Back to Novel

Chapter 361

Hắc Thái Tuế (2)

Đương nhiên, bởi vì vết xe đổ trước đó, Lý Hỏa Vượng đương nhiên không quên chú ý trên đỉnh đầu.

Thấy chủ nhân di chuyển, Màn Thầu nhảy nhảy, chúi cái mũi đen xì xuống đất ngửi ngửi suốt dọc đường.

Trong một khoảng thời gian sau đó, cho dù là móc thịt đã đánh lén Lý Hỏa Vượng trước đó hay là Vũ Sư cổ quái kia cũng đều không xuất hiện, yên tĩnh đến nỗi có chút không bình thường.

Nhưng tình hình như vậy lại khiến bọn họ cảm thấy vô cùng dằn vặt, trong hoàn cảnh u tối và ngột ngạt này, tinh thần của mọi người đều rất căng thẳng, mồ hôi lạnh từ từ lăn xuống từ trên mặt bọn họ.

"Suỵt, dừng lại hết đi! Chúng ta tìm được rồi!" Lý Hỏa Vượng cực kỳ phấn khích nhìn những xúc tu vặn vẹo hỗn loạn trong bóng tối phía xa.

Mặc dù vẫn còn rất mơ hồ, nhưng Lý Hỏa Vượng chắc chắn rằng đó là một con Hắc Thái Tuế.

Hắc Thái Tuế rõ ràng cũng đã chú ý tới nguồn sáng đột nhiên xuất hiện trong hư không, nó duỗi ra một xúc tu mang tính thăm dò, chạm vào ánh sáng huỳnh quang màu lục.

“Cuối cùng cũng tìm được rồi.” Lúc này, hơi thở của Lý Hỏa Vượng cũng trở nên nhẹ hơn rất nhiều, như thể sợ rằng sẽ dọa đối phương chạy mất.

“Lý sư huynh, chúng ta làm sao để đưa thứ này về?” Tôn Bảo Lộc áp sát qua, thấp giọng hỏi.

Lý Hỏa Vượng có chút suy tư nhìn thứ kia trong bóng tối, con này trông lớn hơn con ở Thanh Phong Quan trước đó một chút.

"Trí Kiên, lấy dây xích trói huynh ra, chúng ta phải tính kế mai phục nó một chút.”

"Đợi lát nữa động thủ thì nhẹ nhàng một chút, đừng giết chết nó.”

Xiềng xích từ từ được vây xung quanh con Hắc Thái Tuế này, ai nấy đều bước đi rất nhẹ nhàng.

Sau khi thấy Lý Hỏa Vượng gật đầu, Cao Trí Kiên cầm lấy gậy răng sói xông qua đó, giơ binh khí trong tay lên đánh mạnh về phía người Hắc Thái Tuế.

Với một tiếng "thịch" khó chịu, mười mấy chiếc xúc tu trong mờ vặn vẹo nổi khùng, đâm thẳng về phía người hắn.

Khoảnh khắc Hắc Thái Tuế tấn công Cao Trí Kiên, những người khác cầm lấy xiềng xích nhảy lên và quấn về phía người nó.

Mà Lý Hỏa Vượng đã sớm chuẩn bị sẵn sàng ở một bên cũng lao ra, giơ trường kiếm trong tay ra sức chém vào rễ xúc tu của Hắc Thái Tuế.

Nói ra thì đối với đám người Lý Hỏa Vượng hiện tại, Hắc Thái Tuế không phải là rất lợi hại, chí ít không lợi hại hơn Vũ Sư trước đó.

Có điều đối mặt với Vũ Sư, thủ đoạn nào cũng có thể sử dụng nhưng Hắc Thái Tuế thì không được, bắt buộc phải bắt sống nó, điểm này rất khó làm.

Nặng không được mà nhẹ cũng không được.

Đám người Lý Hỏa Vượng muốn quấn chặt xiềng xích mà Hắc Thái Tuế lại muốn thoát khỏi xiềng xích, hơn nữa còn dùng xúc tu tấn công những người khác.

Nhất thời, hai bên vướng víu lấy nhau, cục diện vô cùng hỗn loạn.

Lý Hỏa Vượng có chút thất sách rồi, các xúc tu của Hắc Thái Tuế này không biến mất sau vết chém của cậu, ngược lại còn có càng nhiều xúc tu giơ ra từ trong đó hơn.

Vào thời điểm quan trọng này, một động tĩnh mới đột ngột truyền đến từ bên trái bọn họ, có thứ gì đó đang đến gần.

"Thịch! Soạt!" Loại âm thanh này vô cùng kỳ quái, đến nỗi Lý Hỏa Vượng cũng không nghĩ ra được là do thứ gì phát ra.

"Mặc kệ nó là gì, ta cũng không thể lề mề tiếp nữa, bắt buộc phải dùng Nhân Mẫu Tâm Trai rồi.”

Lý Hỏa Vượng hít một hơi thật sâu, nhanh chóng rút con dao găm ra và lột da quanh ngực.

Mảng da thịt lớn phía trước bị xé ra một cách mạnh mẽ, những chiếc xương sườn trắng trắng trên ngực Lý Hỏa Vượng lộ ra trong không khí.

Không quan tâm đến cảm giác đau đớn đến gần như chết ngất, Lý Hỏa Vượng dùng sức ném ra, lớp da máu kia nhanh chóng phình lớn, quấn chặt lấy Hắc Thái Tuế, cho dù những xúc tu đó có khoan dùi hay quằn quại thế nào cũng không giải quyết được vấn đề.

“Đi thôi!” Lý Hỏa Vượng không quan tâm đến sự đau đớn, vội vàng gọi những người khác mang theo Hắc Thái Tuế rời đi.

Cùng với việc bọn họ rời xa cái nơi trước đó, âm thanh kia cũng dần dần biến mất.

"Lý sư huynh, huynh lại bị thương rồi." Bạch Linh Miểu đau lòng nhìn y phục trên người Lý Hỏa Vượng dần dần bị nhuộm đỏ, cô ấy lấy kim sang dược ra từ bên hông, rắc đều lên ngực Lý Hỏa Vượng.

Vết thương bị thuốc kích thích như vậy, Lý Hỏa Vượng đau đến mức muốn chết, nhưng khi cậu quay đầu nhìn về phía Hắc Thái Tuế đang bị Cao Trí Kiên kéo đi, cậu lại lần nữa có thêm động lực sống.

Khóe miệng Lý Hỏa Vượng hơi nhếch lên, kèm theo sự đau đớn kịch liệt, cậu dần dần bật cười thành tiếng.

Chuyến đi này không phải là vô ích, cuối cùng đã có thể hoàn toàn cắt đứt ảo giác phía bên kia.

"Vương Vi, không phải ông nói bên kia là hiện thực sao? Được thôi, đợi ta ăn Hắc Thái Tuế rồi, ông có bản lĩnh kéo ta về bên kia lại thì ta sẽ tin ông.”

Lý Hỏa Vượng cười nhạt, lẩm bẩm một mình với bóng tối phía xa.