Back to Novel

Chapter 612

Đại Tề (1)

Nhưng sau khi nghĩ kỹ, Lý Hỏa Vượng không bước ra ngoài:

“Gia Cát huynh, người này nhìn liền biết chỉ là nhân vật hạng tôm tép, chúng ta cứ tùy tiện tiếp xúc, sợ là sẽ đánh rắn động cỏ."

Mục đích của Lý Hỏa Vượng vẫn luôn không đổi, đó chính là bắt được Bắc Phong, ép ông ta nói ra biện pháp để thoát khỏi ảo giác, còn những chuyện khác hắn không muốn tham dự:

"Gia Cát huynh, chúng ta về đi, miễn cho dây vào những chuyện phức tạp."

Gia Cát Uyên nhẹ gật đầu, đi theo Lý Hỏa Vượng liền chuẩn bị rời đi.

Nhưng đúng lúc này, có người phát hiện ra bọn họ, trong giao chiến một người đàn ông che mặt hô to về phía Lý Hỏa Vượng: "Gia Cát đại nhân!"

Trong nháy mắt khi nghe được giọng nói quen thuộc, cây quạt trên tay Gia Cát Uyên cấp tốc mở ra, một chân dùng sức đạp mạnh lên cành cây, không chút do dự phóng về phía người đàn ông áo đen.

Mắt thấy Gia Cát Uyên muốn giao thủ với những người kia, Lý Hỏa Vượng sao có thể mặc kệ, hắn rút Tử Tuệ Kiếm gia nhập cuộc chiến.

Có Lý Hỏa Vượng và Gia Cát Uyên gia nhập, cục diện vốn giằng co trong nháy mắt đã nghiêng về một bên, địch nhân của Giam Thiên Tư rất nhanh đã thua lui xuống.

Lau một vết máu trên mặt, Lý Hỏa Vượng đi tới bên cạnh Gia Cát Uyên, vừa đến đã thấy những người may mắn còn sống sót khác quỳ gối xuống trước mặt Gia Cát Uyên: "Bái kiến Gia Cát đại nhân!"

Cảnh tượng trước mắt khiến cho Lý Hỏa Vượng bỗng cảm thấy kinh ngạc:

"Gia Cát Uyên ở Giam Thiên Tư có uy vọng rất cao sao? Vậy sao lúc trước ở trong mắt Ký Tướng thì Gia Cát Uyên cứ như ôn thần.”

"Này, Lý huynh, ngươi tới đây." Gia Cát Uyên dìu một người bịt mặt từ dưới đất đứng lên, cười tươi giới thiệu với Lý Hỏa Vượng.

"Vị này là bạn vong niên của tiểu sinh, đừng thấy hắn làm ở trong Giam Thiên Tư mà nhầm, thật ra hắn cũng là danh Quốc Thủ của Đại Tề!"

"Quốc Thủ của Đại Tề?"

"A, Quốc Thủ mang ý nghĩa hắn là một trong số những người đánh cờ mạnh nhất của Đại Tề, chính là loại cờ đen trắng mà trước đó chúng ta chơi."

"Quốc Thủ của Đại Tề?" Lý Hỏa Vượng khiếp sợ trừng to mắt nhìn người đàn ông che mặt này.

Từ sợi tóc trắng đen bên gò má có thể thấy tuổi tác của người này không nhỏ. Thế nhưng cho dù ông không còn trẻ thì cũng không thể nào là Quốc Thủ của Đại Tề được!

Nếu là từ Đại Tề vẫn luôn sống đến thời Đại Lương này thì cũng đã hơn nghìn năm!

Lý Hỏa Vượng chậm rãi lui lại hai bước, nhìn tất cả mọi thứ chung quanh, vào lúc này hắn dường như lại rơi vào ảo giác, hình như mình lại xuyên đến nơi nào rôi.

Nhìn thấy hành động của Lý Hỏa Vượng, những người khác hiển nhiên là vô cùng kinh ngạc: "Gia Cát đại nhân, vị này là. . ."

"A, không sao, vị này là hảo hữu của tiểu sinh, Lý huynh, một người có phong cách hơi kỳ lạ một chút.”

Gia Cát Uyên nói xong liền quay đầu nhìn về phía người đàn ông lớn tuổi, hỏi: "Tần lão, những người vừa rồi là ai thế? Vì sao lại đuổi theo các ngươi?"

Nghe nói như thế, người đàn ông lớn tuổi gọi là Tần lão kia không để ý tới vị đạo sĩ đeo mặt nạ hình đồng tiền này nữa, oán giận cực độ nói: "Những người này đều là chó săn của chó thiến! Chúng ta vốn muốn tới Tam vương phủ bí mật nghị sự, không ngờ lại bị chặn lại, không thể nào có chuyện trùng hợp như vậy được, trong tư của chúng ta chắc chắn có người bị mua chuộc rồi!"

Gia Cát Uyên nghe nói như thế, vẻ mặt kinh ngạc. "Ồ? Ngay cả Giam Thiên Tư cũng có gian tế của Yêm Đảng sao? Không ngờ rằng bây giờ triều đình có sóng gió nhiều như thế.”

"Thì đấy, nói đúng lắm! Tổ huấn đã nói, hoàng quyền không được phép tham gia vào Giam Thiên Tư, nhưng theo uy thế của đám chó thiến kia tăng lên, bọn họ làm gì quản được nhiều chuyện như vậy, lễ phế tan vỡ hết!”

Trong lúc bọn họ trò chuyện, Lý Hỏa Vượng đã bất giác đã lùi trở về quán mì trước đó, nhìn những thực khách vẫn đang ngồi ăn mì, còn có hai ông bà lão đang nấu mì lập tức khiến hắn thở phào một hơi, mình cũng không đi đâu cả.

Lý Hỏa Vượng biểu cảm vô cùng nghiêm túc hỏi ông lão đang nấu mì: "Ông lão à, cho ta hỏi thăm một việc, nơi này là Đại Tề hay là Đại Lương?"

Ông lão kia có chút mờ mịt mở cái miệng còn sót lại vài cái răng: "Cái gì? Đại Tề? Đó là nơi nào? Chúng ta vẫn luôn ở Đại Lương Quốc mà."

Ông lão đã một lần nữa xác nhận suy nghĩ của Lý Hỏa Vượng, mình đi từ biên cảnh Thanh Khâu qua biển đến Hạnh Đảo, lướt qua toàn bộ Đại Lương quốc một lần, ngoại trừ trong miệng Gia Cát Uyên, những nơi khác căn bản chưa từng nghe nói về Đại Tề.

"Đúng rồi, đây không phải là Đại Lương sao? Vậy Quốc Thủ của Đại Tề trong miệng Gia Cát Uyên lại từ đâu ra?"

"Ta phải hỏi hắn cho rõ về vấn đề này mới được." Lý Hỏa Vượng nói xong liền chuẩn bị đi vào trong rừng, không ngờ đám người lại từ trong đó đi ra.