Đương nhiên, cho dù Đàm Văn Bân không có tính cách này, cũng sẽ không bị bỏ rơi, vì gia cảnh cậu tốt hơn chút.
Theo lý thuyết, giữa người thân có quan hệ máu mủ thì càng dễ tránh được kiểu xã giao sáo rỗng, nhưng trong phạm vi giao tiếp của người bình thường, mặt thực dụng lại thường chỉ thể hiện rõ giữa người thân.
Cho nên, người có gia cảnh tốt như Đàm Văn Bân lại chủ động hòa đồng với mọi người thì sẽ càng được yêu thích hơn.
Sau bữa tối, Đàm Văn Bân không ở lại mà lái xe về quê, buổi tối cậu không uống rượu.
Bố mẹ đều ở Kim Lăng, cậu một mình nhớ lại nơi mình từng sống, rồi tắm rửa về phòng ngủ.
Sáng sớm hôm sau, cậu lái xe đến nhà Chu Vân Vân, sau khi ăn sáng ở nhà cô xong thì chở Chu Vân Vân đến nhà ông bà nội ngoại để ra mắt, nhận được hai bao lì xì dày cộp.
"Nhiều quá rồi..."
"Cứ cầm đi, khi nào không đủ tiền sính lễ thì cho anh mượn."
"Có sính lễ gì đâu chứ."
Hai bên đều là con một, sau khi kết hôn thì sẽ phải lo cho cả hai bên nên không có chuyện sính lễ, người địa phương dùng cách gọi ông bà nội ngoại, một phần cũng vì không ai muốn làm ông bà ngoại.
"Em ngủ một lát đi, đến Kim Lăng anh gọi..."
Máy nhắn tin reo lên, Đàm Văn Bân tấp xe vào lề, thật là chuyện lạ, lại là bố gọi cậu.
Trong ấn tượng của cậu, bố ruột rất ít khi gọi mình, mà sẽ bất ngờ xuất hiện vào những lúc không thích hợp nhất.
Đi thêm một đoạn nữa, cậu đến thị trấn tìm điện thoại công cộng gọi lại.
"Alo, tôi là Đàm Vân Long."
"Chào cảnh sát Đàm, tôi là Đàm Văn Bân."
"Ừ, chào mừng."
"Sao rồi, ổn không?"
"Ổn ạ." Đàm Văn Bân dựa vào quầy, Chu Vân Vân ở trong xe, không đi theo: "Nhờ bố nỗ lực phấn đấu, con trai của bố ở nhà vợ rất được lòng người."
"Có một chuyện, muốn nói với con."
"Bố à, hai cha con mình thân thiết như vậy, không cần khách sáo thế đâu."
"Con có quen cô gái nào tên là Trần Tiểu Quyên không?"
"Bố à, oan quá, con có bao giờ ra ngoài lăng nhăng đâu, không quen biết hoa khôi mỹ nhân nào hết."
"Người ta mới bốn tuổi."
"Không quen."
"Cô bé nói quen bố."
"Bố à, hóa ra là bố gây ra chuyện à?"
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở nặng nề, có vẻ như đang tiếc vì dây điện thoại không phải là dây lưng.
"Cô bé nói bố giống một anh trai, cô bé là người Trương Gia Giới, không phải đợt trước con đến đó sao, còn mua đặc sản về cho mẹ nữa?"
"Hả?"
"Có phải con từng mua rất nhiều anh đào của cô bé không?"
"Vậy thì con nhớ rồi, đúng vậy. Nhưng con không biết tên cô bé."
"Cô bé nhớ con rất rõ, còn nhớ đến cả chỗ của bố."
Trần Tiểu Quyên và anh trai cùng nhau bán anh đào ở nhà ga, cạnh tranh rất lớn nên thường phải bán rất lâu, bỗng một ngày có một anh trai hào phóng vung tiền mua hết sạch anh đào của hai anh em, để bọn họ có thể về nhà chơi sớm.
Trong mắt Trần Tiểu Quyên, lúc đó Đàm Văn Bân thật sự tỏa sáng.
Mặc dù anh trai cô bé nói, bọn họ đang buôn bán chứ không phải ăn xin, nên đã trả lại tiền thừa và tiền boa cho người ta, nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến hình tượng của Đàm Văn Bân trong lòng cô bé.
"Cô bé bị bắt cóc rồi."
"Hả?" Mặt Đàm Văn Bân lập tức trở nên nghiêm túc.
Tiếp đó, qua lời kể của Đàm Vân Long, toàn bộ sự việc được phơi bày.
Gia cảnh của Trần Tiểu Quyên và Trần Tiểu Lôi bình thường, bố mất sớm vì bệnh, mẹ phải đi làm nuôi cả nhà, hai anh em thì đi bán anh đào ở nhà ga để kiếm thêm thu nhập.
Nhà cô có một phòng cho một người phụ nữ thuê, người phụ nữ này không đi làm, ngày thường cũng không ra ngoài, nhưng ăn uống rất tốt, thường hay cho hai anh em đồ ăn vặt.
Lúc đầu, vì thấy người thuê là nữ nên mẹ của hai đứa trẻ mới cho thuê một phòng, tuy nhà ở nông thôn nhưng cũng không kiếm được bao nhiêu tiền.
Kết quả hôm đó, khi anh trai Trần Tiểu Lôi đi hái anh đào về thì không thấy em gái Trần Tiểu Quyên vốn đang ở nhà, người phụ nữ thuê phòng cũng biến mất, đồ đạc của cô ta cũng bị dọn đi.
Cậu biết có chuyện chẳng lành, lập tức đi tìm mẹ rồi báo cảnh sát.
Người phụ nữ thuê phòng đột ngột bỏ đi, còn bắt cóc cả con nhà người ta.
Vụ án này cảnh sát cũng khó mà điều tra được, vì không có chút manh mối nào.
Còn Đàm Vân Long thì đang chuẩn bị cho đợt vận chuyển mùa xuân, các hệ thống diễn tập chung, Đàm Vân Long dẫn đội lên tàu để tuần tra.
Khi đi ngang qua một chỗ ngồi, cô bé đang ngồi trong lòng "mẹ" và thích thú uống nước ngọt bỗng ngẩng đầu nhìn ông và nói:
"Ơ, sao anh trai lại già đi rồi?"
Chỉ một câu nói đơn giản vậy thôi mà khiến Đàm Vân Long nhìn cô bé kỹ hơn, tiện thể liếc nhìn người mẹ đang ôm cô bé.
Người mẹ đang cúi đầu, vốn dĩ đang vùi mặt vào vai cô bé, đây là một hành động hết sức bình thường.
Nhưng cô bé đã nói chuyện với mình, mà mẹ cô bé không hề ngủ, lại không ngẩng đầu lên nhìn mình, có chút kỳ lạ.
Giác quan thứ sáu của một cảnh sát hình sự lão luyện đôi khi lại nhạy bén đến vậy.
"Cô bé, cháu đã gặp chú ở đâu rồi à?"
Sau khi bắt chuyện, cuối cùng người mẹ cũng ngẩng đầu lên, cười cười ra hiệu cho cô bé đừng làm phiền chú đang làm việc.
Đàm Vân Long lập tức nhận ra, đây là tội phạm bị truy nã Điền Mỹ Hồng!