“Trời ơi, tất cả chuyện này là sao?” Cẩu Oa kinh hoàng đứng một bên, trố mắt líu lưỡi.
"Rõ ràng... rõ ràng không phải như vậy..." Vẻ mặt của Tôn Bảo Lộc vô cùng phức tạp nhìn mọi thứ trước mắt, sự nhận thức mười mấy năm nay của cậu ấy đều bị một màn này đảo lộn.
"Lý sư huynh, bọn họ... rốt cuộc bọn họ sao lại như vậy?”
Lúc này Lý Hỏa Vượng đang đứng bên cạnh Vũ Sư, lười quan tâm đến vấn đề Vũ Sư Cung ở Thanh Khâu, dù sao cậu cũng chỉ là khách qua đường, bên ngoài như thế nào không liên quan đến mình.
Hiện tại cậu đang suy nghĩ về một vấn đề liên quan mật thiết đến mình.
Kiếm của Lý Hỏa Vượng cẩn thận khuấy động các cơ quan bên trong đống máu thịt như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.
“Lý sư huynh, huynh đang tìm gì vậy?” Chỉ là lời nói tiếp theo của Lý Hỏa Vượng khiến người đặt câu khỏi là Cẩu Oa có chút không hiểu.
"Tìm cái chết."
"Cái gì?"
Lý Hỏa Vượng không giải thích gì cả, cậu nhíu chặt mày nhìn cái xác khổng lồ trước mặt và bắt đầu suy nghĩ.
"Có chút không đúng, Chính Đức Tự tin vào Phật Tổ huyết nhục nên bọn họ có thể sử dụng máu thịt, các ni cô ở An Từ Am có thân thể hủ bại nên bọn họ lợi dụng sự hủ bại, mà trước đó thứ được tế bái ở chiếc vạc lớn bên kia là cái chết nhưng Vũ Sư này vừa rồi lại không sử dụng cái chết.”
Nghĩ tới đây, Lý Hỏa Vượng lại lần nữa quay đầu nhìn về phía cái vạc lớn kia: “Chẳng lẽ, ngoài Vũ Sư Cung ra... Dưới đồng cỏ này còn có giáo phái khác?”
Ý niệm này vừa nảy ra, thân thể Lý Hỏa Vượng cảm thấy ớn lạnh một cách khó giải thích, nơi này còn náo nhiệt hơn cậu nghĩ nhiều.
"Gâu gâu!"
Tiếng kêu của Màn Thầu cắt đứt dòng suy nghĩ của Lý Hỏa Vượng, cậu vừa quay đầu lại nhìn qua thì thấy Màn Thầu đang chui vào bóng tối ở một bên.
“Đạo sĩ, mau đuổi theo, con chó này vừa ngửi thấy thứ mà ngươi muốn tìm.” Hòa thượng ảo giác ở một bên, vô cùng quan tâm mà nhắc nhở.
“Hắc Thái Tuế?” Lý Hỏa Vượng liếc nhìn ông một cái, vội vàng tập tễnh đi theo, những người khác thấy vậy cũng đi theo.
Màn Thầu trong bóng tối càng đuổi càng hưng phấn, sau khi xoay mấy vòng, Lý Hỏa Vượng cũng trở nên hưng phấn, cậu cũng ngửi thấy mùi của Hắc Thái Tuế rồi.
“Không sai được, Hắc Thái Tuế đang ở gần đây.” Nghĩ đến đây, tim Lý Hỏa Vượng đập thình thịch.
Vào lúc cậu đang tập tễnh càng nhanh hơn, đột nhiên da đầu Lý Hỏa Vượng ngứa ran, cậu vô thức cúi đầu xuống, một luồng gió mạnh mang theo thứ gì đó, cọ xát vào da đầu Lý Hỏa Vượng.
“Thịch!” Cao Trí Kiên dùng cây gậy răng sói khổng lồ trong tay đâm mạnh vào thứ đó, giải vây giúp Lý Hỏa Vượng.
Đến khi Lý Hỏa Vượng vừa đứng thẳng dậy thì lại phát hiện thứ vừa nãy đánh lén mình đã lẩn vào bóng tối.
Lúc này, những người khác vội vàng tiến sát Lý Hỏa Vượng, nhao nhao lấy ra đủ loại vũ khí, cảnh giác hướng vũ khí ra phía ngoài.
Lý Hỏa Vượng căng cứng người, nắm chặt chuôi kiếm, hỏi Cao Trí Kiên bên cạnh: "Vừa rồi đệ có nhìn thấy là thứ gì không?”
“Móc… Móc… Móc thịt!” Người đàn ông cao lớn chất phác giải thích với Lý Hỏa Vượng.
"Móc thịt? Lại có thứ khác tới đây rồi? Tại sao không thể ngừng nghỉ một chút chứ?” Lý Hỏa Vượng nhíu chặt mày nhìn vào bóng tối xung quanh.
“Ngươi nhìn thấy rồi sao?” Lý Hỏa Vượng quay đầu về phía hòa thượng bên cạnh Bành Long Đằng và hỏi.
"Không, vừa rồi ta không tập trung.”
Âm thanh “cạch cạch cạch” vang lên từ bên trái Lý Hỏa Vượng, khi vũ khí của mọi người đều nhất tề hướng về phía đó thì phát hiện ra là Màn Thầu với bộ lông màu vàng đất đang bước từng bước nhỏ đi ra từ trong đó.
Với đôi tai áp sát đầu, nó đứng tại chỗ và xoay một vòng, sau đó chân trước rời khỏi mặt đất, nhảy một cái thật cao về phía Lý Hỏa Vượng.
"Đạo sĩ, con chó này đang hỏi ngươi tại sao lại không đi theo nó.”
Lý Hỏa Vượng cau mày, nói với hòa thượng ở bên cạnh: “Ngươi câm miệng cho ta, ngươi có thể hiểu chó nói gì sao?”
Lời nói này khiến những người khác giật mình, kinh hồn bạt vía nhìn Lý Hỏa Vượng.
"Lý sư huynh, huynh đừng phát bệnh vào lúc này, lúc này mà phát bệnh, bọn đệ thật sự hết cách đấy.” Biểu cảm của Cẩu Oa rất sợ sệt.
Lý Hỏa Vượng nhíu chặt mày liếc nhìn cậu ấy một cái rồi nhìn về phía Màn Thầu: “Thứ đó tại sao chỉ tấn công mình mà không tấn công Màn Thầu?”
Câu hỏi này đã định trước là không có được câu trả lời, Màn Thầu vẫy đuôi lắc đầu, không ngừng di chuyển tại chỗ, nhìn thấy dáng vẻ gấp gáp vội vàng của nó, thứ đang tìm kiếm có lẽ là đang ở gần đây.
Liếc nhìn về phía nó đi tới, Lý Hỏa Vượng quyết định tiếp tục đi theo Màn Thầu, đã tới đây rồi nếu bỏ buộc quay lại thì thật uổng phí công sức trước đó của mình.
"Đi, đi theo! Đừng tụt lại phía sau." Để tránh bị đánh lén, tất cả mọi người đều vây lại thành một nhóm, cẩn thận từng bước một, từ từ đi theo Màn Thầu.