Kiểm tra xong phòng, trở lại phòng trực ban của mình, bác sĩ Phạm Lâm Thụ dựa lưng vào ghế duỗi lưng thật to.
"A ~ Buồn ngủ quá."
Tối hôm qua họp lớp, sau khi tan cuộc lại mở một cuộc họp nhỏ với hai bạn học có quan hệ tốt nhất, vốn định tán gẫu một chút rồi ai về nhà nấy, ai ngờ một người trong đó bỗng đỏ mắt nói chuyện tình cảm của mình không thuận lợi, anh ta và một người khác cũng chỉ có thể vừa nghe vừa giúp đỡ phân tích.
Ba người nói chuyện đến sáng, khiến cho bây giờ anh ta trực đêm rất không có tinh thần.
Phạm Lâm Thụ kéo ngăn kéo ở tầng dưới cùng của bàn làm việc ra, mở tờ báo được phủ lên trên ra, lấy ra một quyển tạp chí có bìa bị lộ.
Nhìn nhìn,
Ừm,
Lên tinh thần rồi.
"Cốc cốc cốc."
Tiếng đập cửa vang lên.
"Đến rồi!"
Phạm Lâm Thụ mở cửa, nhìn thấy người tới liền sửng sốt, sau đó anh theo thói quen di chuyển tầm mắt, nhìn về phía sau lưng người tới, quả nhiên, cõng một người!
Trời đánh, nơi này chỉ là phòng y tế, không phải bệnh viện nhân dân thành phố cũng không phải bệnh viện tỉnh.
"Phạm ca, vẫn là anh trực đêm à, xem ra lãnh đạo của anh rất coi trọng bồi dưỡng anh."
"Đưa đến bệnh viện lớn, nơi này là phòng y tế của trường!"
"Đừng giới thiệu nữa, Phạm ca anh diệu thủ hồi xuân, Hoa Đà thời nay, có người đau đầu nhức óc, chúng tôi khẳng định chạy đến chỗ anh."
"Lần nào cậu đưa tới là đau đầu nhức óc?"
"Đầu cậu ấy bị va đập, còn sốt nữa."
"Chữa trị xảy ra chuyện, tôi không gánh nổi trách nhiệm này.’
‘Đi nhanh đi."
"Phạm ca của tôi thật sự là khiêm tốn, khiêm nhường nhỉ."
Phạm Lâm Thụ thở dài, anh biết mình không lay chuyển được người trước mắt này, dù sao hai lần trước anh đều thất bại, lần này, anh cũng lười giãy giụa.
"Đi sang bên cạnh."
"Được."
Lâm Thư Hữu được Đàm Văn Bân đặt lên bàn mổ, Phạm Lâm Thụ bắt đầu xử lý vết thương.
Lần đầu tiên anh rất sợ hãi, lần thứ hai anh rất thấp thỏm, lần thứ ba cũng chính là lúc này, anh thế mà phát hiện mình còn rất bình tĩnh.
Chủ yếu là hai người mà cậu ta đưa tới đều rất kiên cường, vết thương nặng như vậy, sau khi xử lý xong ngày thứ hai là có thể hồi phục tinh thần, ba ngày sau là có thể tự mình bình phục.
Phạm Lâm Thụ: "Trường học của chúng ta hiện tại có mấy băng nhóm?"
Đàm Văn Bân: "Ơ, cái này cũng không ít đâu, bằng không sao có thể thường xuyên đánh nhau như vậy."
"Vậy các cậu không được việc, luôn có người bị thương nặng như vậy, động một chút lại đưa đến phòng y tế, băng khác thì không có người đưa tới."
"Bởi vì bọn họ không cần phải chữa trị."
"Vậy là băng của các cậu tàn nhẫn đấy."
"Đó là, mỗi lần bang chủ của chúng tôi dẫn chúng tôi xuất trận, đều là hướng đến việc xóa sổ hộ khẩu."
Phạm Lâm Thụ nở nụ cười, anh cảm thấy mình vừa nói một câu bông đùa rất thú vị.
Đàm Văn Bân cũng cười theo.
Xử lý xong vết thương, Đàm Văn Bân đẩy Lâm Thư Hữu vào phòng bệnh.
Khi Phạm Lâm Thụ tới treo dịch truyền, Đàm Văn Bân lấy tiền ra, để vào trong túi áo blouse trắng của Phạm Lâm Thụ, sau đó vỗ nhẹ.
"Vất vả rồi, Phạm ca."
"Có việc, không có việc gì thì gọi tôi."
Mỗi lần bác sĩ trẻ nhận bao lì xì đều sẽ cảm thấy bất an và lúng túng, nói năng hơi lung tung.
Sau khi bác sĩ rời đi, Đàm Văn Bân cẩn thận quan sát trạng thái của Lâm Thư Hữu một chút, thấy sắc mặt của cậu ta đã hồng hào, liền yên tâm dựa vào ghế bồi giường, nhắm mắt lại bắt đầu ngủ.
Cậu mơ một giấc mơ, trong mơ mình đứng ở bờ sông, không ngừng nhặt đá lên ném cho nảy trên mặt nước, bờ sông quá nhiều đá, ném không hết, căn bản là ném không hết.
Cũng không biết qua bao lâu, Đàm Văn Bân tỉnh lại, nhìn lướt qua đồng hồ treo tường trên vách tường phòng bệnh, chín giờ sáng, thật ra cậu cũng không ngủ được bao lâu. Trên tủ đầu giường đặt sữa đậu nành, bánh quẩy, có chút lạnh, nhưng vẫn có thể ăn.
Đàm Văn Bân biết đây là bác sĩ Phạm mang tới trước khi tan ca.
Phía sau còn đặt một túi táo nhỏ, chắc là đồ ăn vặt anh để trong phòng trực.
Vừa ăn xong bữa sáng, Đàm Văn Bân đã nhìn thấy Lâm Thư Hữu tỉnh lại, đang nghiêng đầu nhìn mình.
"Xin lỗi, tôi..."
"Muốn đi tiểu?"
Đàm Văn Bân cúi người, lấy ống tiểu dưới gầm giường ra.
"Không phải, tôi là..."
"Lần này cậu bị thương nặng hơn, nhưng hồi phục lại nhanh hơn lần trước."
Lâm Thư Hữu nghe vậy, bỗng nhiên giống như nghĩ tới điều gì, đưa tay vén áo bệnh nhân của mình lên, đồng thời cố gắng ngẩng đầu nhìn xuống.
"Này này này, cậu đợi chút, tôi cầm cho cậu."
Đàm Văn Bân lại bưng ống tiểu lên.
"Làm sao có thể, mặt nạ này, tại sao lại hoàn chỉnh?"
Lông mày Đàm Văn Bân nhướng lên, lập tức nắm được mấu chốt: "Cái mặt nạ này là do cậu tự làm rách?"
"Ừm."
"Tại sao cậu phải làm như vậy."
"Tôi đăng ký đại học Kim Lăng, chính là muốn rời xa nhà một chút."
"Mâu thuẫn với gia đình à?"
"Cũng không tính là mâu thuẫn, chỉ là có chút bất đồng ý kiến với sư phụ tôi, ông nội tôi còn đứng về phía sư phụ tôi."
"Trước kia sao tôi chưa từng nghe cậu nói qua?"
"Cũng không phải đoạn tuyệt quan hệ, nghỉ đông vẫn phải về nhà, nên cảm thấy không cần thiết phải nói."
"Ồ."
Đàm Văn Bân cầm lấy một quả táo, cắn một miếng, còn rất ngọt.
"Bọn họ luôn cảm thấy tôi chưa lớn, muốn quản tôi.’
‘Lúc rời nhà đi học đại học, tôi còn cố ý ở trước mặt sư phụ và ông nội làm rách mặt nạ này, nói với bọn họ, tôi trưởng thành rồi, không cần bọn họ tiếp tục trông nom tôi nữa.’
‘Không ngờ lần này vẫn phải dựa vào gia đình."