Back to Novel

Chapter 60

Thay đổi (3)

"Ha ha, thái gia gia có nhiều bản lĩnh lợi hại lắm, cho nên, cháu phải học hành cho giỏi, sau này nhất định sẽ còn hơn thái gia gia."

Lý Tam Giang không nói đến những thứ tà môn, ông tự hào nhất là khả năng quán xuyến cuộc sống, còn về mấy thứ tà môn đó... bản thân ông cũng không biết mình có được coi là nhập môn hay không, nên trực tiếp lờ đi.

"Vâng ạ, cháu biết rồi."

Lý Truy Viễn tin rằng, chỉ cần mình tiếp tục đọc sách, chắc ccậu sẽ biết được pháp thuật mà cụ đã sử dụng hôm nay.

Lúc này, Lý Tam Giang bắt đầu ngáy, ông mất máu, mệt mỏi, ngủ thiếp đi.

Lý Truy Viễn lấy chăn mỏng bên cạnh, nhẹ nhàng đắp lên bụng cho thái gia gia, rồi cũng nhắm mắt lại.

Hình như lại ngủ gật một lúc, khi Lý Truy Viễn tỉnh dậy thì trời đã sáng.

Cậu đi vòng qua Lý Tam Giang vẫn đang ngủ say, xuống giường, đi ra ngoài rửa mặt.

Lúc đánh răng, theo thói quen ngẩng đầu nhìn về phía phòng phía đông.

Sau phòng phía đông, có một cô bé đang ngồi, cô bé hôm nay mặc một chiếc váy đỏ, hai chân đặt trên bậc cửa.

Bên cạnh, bà Lưu đang chải tóc cho cô bé.

Lý Truy Viễn mỉm cười, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, bưng chậu rửa mặt về phòng.

Lúc cậu rời khỏi sân thượng, Tần Lý ngẩng đầu lên nhìn. "Hửm?"

Lưu Ngọc Mai bỏ lược xuống, hỏi: "Bà làm đau con à?"

Tần Lý cúi đầu xuống, nhìn về phía trước, không nói gì.

Lưu Ngọc Mai tiếp tục chải tóc, vừa cười vừa nói: "Tối qua con chơi lâu thật đấy, kể cho bà nghe có gì vui không?"

Tần Lý không trả lời.

Trên sân, dì Lưu bắt đầu bày ghế gỗ, chuẩn bị bữa sáng.

Lý Truy Viễn rửa mặt xong đi xuống lầu, thấy tầng một đã được dọn dẹp sạch sẽ, trống không.

Đến sân, dì Lưu cười với cậu: "Tiểu Viễn, ăn sáng thôi."

"Vâng ạ, dì Lưu."

Lý Truy Viễn ngồi xuống, trên ghế gỗ có một bát cháo trắng và một quả trứng vịt muối.

"Sao lại ngồi ngẩn người ra đấy?" Dì Lưu đặt xuống một bát thạch cá.

"Cháu ngủ quên mất."

"Vẫn là tuổi trẻ sung sức, ăn ngon ngủ yên." Dì Lưu cười rồi đi.

Lý Truy Viễn yên lặng cầm đũA Lýn, cậu nhớ rõ tối hôm qua trên chiếu kết thúc, lão thái mặt mèo gọi người đi gọi chủ nhà, sư phụ béo Phó Thượng Lâu, còn có mấy nãi nãi người giấy chạy ra ngoài gọi người nhà phía Đông.

Thái gia bị thương chảy máu, nhưng bọn họ, lại giống như không có chuyện gì xảy ra.

Lý Truy Viễn cầm đũa, chọn một miếng cá đông lạnh đưa vào miệng, vào miệng liền tan, bên trong bỏ thêm đậu tương cùng ớt, vị rất thơm, lấy ra ăn cháo là tuyệt phối.

Lúc này, cách đó không xa, bà Lưu nắm tay Tần Lý, cũng đi tới bên cạnh ghế gỗ, Tần Lý ngồi xuống, bà Lưu ngồi xổm bên cạnh, bắt đầu "cầu nguyện" trước ba bữa ăn hàng ngày.

Hôm nay cô ấy không búi tóc, mái tóc mềm mại xõa trên vai, phối hợp với váy màu đỏ, trông vừa linh động vừa đoan trang.

Nghĩ đến bộ dạng ngốc nghếch của cô bé trong giấc mơ tối hôm qua, Lý Truy Viễn không khỏi cười ra tiếng.

Có một số người, quả thật có loại mị lực đặc thù này, cô ấy có thể chẳng biết gì, thậm chí cũng không cần nói chuyện, cô ấy chỉ cần đứng ở đó, bạn liếc nhìn cô ấy một cái, liền lập tức có thể cảm thấy vui vẻ.

Giống như là, Lý Truy Viễn trước kia đi theo mẹ ở trong kho văn vật, nhìn thấy bình hoa tinh mỹ vừa mới được khai quật.

Dường như nghe được tiếng cười, Tần Lý nghiêng đầu, nhìn về phía Lý Truy Viễn ngồi đối diện ăn cơm.

Bà Lưu vẫn đang trong quá trình thuyết phục, có chút nghi hoặc nhìn sang.

Lý Truy Viễn hơi kinh ngạc, sao, tối hôm qua ở trong mơ tương tác, còn có thể lưu lại đến ban ngày trong hiện thực?

Lý Truy Viễn chỉ chỉ bát cháo trước mặt, khẽ gọi cô ấy một tiếng: "Ăn cơm".

Tần Lý cúi đầu, cầm lấy đũa, bắt đầu phân loại các loại dưa muối cùng với trứng vịt đã được cắt xong, sau đó kết hợp với cháo, bắt đầu dùng bữa.

Bà Lưu trợn mắt thật to, bộ dạng như gặp ma.

Tần Lý ăn còn nhanh hơn Lý Truy Viễn, lúc Lý Truy Viễn buông đũa xuống, Tần Lý đã ngồi trở lại ngưỡng cửa.

Bóng dáng dì Lưu nhanh chóng xuất hiện, lần này, dì ấy đã lấy bát đũa trước mặt Lý Truy Viễn.

"Cảm ơn dì Lưu."

"Lần sau ăn xong thì để ở đây, dì lấy, cháu cũng không muốn hại dì Lưu mất việc chứ?"

"Cháu biết rồi, dì Lưu."

"Tiểu Viễn à, lại pha trà cho bà nào." Bà Lưu gọi.

Bà ấy đang ngồi trên ghế trúc, trên bàn trà bên cạnh là một bộ đồ uống trà.

Lý Truy Viễn đi tới, trong quá trình này, Tần Lý ngồi ở ngưỡng cửa, ánh mắt di chuyển theo cậu.

Bà Lưu chú ý tới, bà ấy giơ tay lên, ra hiệu Lý Truy Viễn dừng bước.

Lý Truy Viễn dừng lại, cũng nhìn về phía Tần Lý, cậu bắt đầu lùi về phía sau, sau đó ánh mắt Tần Lý vẫn đi theo cậu.

Bà Lưu dùng ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm Lý Truy Viễn.

"Bà ơi, còn muốn pha trà không?"

"Pha."

Lý Truy Viễn đi tới, bắt đầu pha trà.

Bà Lưu thì chú ý nhìn cháu gái, cháu gái đang nhìn về phía này, a, đã lâu rồi, mình có thể được cháu gái dẫn dắt nhìn, còn phải nhờ phúc của cậu bé bên cạnh này.

"..."

"..."

Hai người đồng thời mở miệng, đều dừng một chút, đang lúc bà Lưu không có ý định nhường tiếp tục nói, lại nghe thấy Lý Truy Viễn nói nhanh hơn:

"Bà ơi, tại sao mọi người lại ở chỗ thái gia gia cháu?"

Bà Lưu cười cười: "Kiếm sống thôi."

"Nhưng mà, mọi người không thiếu tiền, mọi người rất giàu có, bộ trà cụ này, và chiếc nhẫn ngọc mà hôm qua bà nói muốn tặng cháu, đã có thể mua được một căn nhà ở trong kinh rồi."

Tiếp theo, Lý Truy Viễn lại bổ sung: "Nhưng hiện tại thị trường đồ cổ còn chưa phát triển, chờ mười năm sau bán ra, sẽ có lời hơn.