Nếu như nói người ngoài nhìn thấy sách cậu viết sẽ bị liên lụy, vậy lúc trước cậu ngồi ở sân thượng lầu hai nhà thái gia xem sách của Ngụy Chính Đạo, có phải hay không...
Đã bị liên lụy rồi?
Lại liên tưởng tới quyển sách tà đạo trong phòng ngủ của mình bị cất giữ cẩn thận... So với sách cậu viết và sách của Ngụy Chính Đạo:
Nó cũng xứng đáng được gọi là "Tà đạo"?
Liễu Ngọc Mai vốn đang ngồi trên lầu uống trà.
Lúc hai người kia vừa đi tới, ánh mắt bà cụ ngưng lại, nửa đời sau của bà, dễ bị tổn thương nhất chính là không còn ai kính sợ bảng hiệu Long Vương gia nữa.
Hay lắm, lại có người dám tìm tới cửa.
Ngọn lửa trong lòng bà cụ đã được châm lên, thậm chí bà đã nghĩ kỹ, sau khi giải quyết hai người này xong, sẽ tiện thể, giải quyết luôn cả những người đứng sau lưng bọn họ.
Con hổ này ẩn núp, nếu không hung hăng thu thập những tên có can đảm tiến lên trước, vậy sau đó, sẽ thu hút tới một đám con mồi thối rữa, khiến nó phiền lòng không thôi.
Nhưng chờ hai vị kia lập tức im hơi lặng tiếng, lại mượt mà đi ngang qua cửa mà không vào, phảng phất chỉ là ra ngoài tản bộ, ngược lại khiến Liễu Ngọc Mai bật cười khanh khách.
Ngọn lửa trong lòng, vì thế cũng tan ra.
Thậm chí, bà còn cảm thấy hơi thú vị.
Nói cho cùng, cũng giống như bà dặn dò chú Tần không trồng hoa mà trồng rau củ quả trong sân vậy.
Bởi vì Lý Truy Viễn đã nhập môn và quen biết nhiều người trong giang hồ, trong lòng bà lão an tâm, cũng hiền hòa, không còn nhạy cảm như trước kia.
Thế đạo này, vẫn luôn như thế, sinh tử của rất nhiều người, chỉ quyết định bởi một ý niệm của một số người.
Đàm Văn Bân đi lên, lúc lên lầu, cậu ta đang ấp ủ cảm xúc, đợi đến trước mặt bà lão, cậu ta liền bắt đầu biểu diễn:
"Bà Liễu, bà phải làm chủ cho con, một mình con đi lang thang nhưng lại bị người ta lén lút theo dõi, bọn họ sẽ không có ý đồ bất lợi với con chứ?" Một người là hồ ly ngàn năm, một người đang tự mình dát lông hồ ly lên người.
Trong nhà này, cũng chỉ có Lý Truy Viễn có thể đấu võ mồm với bà cụ.
Liễu Ngọc Mai đặt chén trà trong tay xuống, nói: "Được rồi được rồi, cháu muốn cầu tình cho người ta thì nói thẳng, chẳng cần vì chút chuyện nhỏ nhặt này mà vòng vo tam quốc..."
"Hì hì hì." Đàm Văn Bân bắt đầu pha trà, kỹ nghệ này là do cậu ta nhờ Lý Truy Viễn dạy ở trong phòng ngủ, cậu ta nhớ kỹ từng bước một.
Liễu Ngọc Mai xua tay nói: "Không uống trà nữa, rót cho ta chút rượu đi, gần đây ta ngủ không ngon giấc, uống một chút."
"Vâng." Đàm Văn Bân lấy bình rượu gạo ra, lại đổi bộ dụng cụ uống rượu, vừa rót rượu vừa nói: "Cũng không phải là muốn cầu tình, là do con làm việc chưa ổn thỏa."
"Ồ?"
"Người nhỏ thì con đã xử lý xong, không ngờ người già lại tới nhanh như vậy, là con sơ suất."
Thực ra, truy cứu kỹ càng, chuyện này thật sự không thể trách Đàm Văn Bân, cậu ta đã xử lý tốt Lâm Thư Hữu, hơn nữa Lâm Thư Hữu ngoài ý muốn rất phối hợp, gần như là vừa khóc vừa cầu xin bí pháp của Lý Truy Viễn.
Nhưng sự việc sai lầm ở chỗ, Lâm Thư Hữu bên kia cho dù đã được lệnh giữ kín miệng không thể nói cụ thể, nhưng cậu ta ở trên giường bệnh vẫn cười không ngừng gọi "chuyện tốt", "cơ duyên lớn", "bữa cơm tất niên ngồi ghế chủ vị", "gia phả ghi riêng một trang".
Một màn này, trong mắt trưởng bối trong nhà, hiển nhiên chính là một đứa con trai ngốc nhà mình bị người ta bán đi còn giúp người ta kiếm tiền.
"Kể cụ thể một chút, là chuyện gì?"
"Vâng."
Đàm Văn Bân bắt đầu sắp xếp ngôn ngữ, vì muốn tốt cho cơ thể bà cụ, không để bà bị công kích ngược, cậu ta không thể nói thẳng, chỉ có thể liên tục dùng ẩn dụ, ví von
Mệt quá, cuối cùng cũng kể xong một chuyện.
Bà cụ nghe cũng thấy mệt, khiến bà muốn nói thẳng: Đừng có nói bóng gió nữa, ta thà nôn ra chút máu, cũng đỡ phải phí tâm tư.
Nhưng khi nghe đến đoạn kết, bà cụ đột nhiên trừng mắt, chiếc chén gà trong tay lập tức bị bóp nát vụn.
"Thật là to gan!!’
Đàm Văn Bân giật mình, hả?
Liễu Ngọc Mai thật sự tức giận, bởi vì bà đã bị chiếm tiện nghi.
Bà đây từ một năm trước đã hết lòng vun đắp tình cảm, cháu gái ruột thì bầu bạn, lại còn định truyền hai nhà cho, lúc này mới mời vào cửa, phải trả giá lớn như vậy?
Vậy mà người kia, lại muốn trắng trợn đòi bí pháp truyền thừa!
Điều này chẳng khác nào nhà mình vất vả ngày đêm cung phụng Bồ Tát, kết quả bị người khác mời đi xem bói.
Từ xưa đến nay, dám dòm ngó bí pháp nhà bà, chính là kết thù chuốc oán!
Bà cụ cúi đầu nhìn Đàm Văn Bân, bà biết cậu ta không hiểu, còn Lý Truy Viễn, Lý Truy Viễn có hiểu hay không cũng chẳng sao, cậu ta có lẽ cũng chẳng để tâm.
Nhưng nhà bà không phải mở cửa từ thiện, bà có để tâm hay không là chuyện của bà, đâu ra để người khác dòm ngó?
Ngày trước, muốn cầu bí pháp hoặc là muốn nhờ gia tộc lớn chải chuốt lại hệ thống truyền thừa của gia tộc thì điều kiện tiên quyết là, phải dẫn cả gia tộc đến cửa nhà bà làm nô lệ, định rõ thời hạn, hết thời hạn mới được rời đi; hoặc là, xả thân vì bà, chết nửa gia tộc.