thần trên hồ đang nhẹ nhàng đạp nước, một bên tai còn đeo một chiếc khuyên tai bằng vàng, quả thực là thần linh trong số các vị thần linh, hắn ta mỉm cười nói: “Thật ra, vào cuối năm Vĩnh Gia thứ mười một, mối làm ăn này đã suýt chút nữa là đổ vỡ rồi, triều đình Đại Ly lấy lý do bến đò tiên gia của Ngưu Giác sơn không thích hợp để bán cho tu sĩ, nên đưa vào quân đội Đại Ly. Dùng nó làm lý do thì đã lộ rõ có dấu hiệu muốn lật lọng rồi, nhiều nhất thì cũng chỉ bán cho ngươi và ta một hai ngọn núi ở bên rìa vốn chỉ to chứ vô dụng, để xem như là một sự đền bù nhỏ ngoài mặt thế thôi. Ta cũng không thể kiên trì thêm được nữa, nhưng khi năm mới đến, Lễ bộ của Đại Ly đã tạm thời gác lại chuyện này, tháng giêng lại trôi qua, khi lão gia của Lễ bộ Đại Ly bận xong việc, đón xong cái tết, ăn uống đủ no rồi thì lại trở về quận Long Tuyền, rồi đột nhiên bọn họ lại thay đổi lời nói, nói có thể đợi thêm một thời gian nữa, ta đoán ngươi hẳn là đã thuận lợi thu quan ở hồ Thư Giản rồi."
Trần Bình An cười khổ và nói: "Không hề thuận lợi chút nào cả."
Ngụy Bách quay đầu nhìn dáng vẻ hiện tại của Trần Bình An, cười ha ha nói: “Có thể nhìn ra, nhìn ngươi bây giờ chỉ tốt hơn trạng thái ‘ốm yếu hao gầy’ mà người phàm sau khi chuyển nhập thần đạo mà thôi, trông ngươi thảm hại tới mức không nỡ nhìn thẳng. Bùi Tiền và những người khác nhìn thấy ngươi, chưa chắc đã nhận ra ngươi ”.
Trần Bình An gãi đầu thở dài: "Cho dù chúng ta có bàn xong thỏa thuận mua núi thì ta cũng còn một món nợ hồ Thư Giản."
Ngụy Bách cười nói: “Rốt cuộc cũng chỉ vì hai chữ ‘tiền tài’ khiến người ta hao tổn tâm trí, nhưng dù sao cũng tốt hơn nhiều so với cảnh tâm tình lúc đầu thăng trầm bất ổn, việc gì cũng là do lỗi của ta đúng không?”
Trần Bình An mỉm cười, gật đầu nói: "Đúng là đạo lý đó."
Ngụy Bách đột nhiên nói: “Ta không có tiền cho ngươi mượn, Bắc Nhạc chính thần cũng chỉ là một cái vỏ rỗng, nhưng nếu ngươi có thể dùng cái này lừa gạt lấy được tiền thần tiên thì cứ việc lấy đi, kiếm được tiền thì xem như ngươi có bản lĩnh."
Trần Bình An nhẹ nhàng xoa xoa tay, cười nói: "Làm sao ta có thể mặt dày thế được."
Ngụy Bách sửng sốt, giọng điệu này không giống Trần Bình An năm đó, xem ra nếu như hắn ta không cẩn thận, tên này sẽ chờ thời cơ mà chiếm lợi thế, hắn thật sự muốn xé bỏ lớp da hổ là chính thần của Bắc Nhạc để kiếm tiền sao? Ngụy Bách vội vàng vỗ vỗ Trần Bình An vai, híp mắt cười nói: "Nếu không dám thì quên đi, ta làm gì có thể mặt dày bảo ngươi đừng ngại cơ chứ. Là bằng hữu mà thì chúng ta cũng nên thông cảm cho nhau.. ."
Thạch Nhu từ xa đi theo phía sau hai người, thành thật mà nói, lúc trước khi lần đầu tiên nhìn thấy Trần Bình An ở cổng Lạc Phách sơn, nàng ta thực sự đã bị dọa một phen.
Mấy năm không gặp, hắn đã thay đổi rất nhiều.
Chẳng lẽ là do dần dần đã không còn Tùy Hữu Biên, Lư Bạch Tượng, Ngụy Tiện, Chu Liễm ở bên cạnh nữa, nên hắn chỉ có thể đơn thương độc mã lang thang ở hồ Thư Giản, sau đó đã đánh cho vô số dã tu của Thư Giản phải lộ nguyên hình, chật vật sống sót hay sao? Có thể sống sót rời khỏi nơi nổi tiếng thị phi khắp Bảo Bình châu là đã mãn nguyện rồi sao? Thạch Nhu sẽ không vì điều này mà đánh giá thấp Trần Bình An, dù sao hồ Thư Giản vốn vô pháp vô thiên, trong những năm qua, thông qua cuộc trò chuyện của Chu Liễm với sơn thần Ngụy Bách, nàng ta ít nhiều cũng đã biết một số câu chuyện bên trong, hiểu rằng Trần Bình An, ngay cả khi có Chu Liễm ở bên cạnh, thì cũng chắc chắn không còn cách nào dùng nắm đấm, mở ra một con đường đẫm máu trên hồ Thư Giản nữa rồi, dù sao thì một quân chủ giang hồ Lưu Chí Mậu cũng đã đủ để cho tất cả những kẻ bên ngoài phải chịu khó khăn rồi, càng không cần nhắc tới sau đó còn có việc Lưu Lão Thành trở về hồ Thư Giản, đó là dã tu duy nhất ở Bảo Bình châu đã đạt tới thượng ngũ cảnh.