Sau đó, nhìn thấy Lâm Tử Hàng đưa một điếu thuốc cho anh ta, mới mở miệng nói: “Đạo diễn Quách đã đặc biệt dặn dò, đạo diễn Lâm và cả đoàn phim của anh đều không được phép vào, nếu không chúng tôi sẽ bị phạt tiền.”
Lâm Tử Hàng nghe thấy lời của bảo vệ, mặt mày tối sầm lại.
Ngay cả Giang Thượng và Lăng Hạ, những người vốn vào đoàn phim nhờ cửa sau, trong quá trình tranh giành cơm cũng bị phát hiện là người của đoàn phim《Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạo》, lập tức được bàn giao cho Lâm Tử Hàng đưa đi.
Chỉ còn Dương Tử miễn cưỡng ở lại được.
Lâm Tử Hàng thấy không lay chuyển được bảo vệ, chỉ đành quay về xe bảo mẫu của đoàn phim để đợi Giang Thượng và Lăng Hạ trở về.
Không lâu sau, hai người trở về xe bảo mẫu, người đầy bụi, đi khập khiễng.
Dáng vẻ thảm thương này nhìn đã biết không thể trà trộn vào được rồi.
“Haiz, đạo diễn Quách đề phòng chúng ta như đề phòng kẻ trộm, chúng ta đã ba ngày không được ăn cơm của thầy Lâm rồi!”
“Giờ phải làm sao đây!?”
Nghe thấy lời của hai người, đôi mắt Lâm Tử Hàng sáng lên.
Nếu không thể đến chỗ đạo diễn Quách để ăn ké.
Anh cũng phải nghĩ cách khác thôi.
Không vào được đoàn phim.
Anh không tin không thể tìm được Lâm Chu!
Quách Chí Bằng không rõ Lâm Tử Hàng đã tính toán đường cong cứu quốc nhìn thấy tin tức đã chặn người mà bảo an gửi tới, lộ ra một nụ cười thư thái.
Hiện tại ông xác định và khẳng định, từ lần đầu tiên thằng nhóc này đến đoàn làm phim dùng danh nghĩa tham ban học tập tới thăm ông, đã có suy nghĩ ăn ké trong đầu.
Kể từ đó bắt đầu nhiều hơn, mỗi ngày đến đoàn làm phim giống như về nhà, mỗi ngày đến giờ sẽ ăn cơm ké.
Có mấy lần sau khi không giành được, trực tiếp mang công việc hậu kỳ cắt nối biên tập đến đoàn làm phim của ông làm.
Chính là vì để không bỏ lỡ cơ hội ăn cơm ké.
Mỗi lần Lâm Chu làm nhiều đồ ăn, người giành nhiều hơn, bọn họ có khả năng ăn ít đi.
Ở trước mặt mỹ vị tuyệt đối, ai muốn nhường chứ!
Cho nên người của đoàn làm phim Lâm Tử Hàng hận không thể đều làm công miễn phí cho đoàn làm phim bọn họ, chỉ vì để ăn cơm ké, Quách Chí Bằng sợ rồi, còn thiếu điều để bảng cấm chó và người của đoàn <Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạo> ở cửa đoàn làm phim.
Đoàn làm phim lui tới còn có fan đến tham ban và phóng viên phỏng vấn v.v… muôn hình muôn vẻ.
Quách Chí Bằng vẫn nhớ một chút tình nghĩa thầy trò với Lâm Tử Hàng.
Cho nên cho người ta chút mặt mũi.
Thấy hôm nay lại là một ngày đối phương không dẫn người đi ăn ké, Quách Chí Bằng quay phim cảm giác xúc cảm đều tốt hơn.
Lại là một cảnh quay xong.
Quách Chí Bằng kêu Cut xong, không đợi ông tiếp tục nói gì, trong cảnh diễn vốn chỉ có một mình nữ diễn viên chính Diệp Tư ngồi ăn cơm, giây tiếp theo các diễn viên chính canh giữ ở ngoài không nói hai lời chạy thẳng đến trước bàn của Diệp Tư.
Diệp Tư đã sớm quen với điều này.
Vừa rồi trong phim chỉ là dáng vẻ giả trang, chưa ăn miếng nào!
Hiện tại quay xong mới là lúc các cô chính thức ăn.
Lúc ban đầu mọi người vừa tiếp xúc với đạo cụ của Lâm Chu làm, quay phim bị khơi dậy không cách nào tĩnh tâm, thường xuyên Cut.
Sau đó đạo diễn lớn chính là đạo diễn lớn, kêu bọn họ lúc không cần thiết không chạm vào đạo cụ, chỉ có nghiêm túc quay xong, khi đạo cụ không dùng đến mới có thể ăn.
Bằng không ai không tự chủ, để tránh hậu hoạ về sau, cắt hết toàn bộ cảnh ăn cơm của người đó.
Lời này vừa ra, quả thực bắt được tử huyệt của các diễn viên.
Sau đó hiệu suất quay phim cao không chỉ một chút.
Có đạo cụ mà Lâm Chu làm như củ cải treo ở phía trước.
Trừ đạo diễn yêu cầu cao đối với màn ảnh, bằng không mỗi ngày diễn đều một lần là qua, nhiều cũng là hai lần.
Tiến độ quay của đoàn làm phim nhanh hơn dự tính ban đầu không ít.
Lại một bữa tự nhồi thức ăn cho bản thân.
Quách Chí Bằng từ từ đi đến trước mặt mọi người, ánh mắt đảo một vòng trên mặt mọi người tỏ vẻ: “Các cô có phát hiện có gì không đúng không.”
Mọi người mới vừa ăn xong đạo cụ, chính là lúc tâm trạng tốt, nghe vậy lắc đầu, tỏ vẻ không có vấn đề gì.
Đạo cụ mà Lâm Chu làm vẫn ngon đến không bạn bè.
Trải qua mấy ngày cướp cơm này, tình cảm giữa các diễn viên trong đoàn làm phim các cô đã không thuần túy nữa.
Ánh mắt nhìn nhau nhiều ít mang theo một tia cảnh giác.
Trong lúc mọi người quay phim nhập vai cực kỳ mau.
Hận ý trong ánh mắt nhìn nhau trong phim cũng không giống diễn.
Quách Chí Bằng biết nội tình nếu không những không điều tiết, ngược lại cảm thấy cảm giác quay này mới đúng.
Các phi tần vì cướp một miếng ăn, hận không thể lên cung đấu.
Trong phim xem đạo cụ mà Lâm Chu làm trở thành sủng ái của hoàng thượng để nhập vai.