Back to Novel

Chapter 825

Trên đường (5)

Chiếc xe phía sau cũng đi vào, cả tài xế và năm người kia đều xuống xe.

Hai ông bà chủ nhà hỏi có muốn mua đồ ăn không, cậu và những người khác vỗ vào túi mình, ra hiệu là đã mang theo rồi.

Hai tài xế xe dù và năm người kia mua chút đồ ăn và thuốc lá của hai ông bà.

Trời dần tối, một trong hai tài xế thỉnh thoảng lái xe ra phía trước hỏi thăm tình hình, cuối cùng quay lại nói: “Tối nay không đi được rồi, sáng mai đường mới thông.”

Hai ông bà chủ nhà lại chào mời chỗ ở, trong nhà có một phòng cho thuê.

Hai tài xế xe dù rất biết điều, hỏi ý cậu và hai người kia xem có muốn vào phòng nghỉ không.

Cậu vẫn từ chối, Đàm Văn Bân lấy túi ngủ ra, Nhuận Sinh thì dựng lều.

Cuối cùng, hai tài xế vào phòng, năm người kia thì tụ tập ở một góc sân, họ mang theo khá nhiều nồi niêu xoong chảo nhưng lại không có chăn đệm, đêm đến trời lạnh chỉ có thể co ro hút thuốc chống chọi.

Trong năm người đó, trừ người gần năm mươi tuổi thì bốn người còn lại đều hút thuốc, mỗi điếu chỉ hút một nửa rồi dập xuống đất.

Thật lãng phí.

Đàm Văn Bân thấy vậy liền cười thầm: “Mẹ kiếp, mình hút thuốc còn không dám phung phí như vậy.”

Người phụ nữ ôm con trông rất đáng thương, cô ta cũng không chủ động tìm cậu xin giúp đỡ.

Cậu nói với Nhuận Sinh: “Nhuận Sinh, anh đi dựng lều cho cô ấy, rồi đưa túi ngủ của em cho cô ấy.”

“Được.”

Nhuận Sinh đi dựng lều, cố ý chọn chỗ cách xa ba người.

Đêm xuống, nhiệt độ trong núi giảm nhanh.

Hai ông bà chủ nhà đẩy một thùng phuy ra, đốt củi trong đó, mang đến ánh sáng và hơi ấm.

Năm người kia thấy vậy liền nhìn xem cậu và hai người kia có đến không.

Cậu và hai người kia vẫn ở nguyên vị trí.

Năm người họ nhìn nhau, không biết có nên đến sưởi ấm không.

Nhưng đã đốt lửa rồi mà họ không đến thì có vẻ không hợp lý.

Cuối cùng người lớn tuổi nhất ra hiệu, năm người cùng nhau đến ngồi quanh đống lửa.

Đêm khuya, nhưng không ai thật sự ngủ, năm người kia tuy nhắm mắt nhưng tư thế lại không phải đang ngủ.

Hai tài xế xe dù tuy ở trong nhà nhưng qua cửa sổ vẫn thấy những đốm đỏ của tàn thuốc.

“Leng keng… leng keng… leng keng…”

Có tiếng chuông vang lên, khá xa và không phải từ đường lớn mà là từ con đường nhỏ phía dưới.

Hai ông bà chủ nhà đang ngủ liền khoác áo ra, lấy hai tấm vải trắng từ trong nhà dựng ở sân.

Năm người kia bị “đánh thức”, thấy tấm vải trắng thì tỏ vẻ khó tin.

Hai tài xế xe dù cũng từ trong nhà đi ra, thấy tấm vải liền vội đến nói chuyện với hai ông bà, họ nói rất nhỏ nhưng lại rất nhanh.

Hai ông bà thì ngạc nhiên, liên tục hỏi lại.

Thính lực của cậu rất tốt, nghe được cuộc đối thoại.

Hai tài xế xe dù ngạc nhiên vì nhà họ lại thông âm lộ?

Hai ông bà thì ngạc nhiên vì hai người lái xe dù sao lại biết chuyện này?

Là người của Uông gia chuyên về cản thi, ở nơi hoang dã lại gặp được người cản thi.

Tiếng chuông ngày càng gần, trên con đường nhỏ xa xa đã xuất hiện bóng người.

Người đi đầu mặc đạo bào màu vàng, thắt lưng đeo đai tam thanh, ngực đeo kính bát quái, đầu đội mũ thanh vân, tay phải cầm chuông, tay trái tung tiền giấy.

Họ rải tiền khá keo kiệt, từng tờ một.

Nhưng dáng đi của họ hơi kỳ lạ, hơi cứng nhắc.

Đến gần hơn thì thấy phía sau cũng có người mặc đạo bào vàng, cũng đang rải tiền, cũng từng tờ một.

Nguyên nhân đi lại cứng nhắc là vì hai đạo sĩ đang kẹp một cây gậy trúc.

Ở giữa hai người là một người không chạm đất.

Hai ông bà chủ nhà kết thúc cuộc trò chuyện với hai tài xế, ông lão ném tiền giấy vào đống lửa, bà lão thì cầm một chiếc gương vung vẩy ở cửa sân để dẫn đường.

Năm người kia đứng dậy, đứng thành một hàng, trừ người lớn tuổi nhất thì bốn người còn lại đều lộ vẻ chế giễu.

Vẻ mặt đó dưới ánh lửa lập lòe càng thêm rõ ràng.

Cậu biết họ đang chế giễu điều gì, vì hai người cản thi kia đang đi theo con đường cấp thấp, dùng gậy trúc truyền thống khiêng xác đi.

Người cản thi thật sự có đạo hạnh thì sẽ dùng thuật để điều khiển xác, để xác tự đi.

Cậu hơi nhíu mày, cậu không hề có sự kỳ thị đẳng cấp nghề nghiệp của người cản thi, cậu chỉ tò mò, một cái xác thì có gì hay mà phải cản?

Có rất nhiều cách để hai người sống vận chuyển một cái xác, sao phải tôn trọng truyền thống như vậy?

Cậu tập trung ánh mắt, mở đi âm.

Cậu nhìn về phía người cản thi, rõ ràng đã rất gần nhưng chỉ thấy một đám sương đen mơ hồ.

Hình như… có vấn đề?

Nếu không thấy gì thì là chuyện bình thường, chứng tỏ không có tà ma hay linh tồn tại, nhưng một đám sương đen thế này thì rõ ràng là đang che giấu, phòng tránh bị dò xét.

Hai người cản thi cách sân khoảng năm mươi mét.

Cậu bắt đầu thử dùng phương pháp trong sách da đen của Ngụy Chính Đạo, điều chỉnh tần số tinh thần của mình, để cố gắng dò xét xuyên qua đám “sương đen” kia.

Trước đây, cậu luôn dùng cách này để có được cộng minh với những thứ như chết ngược.

Nhuận Sinh và Đàm Văn Bân luôn cảnh giác, đặc biệt là khi thấy mí mắt cậu bắt đầu run nhanh thì hai người càng ăn ý bảo vệ cậu cẩn thận hơn.

Khi hai người cản thi còn cách sân hai mươi mét thì cậu nhận được phản hồi từ trong sương đen.

Cậu cảm nhận được hai đạo phản hồi!

Cậu lập tức dừng lại, kết thúc đi âm.

Hai đạo phản hồi chứng tỏ có hai tà ma!

Nhưng vấn đề là, trong thực tế thì rõ ràng là hai đạo sĩ áo vàng đang khiêng một cái xác đi.

Vậy thì cái xác đang bị khiêng kia mới là người sống, còn hai đạo sĩ cản thi kia mới là xác chết?