Sau đó, cậu bắt đầu kể lại chuyện xảy ra vào buổi sáng, trình bày về những suy nghĩ hiện tại của mình.
Đàm Văn Bân vừa xem quy phạm vừa xem kế hoạch, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bức tranh, tai thì phải nghe Tiểu Viễn nói, có thể nói là bận tối mắt tối mũi.
Dù sao cậu cũng không phải thiên tài có thể vừa làm vừa học, nhưng may mắn là cậu đã quen với cách phối hợp.
Cậu tự xem những thứ cần xem, tìm hiểu những gì cần tìm hiểu, lắng nghe những gì cần nghe, không cần phải hiểu và sửa chữa những thứ lý thuyết, chỉ cần trên cơ sở đã quen thuộc, giúp Tiểu Viễn hiện thực hóa ý tưởng.
Ngoài ra, cậu còn phải tự mình tiêu hóa, dành thời gian truyền đạt lại ý của Tiểu Viễn cho những người khác trong nhóm, đỡ phải để Tiểu Viễn lặp đi lặp lại nhiều lần.
Lý Truy Viễn nói xong, bưng cốc nước lên uống hai ngụm.
Đàm Văn Bân cũng đặt vở và tranh xuống, gật đầu nói: "Anh hiểu rồi, Tiểu Viễn, chúng ta phải chủ động tạo ra nhân quả?"
"Đúng vậy, trước đây đều là dòng sông đẩy sợi dây nhân quả đến bên cạnh chúng ta, cho dù chúng ta phát hiện ra trước và lần theo nó thì cũng là dựa trên cái mà nó đã tạo ra sẵn. Dù có đến sớm hơn nữa thì thực ra bữa tiệc cũng đã được bày biện xong rồi. Lần này chúng ta sẽ đổi cách chơi, anh muốn thử xem nếu chúng ta tự tạo ra nhân quả thì dòng sông có công nhận hay không.”
"Anh hiểu rồi, ý là phải tạo ra lý do, cho nên lúc nãy em mới nói có thể lợi dụng đội thám hiểm mới của La Minh Châu, ví dụ như lần này, Giải gia, Trương Gia Giới. Chúng ta phải chủ động tạo ra một lý do để đến Trương Gia Giới trước đã."
"Phải, chính là ý này."
"Nếu anh tham gia vào đội thám hiểm của La Minh Châu, sau đó ám chỉ cô ta đến Trương Gia Giới, vậy chẳng phải chúng ta sẽ có lý do để đến đó sao?"
"Em nói là về phương pháp thì khả thi, chứ không nhất thiết phải là La Minh Châu."
Đàm Văn Bân cẩn thận suy nghĩ ý nghĩa của câu này, sau đó bỗng nhiên hiểu ra, Tiểu Viễn chỉ lấy đội thám hiểm của La Minh Châu ra làm ví dụ chứ không phải thực sự muốn dùng cách này.
"Tiểu Viễn, có phải vì cách này có lỗ hổng..." Đàm Văn Bân làm động tác đào mương, "Chúng ta đào mương từ trước khi có nước, nhưng sau đó, nước nhất định sẽ chảy vào mương thôi.”
Lý Truy Viễn gật đầu: "Kéo những người dân thường vô tội vào rất dễ gây ra rắc rối lần hai."
Những người này rất có thể sẽ bị nghiệp quật.
Đàm Văn Bân bỗng nhiên vỗ tay nói: "Chuyện này dễ thôi, không kéo người vô tội vào thì chúng ta kéo người 'có tội' vào là được."
Sau đó, Đàm Văn Bân nhìn Lý Truy Viễn nói: "Tiểu Viễn, thật ra em đã nghĩ đến chuyện này từ trước rồi đúng không?"
"Ừ, nhưng cần anh giúp em nghĩ ra cách thực hiện cụ thể."
"Chuyện này dễ thôi, anh đến cục cảnh sát của bố anh trước, ở đó có rất nhiều tội phạm truy nã, cũng có rất nhiều thư yêu cầu hỗ trợ điều tra, anh sẽ tìm một tên đang lẩn trốn hoặc có thể đang ẩn náu ở Trương Gia Giới. Xong."
“Anh là thanh niên ưu tú được cục cảnh sát trao tặng bằng khen, đương nhiên phải góp một phần sức lực vào sự ổn định và hòa bình của xã hội, anh sẽ cầm tờ giấy truy nã đến Trương Gia Giới.”
Lý Truy Viễn: "Một sợi dây không đủ, dễ đứt, hơn nữa không dễ nối."
Trước đây khi bọn họ suy ngược lại, đều là dùng nhiều sợi dây cùng lúc, ví dụ như lần trước đến trấn Dân An là dùng ba sợi dây để suy ngược.
Đàm Văn Bân lấy bao thuốc lá trong túi ra, rút một điếu, cũng không kiêng dè Tiểu Viễn đang ở bên cạnh, cúi đầu châm lửa, hít một hơi thật sâu rồi từ từ nhả ra:
"Anh nghĩ ra rồi, thêm một sợi nữa. Để Âm Manh hoặc A Hữu, một người là con gái, một người trông trẻ con, mang theo một ít tiền, rồi làm giả một tấm bản đồ kho báu chôn vàng ở đâu đó tại Trương Gia Giới, cố tình đến trước mặt mấy tên cặn bã xã hội kia lượn lờ.”
“Để bọn chúng ra tay cướp tiền, số tiền kia vừa là để tăng thêm lòng tin cho chúng, vừa là tiền đi đường cho chúng, để chúng đến Trương Gia Giới trước, người của chúng ta bị cướp thì đương nhiên phải đi đòi lại, vậy là chúng ta lại có thêm một lý do để đến Trương Gia Giới."
Đi sông vốn là để tiêu diệt tà ma, tích lũy công đức, khiến thế gian được yên bình, vậy nên việc lấy mấy tên cặn bã này làm mồi nhử càng là "tiêu diệt tận gốc".
Lý Truy Viễn: "Ừ, không tệ. Sợi dây thứ nhất là tội phạm truy nã có tính tự do rất cao, chỉ cần chúng ta không tìm thấy hắn ta là có thể lấy cớ ở lại Trương Gia Giới.”
“Sợi dây thứ hai, chúng ta cũng có thể dẫn dắt, vừa đuổi theo đám cướp vừa để lại manh mối cho chúng, để chúng đi theo nhịp điệu của chúng ta, chúng ta muốn đi đâu thì dẫn chúng đến đó.”
Đàm Văn Bân: "Vậy có thể làm tương tự với sợi dây thứ ba không..."
Lý Truy Viễn: "Không được. Hai sợi dây kia đều là giả, hơn nữa đều có hơi hướng tiêu cực, sợi dây thứ ba tốt nhất nên bình thường một chút, như vậy mới phù hợp với 'gu thẩm mỹ' của dòng sông.
Đàm Văn Bân vừa hút thuốc vừa gãi đầu: "Chuyện này khó đấy..."
"Nếu đã không muốn liên lụy đến người vô tội, gây ra rắc rối lần hai thì chúng ta hãy loại bỏ những người này, vậy thì những ai sẽ không quan tâm đến việc bản thân bị liên lụy đến nhân quả?”
“Là những người có mục đích rất rõ ràng và sẵn sàng trả giá, hoặc là những người không quan tâm đến cái giá phải trả, hoặc là những người mà cái giá phải trả không ảnh hưởng nhiều đến họ."