Trở về phòng ngủ, Lý Truy Viễn lấy khăn khô lau người, Đàm Văn Bân nhân tiện nói về phương án xử lý chuyện của cửa hàng chụp ảnh.
"Anh Bân, anh làm rất tốt."
"Tiểu Viễn, vậy chúng ta cứ quyết định như vậy nhé."
"Ừ."
"Chỉ là việc sử dụng mấy con linh kia, vẫn phải nhờ em nghĩ cách, bao gồm cả việc để lại một số phương pháp khống chế chúng."
"Được."
"Chuyện này không cần gấp, Đặng Trần nói đúng, ba người kia bây giờ quá yếu, tạm thời không dùng được, trước tiên chỉ đặt cấm chế lên mình Đặng Trần thôi, cũng không quá thích hợp”
"Đúng là không thích hợp."
"Em sẽ vẽ cho anh một trận đồ, khi nào rảnh anh đến cửa hàng chụp ảnh tìm một căn phòng để bố trí, có thể tăng tốc độ tụ tập phong thủy khí tượng, đặt ba người kia ở đó... Trong căn phòng đó, có thể giúp chúng khôi phục nhanh hơn một chút."
"Được, cứ giao cho anh."
Lý Truy Viễn treo khăn mặt lên, đi đến trước mặt Đàm Văn Bân, cẩn thận quan sát một chút.
"Tiểu Viễn, sao vậy?"
"Bù lại rồi."
"Bù lại rồi? Dương thọ?"
"Chắc là vậy, hôm đó anh chắc chắn đã dùng Ngự Quỷ thuật."
"Dùng một nửa..."
"Nhưng cũng tổn thất không ít dương thọ, bây giờ không chỉ bù lại được rồi mà còn được thêm một chút nữa. Chắc chỉ cần làm thêm hai vụ nữa là có thể lấp đầy chỗ trống dương thọ do việc nuôi quỷ của anh gây ra rồi."
"Vậy thì tốt quá, haha. Đúng rồi, Tiểu Viễn, còn một chuyện nữa chưa nói với em."
"Chuyện gì vậy?"
"Anh đã bảo Đặng Trần giao tiếp với ba đứa nhỏ đáng yêu kia, dùng giọng điệu và nhận thức của chúng để viết thư, giải thích cho việc ba người kia mất tích.”
“Chủ đề chung đại khái là: Chán ghét công việc bận rộn ở bệnh viện, chán ghét sự tẻ nhạt của việc kinh doanh, chán ghét khói dầu mỡ khi nấu nướng, đột nhiên ngộ ra cảm thấy cuộc sống không chỉ có những thứ tầm thường trước mắt, mà còn có thơ ca và những cánh đồng ở phương xa.”
“Tóm lại một câu, tôi không làm nữa, tôi đi du lịch, đi tìm cuộc sống điền viên của riêng mình."
Bác sĩ của Khỉ Đỏ bị nghiền nát thành thịt vụn, ông chủ của Trâu Xanh bị thiêu thành tro, còn người chú Tư kia khi cầm dao đuổi theo Đàm Văn Bân đã bày trận pháp, không ai trong quán ăn có thể nhìn thấy tình hình lúc đó.
Ba người đều được coi là mất tích một cách sạch sẽ, thi thể của hai người đầu tiên còn được tự xử lý rất tốt, chú Tư mổ bụng tự sát thì quá tàn bạo, hôm qua Đàm Văn Bân đã cố ý đến nhà ông ấy để dọn dẹp "hiện trường vụ án".
Nếu bố của ông ấy mà biết, con trai mình đã lợi dụng những thứ học được trong nhà để làm việc này, chắc chắn sẽ tức giận đến mức tháo cả thắt lưng ra.
Bởi vì trước đó ba con yêu thú đều có các mối quan hệ xã hội của riêng mình, nên việc thêm những điều này vào trong thư sẽ khiến cho độ tin cậy rất cao, cho dù có người nghi ngờ cũng không sao, có lá thư này, ngay cả khi báo cảnh sát thì cảnh sát cũng dễ dàng kết thúc vụ án, không đến mức lãng phí nhân lực của cảnh sát.
Chủ yếu là, để giải quyết dứt điểm nhân quả về sự mất tích của ba người này.
"Anh Bân, anh suy nghĩ thật chu đáo, em cũng chưa nghĩ đến những điều này."
"Tiểu Viễn, em quá mệt mỏi rồi, hơn nữa, chẳng phải em đã giao chuyện này cho anh xử lý sao, đây vốn là việc anh nên làm, sau này những việc xử lý hậu quả như thế này cứ để anh phụ trách là được."
"Được, vậy anh vất vả rồi."
"Hehe, nhiệm vụ mà." Như vậy, sau này mỗi một vụ, mình đều có thể có một công việc cố định, cho dù khi cúi đầu chào khán giả mình không có mặt, nhưng trên màn hình cũng sẽ hiển thị chức vụ của mình.
Loại này thường được gọi là gì nhỉ, xử lý hậu kỳ?
Lý Truy Viễn ngồi xuống trước bàn học, bắt đầu vẽ trận đồ, trận đồ phải được vẽ theo cách dễ hiểu nhất, sau đó mới ghi chú thêm những điểm cần lưu ý.
Đàm Văn Bân cũng ngồi vào bàn học của mình, cầm sách lên đọc.
Sau khi Lý Truy Viễn vẽ xong trận đồ, đưa cho Đàm Văn Bân, Đàm Văn Bân đặt cuốn sách đang đọc xuống, bắt đầu ghi nhớ và hiểu trận đồ.
Nhìn một lúc, Bân Bân tỏ vẻ nghi ngờ:
"Ơ? Tiểu Viễn, sao anh cảm thấy bây giờ anh xem mấy thứ này, hiệu suất càng ngày càng cao vậy?"
"Anh cũng học lâu như vậy rồi, quen tay hay việc thôi."
"Liệu có phải có liên quan đến hai đứa nhỏ trên vai anh không?"
"Ừ, chúng ở trên người eanhm có thể nâng cao linh giác của anh."
"Haiz, vậy nên, nếu sau này chúng đầu thai đi rồi, anh sẽ trở thành một ông lão lẩm cẩm neo đơn sao?"
"Chúng chỉ là đang nâng cao trạng thái của anh, nhưng chủ yếu vẫn là phải dựa vào việc tự học của bản thân, đừng lẫn lộn chủ thứ, anh Bân, anh phải tự tin lên.”
:Những học sinh có thành tích tốt thường tin tưởng vào sự nỗ lực của bản thân hơn, còn những học sinh có thành tích kém lại thường tin vào những cuốn sách luyện thi hoặc bí kíp, đồng thời đồ dùng học tập cũng nhiều hơn.:
Đàm Văn Bân gật đầu thật mạnh, đúng vậy, phải tin tưởng vào bản thân, bát canh gà mà Tiểu Viễn Tử bưng đến, dù có nóng đến mấy cũng phải uống một hơi cạn sạch.
Sau khi Bân Bân đã hiểu và ghi nhớ trận đồ, nhìn đồng hồ, vừa qua 0 giờ, cậu liền rời khỏi phòng ngủ, ra nhà vệ sinh hút một điếu thuốc, hút xong vươn vai một cái.
Được rồi, bắt đầu cai thuốc từ hôm nay.
Trở về phòng, Đàm Văn Bân tiếp tục đọc sách, bây giờ cậu rất thích không khí học tập vào ban đêm, đêm khuya thanh vắng, có hai đứa trẻ ma bên cạnh giúp đỡ, hiệu quả học tập gấp đôi.
Giá như trước khi thi đại học, mình cũng có sự sắp xếp này thì tốt biết mấy.
Nhưng bây giờ cũng chưa muộn, đại học cũng có thi cuối kỳ mà.
Hầu hết các sinh viên đại học, khi cầm cuốn sách mới tinh lên trước kỳ thi cuối kỳ, thì đó căn bản không phải là ôn tập... cũng không phải là học... mà hoàn toàn là học trước.