Back to Novel

Chapter 849

Lời nguyền (7)

Đàm Văn Bân nói: "Nếu tướng quân thoát khốn, ảnh hưởng sẽ không chỉ có ba nhà đó, mà còn có thể khiến sinh linh đồ thán."

Lê Hoa nói: "Chỉ cần có thể báo thù, sinh linh đồ thán thì có liên quan gì đến chúng ta..."

Hùng Thiện nói: "Lê Hoa!"

Lê Hoa im lặng.

Đàm Văn Bân nhìn ra xa một chút, thấy bóng ma hoạn quan kia ở rất xa, và khi bọn cậu nói chuyện thì hoạn quan kia cũng không phản ứng, nên liền lấy bao thuốc lá từ trong túi ra, châm một điếu.

Thấy Hùng Thiện đang nhìn mình, cậu cũng ném cho Hùng Thiện một điếu.

Hút một điếu thuốc cũng không có gì quá đáng, nơi này thật ra chỉ là bãi đỗ xe, tất cả mọi người đều là "xe gửi".

Thấy bọn họ hút thuốc, Nhuận Sinh cũng lấy hương ra, vừa mới châm lửa.

Bóng ma hoạn quan dẫn đầu quay người lại, đi về phía sau.

Ở đây có thể hút thuốc, nhưng lại không thể đốt hương, Nhuận Sinh đang định dập tắt hương thì bị Đàm Văn Bân ngăn lại:

"Đừng, đưa cho công công một cây."

Nhuận Sinh cắm nén hương đang cháy xuống đất.

Vị hoạn quan kia sau khi đến gần, không làm gì cả, liền ngồi xổm xuống trước nén hương, vẻ mặt hưởng thụ hít mạnh.

Đàm Văn Bân còn trêu chọc: "Công công có muốn hút thử Tiểu Tô không?"

Hoạn quan không để ý tới, tiếp tục cắm đầu hút hương.

Đàm Văn Bân nhìn Hùng Thiện, hỏi: "Đây là quỷ thật à, còn có thể ăn hương khói?"

Hùng Thiện đáp: "Chắc là bị chôn cùng ở đây, thành tay sai của tướng quân."

Sau đó, Hùng Thiện lại hỏi: "Sao, chỗ này tà tính lắm đúng không?"

Đàm Văn Bân nhún vai: "Hùng ca, nếu anh muốn nói chuyện thì cứ nói với đại ca của tôi ấy, đừng hòng moi thông tin từ tôi, hắc hắc."

Hùng Thiện cười: "Chỉ là tò mò về mấy người thôi, đặc biệt là về đại ca của mấy người."

Đàm Văn Bân nhả ra một vòng khói, nói: "Hùng ca, có một câu tôi không nên khuyên, nếu có gì sai thì anh đừng trách tôi."

"Cậu cứ nói."

"Phong ấn tướng quân và báo thù thật ra là hai chuyện, không cần thiết phải gộp chung lại, cho dù Hùng ca muốn rửa tay gác kiếm, thì cứ làm xong vụ này rồi mới nghỉ.

Dù sao thì cũng phải bỏ túi trước đã.

Chờ xong chuyện này, sau này muốn báo thù thì cứ báo, với bản lĩnh của Hùng ca, đi đối phó với ba nhà kia cũng đâu nhất thiết phải mượn sức của vị tướng quân này, không đáng."

"Tôi rất tò mò, mục đích cậu khuyên tôi là gì?"

"Tôi cũng giống đại ca nhà tôi, có lòng tốt, không muốn thấy yêu ma hoành hành, không muốn thấy xác chết khắp nơi, và những thảm cảnh nhân gian."

"Thật sao?"

"Đương nhiên." Đàm Văn Bân lại rút một điếu thuốc, ném cho Hùng Thiện, "Tất cả đều ở trong điếu thuốc này."

Thực ra, Đàm Văn Bân muốn cố gắng lần cuối.

Hùng Thiện có thể nhận thua, nhưng Tiểu Viễn nhà cậu thì không, nên chuyện ở đây, cuối cùng vẫn phải do bọn cậu tìm cách giải quyết.

Nếu Hùng Thiện có thể thay đổi ý định, hoặc là tăng thêm chút tích cực, thì đó cũng là một sự trợ giúp lớn cho phe cậu.

Đương nhiên, cậu biết rõ rằng chỉ bằng lời nói của mình thì không thể khuyên được người khác, mấu chốt vẫn là công đức lay động lòng người.

Hoạn quan hút xong hương, vẻ mặt say sưa.

Sau đó, hắn chỉ vào Nhuận Sinh và Đàm Văn Bân, rồi lại chỉ về phía trước.

Đàm Văn Bân nói: "Đây là muốn sắp xếp cho bọn mình lên làm đội trưởng à?"

Hoạn quan lặp lại động tác đó.

Nhưng Đàm Văn Bân không có hứng thú làm đội trưởng, bọn họ chỉ muốn trốn ở cuối đội người đuổi xác, càng không ai chú ý càng tốt.

Tuy nhiên, điều này lại cho cậu một gợi ý.

"Nhuận Sinh, cho tôi thêm chút hương, tôi nói chuyện đàng hoàng với công công."

Đưa tay phải nhận hương từ Nhuận Sinh, tay trái Đàm Văn Bân vỗ mạnh ba cái vào gáy mình, vỗ đến mức đầu hơi choáng, đến cái thứ tư thì cuối cùng cũng đi âm thành công.

Vị công công vốn nửa trong suốt và ít nói, khi ở trạng thái đi âm trông lại có chút uy vũ, sắc mặt cũng tinh tế hơn, vừa dè dặt vừa kiêu ngạo.

"Vấn an công công, có chuyện muốn làm phiền công công sắp xếp, lát nữa yến tiệc tàn, chúng tôi định đón ba người, ba người đó phải do chúng tôi phụ trách đón, xin công công thông cảm."

Công công đứng đó, vẻ mặt khinh thường.

Đàm Văn Bân lấy hương ra, một cây, hai cây, ba cây, bốn cây!

Công công gật đầu.

Đàm Văn Bân kết thúc đi âm, cười rất tươi, mẹ kiếp, đúng là mở mang đầu óc, đâu đâu cũng có kỳ tích.

Chiêu này của cậu nhất định phải kể cho Tiểu Viễn nghe, để cậu ấy thu vào "Tuy Viễn mật quyển".

Lúc này, Đàm Văn Bân phát hiện công công đang nhìn Hùng Thiện.

Văn Bân cũng quay đầu nhìn Hùng Thiện, phát hiện tuy Hùng Thiện vẫn đang nhìn cậu, nhưng trong mắt hắn có thêm hai màu xám trắng.

Gã này cũng đang đi âm, mẹ kiếp, gã vừa nghe lén cuộc nói chuyện của mình và công công.

Chỉ thấy Hùng Thiện đưa tay ra, nói với vợ: "Lê Hoa, lấy cho anh chút hương."

Lê Hoa rút một nắm hương từ trong bọc, đưa cho chồng.

Nhưng ai ngờ, công công lại lùi lại mấy bước, căn bản không để ý đến Hùng Thiện, mà chỉ tiếp tục nhìn chằm chằm Đàm Văn Bân.

Đàm Văn Bân lập tức ngồi xổm xuống, cắm bốn nén hương xuống đất rồi lần lượt châm lửa.

Lần này, công công nằm hẳn xuống đất, bắt đầu hút lấy hút để, vui sướng như một con giòi đang ngọ nguậy.

Hùng Thiện nhìn bó hương lớn trong tay mình, lại nhìn bốn nén hương đơn giản dưới đất, hỏi: "Hương của các cậu là loại gì vậy?"

Lúc nãy khi thấy công công kia ngồi xổm xuống hút hương, Hùng Thiện đã nghi ngờ, đến khi thấy mình hối lộ không thành, hắn chắc chắn rằng hương của đối phương không hề đơn giản.