Lý Truy Viễn gật đầu, lấy quyển thứ năm của《 Giang Hồ Chí Quái Lục 》ra, đi đến góc đông nam sân thượng ngồi xuống, bắt đầu giống như lúc trước, mỗi lần lật trang, cậu đều ngẩng đầu nhìn cô gái phía dưới một cái.
Cậu phát hiện cô gái cũng đang ngẩng đầu nhìn cậu.
Rất tốt, cảm giác nhìn nhau, thật mãn nhãn.
Chỉ là, nhìn một lúc, Lý Truy Viễn phát hiện mỗi lần mình ngẩng đầu nhìn xuống, đều bắt gặp ánh mắt của cô ấy.
Ngay cả bà Lưu ở dưới lầu, cũng nhìn lên phía trên theo ánh mắt của cháu gái.
Điều này khiến cho mỗi lần Lý Truy Viễn muốn ngắm nhìn, còn phải tiện thể nhìn bà Lưu một cái, cảm giác ngắm nhìn này thật kỳ lạ.
Vì vậy, tiếp theo mãi cho đến khi đọc xong quyển thứ năm này, Lý Truy Viễn cũng không ngẩng đầu nhìn xuống nữa.
Vào nhà, lấy ra quyển thứ sáu, Lý Truy Viễn ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn xuống, bà Lưu đã ngồi ở ghế bên cạnh xem báo, nhưng Tần Lý vẫn duy trì tư thế nhìn lên trên.
Cô ấy sẽ không phải vẫn duy trì tư thế ngẩng đầu này chứ?
Điều này làm cho trong lòng Lý Truy Viễn nảy sinh một chút cảm giác tội lỗi, lúc đọc sách trong lòng cũng có chút bực bội không cách nào hoàn toàn tĩnh tâm.
Bà Lưu ở dưới lầu đọc báo kỳ thật vẫn luôn dùng ánh mắt liếc nhìn sân thượng, thấy cậu bé kia thỉnh thoảng thò đầu ra, tần suất càng lúc càng lộn xộn, trong lòng không khỏi cười nhạo một tiếng:
Đàn ông chính là như vậy, lúc đến lúc đi thoải mái thì không sao, một khi có trách nhiệm ràng buộc liền bồn chồn bất an.
Nhưng rất nhanh, bà Lưu liền kinh ngạc buông tờ báo xuống, bởi vì bà ấy thấy Lý Truy Viễn từ trên lầu chạy xuống, đi qua trước mặt mình thì cười cười, sau đó đi thẳng về phía cháu gái của mình.
"..."
Chưa kịp để bà Lưu lên tiếng, bà ấy đã thấy cậu bé vậy mà cúi người muốn nắm tay cháu gái mình.
"Ặc..."
Bà Lưu biết cháu gái mình bị người ngoài tiếp xúc sẽ có phản ứng đáng sợ như thế nào, cậu bé trước mắt này sẽ bị cào đến đầu rơi máu chảy, ngay cả nãi nãi như bà ấy, cũng không dám có hành động quá thân mật.
Ngay lập tức, bà Lưu "vụt" một tiếng đứng dậy, bà ấy vậy mà thấy sau khi cậu bé kia nắm tay cháu gái mình, cháu gái mình cũng đứng dậy theo.
Đây là... Chuyện gì xảy ra?
Buổi sáng khi cháu gái nhà mình nhìn chằm chằm vào cậu bé, bà ấy còn cố ý mượn lúc pha trà để nhìn gần hơn một chút, xem trên người cậu bé có thứ gì bẩn thỉu treo có thể thu hút cháu gái mình nhìn hay không.
Nhưng loại tương tác trước mắt này, đã vượt qua phạm vi hiểu biết của bà Lưu.
Lý Truy Viễn nắm tay Tần Lý, tay cô ấy ấm áp, cũng mềm mại.
"Em ngẩng đầu như vậy cổ sẽ mỏi đấy, lên đọc sách cùng cậu được không?"
Tần Lý nhìn Lý Truy Viễn, không nói gì.
"Không nói gì thì cậu coi như em đồng ý nhé."
Lý Truy Viễn cúi người nhấc chiếc ghế Tần Lý đang ngồi lên, sau đó kéo cô ấy đi vào trong nhà.
Bà Lưu không lên tiếng ngăn cản, ngược lại, sau khi hết kinh ngạc ban đầu, nhìn bóng lưng thiếu nam thiếu nữ nắm tay nhau cùng đi, mắt bà ấy lập tức ướt nhòe.
Bà ấy dùng tay che miệng, sợ mình khóc thành tiếng.
Thậm chí bà ấy còn dùng răng cắn mu bàn tay của mình, xác nhận mình không phải đang nằm mơ.
"Rầm!"
Ở tầng một, dì Lưu đang bận rộn làm người giấy, chậu hồ trong tay trực tiếp rơi xuống đất, văng tung tóe, may mà Lý Tam Giang ở tầng hai, nếu không lại đau lòng đến mức nhảy dựng lên.
"..."
Chú Tần đang dựng khung nhà, trực tiếp kéo đứt xà nhà của phòng giấy.
Hai người nhìn nhau, đều tưởng mình hoa mắt, vừa rồi mình nhìn thấy gì vậy, A Lý bị người ngoài nắm tay cùng đi lên cầu thang?
Hai người lập tức bỏ công việc đang làm, chạy ra ngoài sân, không thấy bà Lưu, hai người lại đi tới phòng phía đông, thấy bà Lưu đang đứng trước bàn thờ, vừa khóc vừa cười nói:
"Mọi người thấy không, mọi người thấy chưa, A Lý nhà chúng ta, A Lý nhà chúng ta..."
Lý Tam Giang đang nghe radio kể chuyện, đang ngân nga theo, nghiêng người lấy cốc nước vừa uống một ngụm, đã thấy Lý Truy Viễn tay trong tay với Tần Lý đi ra từ cầu thang.
“Phốc!”
Nước trong miệng Lý Tam Giang trực tiếp phun ra.
“Thái gia gia, muốn ta thêm nước cho ông sao? ? ”
Thấy Lý Truy Viễn kéo Tần Lý đi về phía mình , Lý Tam Giang lập tức xua tay :
“ Không không không , không cần, con mang con bé đi đi, cách ta xa một chút ! À, coni cũng ........ "
Lý Truy Viễn dắt Tần Lý đi tới góc đông nam , buông băng ghế xuống.
"Em ngồi đi."
Tần Lý ngồi xuống.
Lý Truy Viễn ngồi trở lại ghế mây , cầm sách, vừa lật một trang, cậu cảm giác không đúng, đứng dậy nói với cô gái: "Đứng lên một chút"
Tần Lý đứng lên , Lý Truy Viễn đem băng ghế nhỏ của cô dời đi chỗ khác, lấy cái ghế mà chị cậu Tử đã mang đến, cao hơn một chút so với hôm qua, sau đó đặt ở bên cạnh mình.
“Ngồi đi"
Tần Lý nhìn băng ghế mới , không có ngồi.
Lý Truy Viễn có chút nghi hoặc, nhưng cậu lập tức như nghĩ tới điều gì... Dùng ống tay áo của mình xoa xoa băng ghế :
“Ngồi đi , "Sạch sẽ."
Tần Lý ngồi xuống.
Lý Truy Viễn lại đặt sách lên ghế gỗ, không cần nhìn xuống nữa.
Hai người cách nhau rất gần, đầu sát đầu.
Ánh mắt Tần Lý , Một mực rơi vào trên người cậu, mà cậu cũng có thể trong lúc đọc sách, nhìn được gương mặt cô gái ở bên trong phạm vi tầm mắt của mình.
Sợi tóc của cô gái thỉnh thoảng bị gió thổi bay lên... đánh vào trên mặt cậu ; Mùi thơm trên người cô cũng vẫn quanh quẩn ở chóp mũi mình.
Cảm giác này, rất kì lạ.
Đọc sách dưỡng nhãn cùng đồng thời tiến hành.
Lý Truy Viễn cảm thấy, mình tìm được hiệu suất đọc sách cao nhất.