Back to Novel

Chapter 919

Mục tiêu xuất hiện (6)

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại phát hiện không có gì để nói.

Bởi vì cậu cảm thấy mình làm con trai thật thất bại, không có gì có thể lấy ra được, để cho bố cậu tự hào một chút.

Cuối cùng, cơn mưa chậm chạp chưa từng rơi xuống, rốt cục cũng bắt đầu rơi.

Đàm Văn Bân vừa lau nước mắt vừa nói:

"Lão Đàm à, uổng phí công bố kiếm điểm cộng thi đại học cho con rồi, con bố ba là đồ vô dụng, tính cả điểm cộng cũng không đỗ đại học, haizz."

Gục đầu xuống bàn, Đàm Văn Bân như ngủ như không.

Trong lúc mơ mơ màng màng, cậu nghe thấy trong phòng truyền đến một tiếng "Bịch".

Cậu lập tức giật mình đứng lên, đi về phía cửa phòng ngủ của cha mẹ, gõ cửa, hỏi:

"Mẹ, mẹ không sao chứ, mẹ?"

Bên trong không có tiếng trả lời.

Tiếp tục gõ cửa, tiếp tục gọi, bên trong vẫn không có ai đáp lại.

Đàm Văn Bân thử mở cửa, phát hiện cửa đã bị khóa trái từ bên trong.

"Mẹ! Mẹ! Mẹ!"

Đàm Văn Bân ý thức được có chuyện không ổn, bắt đầu tông cửa.

"Rầm!"

Cửa bị tông ra.

Đàm Văn Bân bật đèn, nhìn thấy mẹ mình nằm trên mặt đất, miệng sùi bọt mép, bên cạnh có một bình thuốc trừ sâu đã trống không.

"Mẹ!"

Đàm Văn Bân cúi xuống, bế mẹ lên, cậu bây giờ phải nhanh chóng đưa mẹ đến bệnh viện, chỉ cần kịp thời đưa đến bệnh viện, vẫn còn kịp, tuyệt đối kịp.

Lúc di chuyển, chân cậu đá đổ cái bình không kia, bình không đụng vào chân giường rồi lại lăn về.

Ánh mắt Đàm Văn Bân rơi vào nhãn mác của bình thuốc, mắt cậu lập tức trợn to.

Cậu biết rõ loại thuốc này nếu đã uống vào, dù có rửa ruột kịp thời thì người cũng chỉ có thể hồi phục trong vài ngày ngắn ngủi, nhưng cuối cùng, vẫn không cứu được.

Nó có thể cho người ta thời gian hối hận, nhưng không cho cơ hội sống.

Thân thể Đàm Văn Bân run rẩy, khuôn mặt bắt đầu vặn vẹo, nhưng cậu vẫn cố gắng ôm mẹ mình, đánh thức người hàng xóm có xe máy, năn nỉ người ta chở mình và mẹ đến bệnh viện.

Đêm khuya, trước cửa phòng phẫu thuật của bệnh viện, Đàm Văn Bân ngồi ở đó.

Vừa rồi bác sĩ đã đi ra, muốn nói lại thôi, muốn nói rõ vài tình huống với cậu.

Cậu nói với bác sĩ, trong lòng cậu đã biết kết quả.

Bác sĩ gật đầu, bất đắc dĩ thở dài, rồi rời đi.

Đàm Văn Bân biết rõ, chờ sau khi trời sáng, mẹ cậu sẽ tỉnh lại, bà sẽ có thể ăn có thể cười, còn có thể ôm cậu, vuốt ve mặt và đầu cậu.

Có lẽ bà sẽ nói rằng bà hối hận rồi, bà sẽ không tìm đến cái chết nữa, sẽ ở bên cạnh cậu, cùng cậu trưởng thành, cùng cậu đi làm, cùng cậu kết hôn, rồi sau này trông cháu cho cậu.

Những lời nói và biểu hiện dịu dàng có thể đoán trước này, sẽ không lâu sau biến thành những mũi dao nhọn đâm vào cậu đau đớn nhất.

Đàm Văn Bân ôm đầu, cúi gằm mặt, miệng há thật to, không phát ra chút âm thanh nào, nước mũi và nước mắt không ngừng rơi xuống.

Ở hành lang, một bóng người đi tới, là Trịnh Hải Dương.

Cậu ta ngồi xuống bên cạnh Đàm Văn Bân, đưa tay vỗ nhẹ vào lưng cậu:

"Bác sĩ nói ca phẫu thuật thành công, dì sẽ không sao đâu."

Đàm Văn Bân quay đầu nhìn về phía Trịnh Hải Dương.

Trịnh Hải Dương nhìn vào mắt cậu, nói với cậu: "Bân ca, cậu yên tâm, mặc kệ xảy ra chuyện gì, tôi đều sẽ ở bên cạnh cậu."

Đàm Văn Bân lắc đầu, nói: "Tôi vừa nghĩ thông suốt một chuyện."

Trịnh Hải Dương mỉm cười: "Nghĩ thông suốt là tốt rồi, nghĩ thông suốt là tốt rồi, chuyện gì cũng sẽ qua thôi, thật đấy."

"Mẹ tôi rất kiên cường, bà ấy sẽ không tự sát, bố tôi mất rồi, bà ấy sẽ gánh vác trách nhiệm ở bên cạnh tôi, bà ấy làm vợ cảnh sát nhiều năm như vậy, bà ấy có đủ bản lĩnh để làm chuyện đó."

Trịnh Hải Dương: "Người có kiên cường đến đâu, có lẽ cũng có lúc không kiềm chế được, Bân ca, đây không phải lỗi của dì."

Đàm Văn Bân: "Vậy cái bình thuốc trừ sâu kia là ai bỏ vào phòng bà ấy?"

Trịnh Hải Dương kinh ngạc nói: "Bân ca, cậu nghi ngờ có người cố ý..."

Đàm Văn Bân ghé mặt mình vào mặt Trịnh Hải Dương, rất gần, cậu nhìn kỹ đôi mắt Trịnh Hải Dương, hỏi:

"Ngoài việc tôi gọi hàng xóm đưa đi, đến bây giờ tôi không hề nói tin mẹ tôi gặp chuyện cho bất kỳ ai, dù là ông bà tôi, sao cậu lại xuất hiện ở đây kịp thời như vậy?"

Trịnh Hải Dương đầu tiên là sững sờ, lập tức hỏi ngược lại: "Bân ca, cậu đang nghi ngờ tôi?"

"Nếu không thì sao? Không nên sao?"

Trịnh Hải Dương rất tức giận nói: "Bân ca, sao cậu có thể nghĩ tôi như vậy chứ!"

Sau một khắc,

Vẻ mặt tủi thân tức giận của Trịnh Hải Dương, bằng một cách cực kỳ trơn tru, biến thành vẻ trào phúng hết sức chế nhạo:

"Chính là tôi tự tay bỏ thuốc trừ sâu đấy, còn dùng giọng của chú viết thư tuyệt mệnh cho dì nữa, ha ha ha ha!"

Đàm Văn Bân nắm lấy cánh tay của Trịnh Hải Dương, liều mạng lắc mạnh: "Tại sao cậu lại làm như vậy, tại sao!"

Dưới sự rung lắc dữ dội, đầu của Trịnh Hải Dương bắt đầu lắc lư, một con rùa nhỏ không biết từ lúc nào đã bò lên đỉnh đầu của Trịnh Hải Dương.

Miệng của rùa và miệng của Trịnh Hải Dương đồng thời mở ra,

Cười nói:

"Bởi vì trong lòng tôi không cam tâm, dựa vào cái gì cậu có bố mẹ bên cạnh, mà tôi lại không có?"