Anh từng làm đầu bếp rồi mới vào giới giải trí đúng không! (1) Nhìn sơ thì những lát khoai tây này như chưa từng được cắt, thế nhưng khi bỏ vào trong nước, lắc lắc vài lần thì lập tức biến thành những sợi khoai tây siêu nhỏ.
Không mất bao lâu, chỉ chừng vài phút là Lâm Chu đã thái xong 5 củ khoai tây.
Đợi khi nước trong nồi sôi, cậu chần qua chỗ sợi khoai tây, vớt ra để ráo rồi mang đi xào lăn.
Trong tình huống không rõ khẩu vị của diễn viên, Lâm Chu quyết định làm món xào có vị khá thanh đạm.
Thời gian và độ lửa xào sợi khoai tây cực kỳ chính xác, không thừa không thiếu một giây. Thành phẩm ra lò vô cùng thanh mát, từng cọng rõ ràng, không vì quá mỏng mà dính bết vào nhau.
Kế tiếp là món sợi rong biển xào, cách làm cũng tương tự như trên.
Trong phòng bếp vẫn tràn ngập mùi thức ăn, vô cùng tươi ngon.
Cách pha bột nhão* cũng rất quan trọng.
**Bột nhão: Là cách loại bột được pha loãng với nước, nước nhiều hơn bột để làm bánh, chiên rán…
**Bột nhão: Là cách loại bột được pha loãng với nước, nước nhiều hơn bột để làm bánh, chiên rán…
Bột mì bình thường, trứng gà, tinh bột… được trộn với nhau theo tỉ lệ nhất định. Màu sắc của bột nhão cũng khác hẳn lúc trước, mịn màng bóng loáng, độ sệt vừa đủ.
Xà lách thì xe hàng đã có sẵn, còn cần một ít xúc xích, thịt thăn v.v…Tất nhiên là Lâm Chu sẽ không làm ngay tại trận được rồi.
Chỉ tự cần tay xào rau thêm bột, pha nước sốt cũng đủ để quyết định hương vị của món bánh rán trứng.
Toàn bộ quá trình chỉ khoảng 20 phút, Lâm Chu đã chuẩn bị xong nguyên liệu mà bánh rán trứng cần.
Thầy phụ trách đạo cụ ngơ ngác đi đến.
Sau đó nhìn thấy Lâm Chu đổi một loạt món ăn cho xe hàng
Tiếp theo thì chờ đến lúc quay là được.
Chờ diễn viên chính đến, đạo diễn giảng giải về cảnh phim cho mọi người.
Cảnh này trừ diễn viên chính sẽ đi từ bên kia đường sang, mua điểm tâm, sau đó vừa ăn vừa đi vào toà nhà công ty thì những người còn lại đều là diễn viên quần chúng.
Mô hình dựng cảnh khá lớn, phải diễn ra cảnh tượng y hệt như mọi người đang đi trên đường phố thật.
Cảnh diễn này vẫn còn khá đơn giản.
Sau khi mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng.
Các diễn viên quần chúng bắt đầu đi qua đi lại, diễn vai dân đi làm sáng sớm. Cái này thì chẳng khác gì đang diễn bản sắc vốn có của mình.
Lâm Chu đứng ở quầy hàng, chỉ chăm chú làm bánh rán.
Cậu cho một thìa bột lên tấm sắt, tốc độ dàn bột não lần này đã nhanh và mượt mà hơn nhiều. Thanh tre xoay một vòng, tạo ra một độ cong hoàn mỹ.
Lâm Chu đập trứng lên mặt bánh, rắc chút mè đen, hành thái rau thơm.
Sau đó là lật mặt bánh.
Lúc này mọi người đã có thể ngửi được mùi thơm của trứng và bột mì Lâm Chu quét một lớp tương ớt mình tự chế lên. Nhiệt độ của tấm sắt làm nóng tương ớt, mùi hương lập tức bay xa.
Cậu dùng kẹp gắp một ít khoai tây sợi, rong biển sợi, vài miếng củ cải khô, xà lách…bỏ lên bánh. Ừm, phải cho thêm cả bánh chiên giòn nữa.
Ngay lúc Lâm Chu làm xong một phần bánh trứng cuộn, có thể coi như là đến lúc gặp mặt nữ chính.
Cô mặc tây trang hàng hiệu, chân mang giày cao gót. Vừa ra sân, giá trị nhan sắc và khí chất đúng là toả sáng lấp lánh trong đám người.
Liếc mắt đã có thể nhận ra ai là diễn viên chính, ai là diễn viên quần chúng.
Lâm Chu nhìn nữ chính đi đến trước quầy hàng, hơi mất tự nhiên chớp chớp mắt.
Không hổ là nữ chính, đẹp thật đấy.
Cứ như là tiên nữ.
“Ông chủ, lấy một cái bánh rán trứng.”
Lâm Chu nghe thấy đối phương bắt đầu nói lời thoại thì cũng tiếp lời: “Ăn hành, rau thơm không?”
“Ăn, bỏ cay nhiều một chút.” Nữ diễn viên chính theo đó đáp lời.
Sau đó Lâm Chu thuận tay lấy chiếc bánh trứng gà trên tấm sắt xuống, đóng gói cẩn thận rồi đưa cho đối phương.
“Bao nhiêu tiền thế?”
“12 tệ.”
Đây là tất cả lời thoại của Lâm Chu trong cảnh diễn này.
Đều là một vài đối thoại đơn giản hằng ngày.
Sau đó ống kính chuyển sang nữ diễn viên chính.
Lúc này diễn viên nữ chính phải diễn ra dáng vẻ sốt ruột của người vội đi làm, cắn từng miếng thật to, nhanh chân đi về phía tòa nhà công ty.
Thế nhưng Chu Dĩ Hân (người đóng nữ chính) tay cầm bánh trứng nóng hổi nhưng lại chưa ăn được.
Cái này nóng quá đi mất!
Nếu cô ăn giống như trong kịch bản miêu tả, chẳng phải là sẽ bỏng chết à?
Cứ do dự như vậy, cô liền thoát khỏi thiết lập nhân vật.
Đạo diễn vừa kêu: “Cut!”
Chu Dĩ Hân lập tức đặt bánh trứng cuộn trong tay lên quầy hàng.
“Nóng quá đi! Cái này mà ăn từng miếng to, miệng sẽ bỏng rộp lên mất thôi!”
Rõ ràng là Chu Dĩ Hân cũng biết, vì mình không ăn bánh rán theo yêu cầu kịch bản nên đạo diễn mới kêu cut.
Nhưng cô cũng có nỗi khổ mà.
Nóng như vậy, bánh rán trứng mới ra lò… bảo cô ăn kiểu gì chứ!
“Như vậy đi, quá trình mua bánh rán sẽ không bắt cận cảnh. Để bánh nguội một chút rồi quay lại.”
Đạo diễn chỉ xem như cô làm màu, quay mỗi cảnh phim nhỏ cũng giở thói xấu.