Gia Cát Uyên dường như cảm giác được gì đó, ngẩng đầu thoàng nhìn về phía mặt trời, sau đó trực tiếp đưa tay ra trước mặt Lý Hỏa Vượng búng một cái, trong đầu Lý Hỏa Vượng trở nên thông suốt, bỗng nhiên không nhớ rõ vừa nãy mình đang nghĩ cái gì.
"Lý huynh, chuyện trên Thiên Ngoại Thiên thì chúng ta chỉ là một kẻ phàm nhân, tốt nhất đừng có mà dính vào, tránh làm loạn mệnh số nhân quả của mình.”
Lý Hỏa Vượng ôm đầu nhẹ gật gù, giọng nói mang theo sự mệt mỏi hỏi: "Không thể nghĩ dù chỉ là một cái?"
"Tốt nhất là không nên."
Lúc đầu, trong lòng Lý Hỏa Vượng còn có không ít vấn đề liên quan tới Tư Mệnh, nhưng sau khi nghe Gia Cát Uyên nói thể, hắn chỉ có thể nuốt ngược vào trong bụng, mở miệng nói sang chuyện khác.
"Gia Cát huynh, ngươi có thể dạy cho ta phương pháp này được không? Nếu ta có thể học được thì Tọa Vong Đạo kia cũng không trở thành tai hoạ ngầm."
Gia Cát Uyên một lần nữa phe phẩy cây quạt trong tay, vừa muốn nói chuyện, bên cạnh đã truyền tới một người thấp giọng trào phúng.
"Ha ha, các ngươi nhìn kìa, trời đang rất lạnh thế mà tên tú tài kia còn phe phẩy cây quạt trong tay, đúng là đầu óc có bệnh."
Biểu cảm trên mặt Gia Cát Uyên cứng đờ, sau khi thu lại cây quạt liền nói với Lý Hỏa Vượng: "Loại Tâm Bàn này định sẵn là không thể học được, nhưng ngươi vẫn có thể học từ chính mình, chỉ cần Tâm Tố nắm giữ công pháp tu chân, Tọa Vong Đạo kia nhìn thấy ngươi, chắc chắn sẽ chạy trốn nhanh hơn thỏ.”
Trên mặt Lý Hỏa Vượng lộ ra một nụ cười khổ, nghe Gia Cát Uyên nói như vậy, dường như sau khi tu luyện xong công pháp, mình sẽ trở thành thiên địch của Tọa Vong Đạo:
"Chỉ mong vậy đi, ta chỉ muốn thoát khỏi ảo giác kia, những cái khác thì thế nào cũng đươc.”
"Ha ha ha, mì tới, ba bát mì canh cá nóng hôi hổi đây, hai vị nếm thử tay nghề của lão già nhà ta xem."
Lý Hỏa Vượng cầm đũa lên gắp mỗi bát mấy sợ mì, ném xuống mặt đất, Màn Thầu lập tức dùng đầu lưỡi thụt ra thụt vào hút sợi mì.
"Gia Cát huynh chờ một lát, để Màn Thầu ăn trước."
Gia Cát Uyên vừa định lấy ngân châm ra cũng gật đầu hiểu rõ: "Không tệ, đây cũng là một biện pháp, ta từng thắc mắt tại sao vô duyên vô cớ ngươi lại đi nuôi chó, nhưng chẳng may thuốc mê có hiệu quả chậm thì làm sao bây giờ? Chờ đến khi ngươi ăn vào trong bụng thì con chó mới chết."
"Không sao, nếu trông thấy Màn Thầu trúng độc, ta có thể phá vỡ bụng, móc hết đồ vừa ăn vào trong dạ dày ra."
Gia Cát Uyên sợ hãi thán phục nhìn Lý Hỏa Vượng nói, hắn ta dường như cũng muốn nói gì đó, nhưng lại không nghĩ ra từ gì.
Nhìn thấy Màn Thầu đã ăn xong, ngồi xổm ở một bên không ngừng lắc đầu vẫy đuôi với mình, Lý Hỏa Vượng một lần nữa cầm đũa lên: "Gia Cát huynh, không có độc, chúng ta ăn đi."
Bà lão kia nói không sai, tô mì canh cá này vô cùng ngon, trong canh còn có một ít thịt cá màu vàng nhạt tô điểm trong đó, theo nước canh màu trắng sữa đi vào trong bụng, giữa tiết trời tháng chạp mà được ăn bát mì nóng này thì vô cùng dễ chịu.
Ngay khi Lý Hỏa Vượng còn đang do dự có nên gọi thêm một bát hay không, đột nhiên hắn ngẩng cao đầu, cau mày nhìn về bên trái khu rừng.
Gia Cát Uyên chậm rãi cuốn mì bỏ vào trong miệng, sau khi nhai kỹ nuốt chậm ăn hết mì trong miệng mới một lần nữa mở miệng hỏi: "Lý huynh, có chuyện gì vậy?"
"Phía nam có động tĩnh, hình như có người đang đánh nhau."
"Lý huynh, ngươi học Thiên Nhĩ Thông này ở đâu thế, xa như vậy còn có thể nghe được?" Kéo tay áo dài xuống, Gia Cát Uyên đứng dậy đi theo Lý Hỏa Vượng về phía cánh rừng bên cạnh.
Lá cây rào rạt ngã ra sau, khoảng cách từ vị trí của hai người đến chỗ đó càng ngày càng gần, rất nhanh bọn họ đã dừng lại, ngửi được mùi máu tươi nồng đậm dâng lên, hai người nhìn chằm chằm vào cục diện hỗn loạn phía xa.
Đội ngũ hai phe đã giao chiến đến thời khắc quan trọng nhất, ai nấy đều đã giết đỏ cả mắt, dùng các loại phương thức giết người mà Lý Hỏa Vượng chưa từng nghe qua, mỗi thời mỗi khắc đều có người chết đi.
Đảo qua tấm lệnh bài bên hông một cỗ thi thể, Lý Hỏa Vượng vừa nhìn vừa nói với Gia Cát Uyên: "Có một bên là Giam Thiên Tư, một bên khác thì ta không biết, Gia Cát huynh, ngươi có biết không?"
Nhìn một người lấy một con giòi màu trắng ra bỏ vào vết thương sâu thấy xương, lập tức hành động nhanh nhẹn như chưa từng bị thương, tiếp tục đánh trả, Gia Cát Uyên lắc đầu: "Ta cũng không biết, ta cảm thấy một người trong đó hẳn là Tọa Vong Đạo."
"Tọa Vong Đạo? Ai?" Lý Hỏa Vượng hiện tại cứ nghe thấy từ này là lại phản ứng theo bản năng.
"Chính là người phụ nữ Miêu Cương môi tím kia."
Nghe như thế, Lý Hỏa Vượng nhìn chằm chằm người này từ trên xuống dưới, trong mắt dần dần trở nên âm lãnh.