Back to Novel

Chapter 1002

Đây không phải nắm giữ được điểm yếu của cậu rồi à?

Đạo diễn tổ B:???

Cảnh quay quan trọng như vậy, anh ta cũng có thể quay à?

Không phải tất cả cảnh quay đều do đạo diễn Quách tự mình quay hả?

“Đạo diễn Quách, anh giao cho tôi quay cảnh này luôn à?”

Quách Chí Bằng đã ngửi thấy mùi thơm trong không khí, vội vàng đi quay Lâm Chu nấu ăn, ông kiên định nhìn thẳng vào đạo diễn tổ B: “Tôi hiểu rõ trình độ của cậu nhất, có thể giao cho cậu, chứng tỏ tôi tin rằng cậu có thể quay tốt, đi đi.”

Đạo diễn tổ B được câu nói này của Quách Chí Bằng khích lệ giống như được tiêm máu gà, hăng hái chạy đi làm công tác chuẩn bị.

Quách Chí Bằng nhìn thấy dáng vẻ tràn đầy năng lượng của anh thì hài lòng gật đầu.

Sau đó vội vã chạy về phía ngự thiện phòng chỗ Lâm Chu đang ở.

Dương Tử ở cách đó không xa đưa tay ra cũng không thể giữ được Quách Chí Bằng.

Trong ngự thiện phòng, Khâu Hào đã được điều đến làm trợ lý cho Lâm Chu.

Ngoài đầu bếp làm việc trong ngự thiện phòng không phải là thái giám, những người có nhiệm vụ di chuyển trong cung đều là thái giám.

Lâm Chu nhìn thấy Khâu Hào thích nghi tốt, diễn vai tiểu thái giám rất đạt, giọng nói cũng trở nên the thé.

Cậu cũng không đành lòng nhìn.

Cậu vẫn còn đắm chìm trong hình ảnh tổng tài bá đạo mà anh đóng ở đoàn phim trước.

Trong nháy mắt, người này đã nhanh chóng hòa nhập vào hàng ngũ thái giám.

Còn thích nghi tốt nữa chứ.

Cậu cũng không biết nói gì hơn.

“Ùng ục ùng ục~”

Khâu Hào tập trung sự chú ý vào món ăn Lâm Chu đang làm, không hề để ý đến biểu cảm của Lâm Chu.

Anh nhìn thịt hầm trong nồi mà phát ra tiếng “ùng ục ùng ục”, nước miếng chảy đầy đất.

Lâm Chu không nhìn nổi nữa, sợ nước miếng của anh nhỏ vào nồi, cậu đưa tay lấy một chiếc khăn sạch bên cạnh, đưa cho anh.

“Lau đi, nước miếng sắp nhỏ vào rồi kìa.”

Khâu Hào giật mình, vội vàng nhận lấy khăn lau, sau khi hoàn hồn mới hiểu Lâm Chu đang trêu chọc mình.

Anh thầm nghĩ, mình là một anh chàng đẹp trai, sao có thể làm ra chuyện mất mặt như chảy nước miếng trước mặt mọi người chứ.

Nhưng trong miệng thực sự ướt át, liên tục tiết nước bọt.

Khâu Hào nuốt nước bọt vô cùng khó khăn, cố gắng rời mắt khỏi nồi thịt.

Sau đó tò mò hỏi Lâm Chu đây là món gì.

Chưa bao giờ cảm thấy mình thiếu hiểu biết như vậy, nhìn món ăn trong nồi mà không biết tên món ăn là gì.

Anh là một phú nhị đại, không làm việc cũng được!

“Vương Phủ Thiêu Lộc Cân.”

“Món này cũng là một món ăn cung đình rất nổi tiếng, dùng gà rừng hầm cùng gân nai, thêm bắp cải và kỷ tử, là một món ăn cung đình rất bổ dưỡng.”

Khâu Hào chưa từng ăn, nhưng thèm đến chảy nước miếng.

Thơm, thơm nức mũi luôn rồi!

“Vậy món này là gì?”

“Ngự Trù Khảo Lộc Nhục.”

Khâu Hào giật mình, “Tất cả đều là thịt nai à?”

Lâm Chu nở một nụ cười giống như đang hỏi “anh đang nghĩ gì vậy”, “Thịt nai đắt hơn các loại thịt thông thường nhiều, anh đang nghĩ gì vậy, tôi nấu bằng thịt lợn, chế biến một chút, bề ngoài nhìn giống là được.”

Nói cho cùng, món ăn cậu nấu là đạo cụ!

Sử dụng chi phí thấp nhất để làm ra đạo cụ đắt nhất, mới là cách làm đúng đắn.

Bởi vì ẩm thực cung đình cổ đại, muốn phục chế giống y hệt thì cơ bản gần như không thể, bây giờ rất nhiều nguyên liệu hoàn toàn không thể ăn được, đều là động vật được bảo vệ.

Vì vậy, làm cho giống hình dáng là được rồi.

Khi Quách Chí Bằng đến, Lâm Chu đang nấu món Hà Bao Lí Tích.

Từng lớp vỏ trứng vàng óng, trên chiếc chảo sắt lớn của bếp lò, chỉ cần xoay một chút đã được định hình.

Sau đó Lâm Chu dùng một chiếc đũa dài lật lại, vỏ trứng dính trên chiếc đũa dài, rồi đặt lên thớt.

Toàn bộ quá trình, lòng đỏ trứng và đáy chảo không hề dính vào nhau, động tác uyển chuyển như nước chảy mây trôi, mùi thơm nhè nhẹ của trứng lan tỏa trong bếp.

Sao lại có mùi thơm nhè nhẹ, bởi vì mùi thịt hầm trên bếp lò quá nồng, át cả mùi trứng luôn rồi.

Quách Chí Bằng vừa bước vào ngự thiện phòng, ông đã được đón chào bởi một làn hương thơm phưng phức, cả người giống như lạc vào một vương quốc ẩm thực nào đó.

Lúc này trong đầu ông ngoài ăn ra, không còn nghĩ được gì khác.

Thực sự quá nhiều mùi thơm.

Chỉ muốn biết đây là món gì, kia là món gì?

“Đạo diễn Quách muốn bắt đầu quay chưa?”

Lâm Chu thấy Quách Chí Bằng đến, bình tĩnh hỏi một câu.

Quách Chí Bằng cười ha hả: “Không gấp không gấp, thơm quá, có món nào đã nấu xong chưa?”

Đôi mắt Quách Chí Bằng tràn đầy mong muốn được ăn.

Ý đồ quá rõ ràng.

Điều này khiến các đầu bếp của đoàn làm phim đang đóng vai quần chúng phụ giúp Lâm Chu trong ngự thiện phòng rất ngạc nhiên.

Hình tượng đạo diễn lớn hoàn toàn sụp đổ!

Nhìn thấy đạo diễn cũng sắp nhìn vào nồi, Lâm Chu lặng lẽ lắc đầu.

Món ăn vẫn đang trong quá trình chuẩn bị, vẫn chưa hoàn thành.