"Mẹ nó, vừa bị cô giả vờ tôi cũng không tự tin nữa."
Đàm Văn Bân cúi người, dưới sàn biểu diễn là tấm ván gỗ, nhưng khe hở của ván gỗ rất lớn, cho nên có thể dễ dàng lấy ra một hòn đá từ bên trong.
Trên người cậu đã không còn vũ khí như xẻng, lúc này chỉ có thể trở về công kích từ xa nguyên thủy nhất!
Chủ yếu là cận chiến thì cậu cũng không dám lên, cho dù bây giờ đối phương xoay vòng tại chỗ giống như một người mù, nhưng thật sự bị đối phương bắt lấy thân thể của mình thuận thế dán lên, cậu thật đúng là không có lòng tin có thể tránh thoát.
"Ầm."
Một hòn đá đập tới, trúng ngay đầu Nhu tỷ, máu tươi chảy ra.
Trong hoàn cảnh cô ta hiện tại, cảm giác phương vị không gian là thác loạn, nếu bình thường có tảng đá bay về phía cô ta, lỗ tai thậm chí là giác quan thứ sáu của cô ta đều có thể sớm cảm ứng, do đó làm ra động tác tránh né, nhưng bây giờ, cô ta là hoàn toàn làm không được.
Hơn nữa, Đàm Văn Bân vừa đập cô ta vừa không ngừng đi vòng quanh, luôn giữ khoảng cách hai mươi mét.
Rất nhanh, liên tiếp nện xuống, trên đầu, trên ngực, trên cánh tay, trên đùi Nhu tỷ đều là vết thương.
Cô ta giống như một vũ công độc nhất vô nhị, không ngừng di chuyển xê dịch và tấn công trong phạm vi nhỏ, thỉnh thoảng còn muốn phát động một cuộc tập kích đường dài, kết quả là chưa kịp chạy được năm mét đã ngã lăn ra đất.
Dưới tác dụng của trận pháp này, làm sao có thể để cô ta đi thẳng được.
Cứ nện như vậy, Đàm Văn Bân cũng bắt đầu cảm thấy cô ta có chút đáng thương.
Bân Bân lập tức điều chỉnh tâm tính:
"Ai bảo cô lừa bán trẻ con!"
"Ai bảo cô làm loại chuyện táng lương tâm này!"
"Bọn buôn người nên chết đi!!!"
Dưới từng tiếng khẩu hiệu gia trì, đó là càng ném càng hăng say.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Rốt cuộc, Nhu tỷ bị nện đến đầu rơi máu chảy mặt mũi triệt để phá tướng, mặt hướng xuống dưới, "Phù phù" một tiếng, té ngã trên đất.
"..."
Đàm Văn Bân dừng lại, vừa nhẹ vung cánh tay vừa hít sâu.
Liên tục ném đá, đó cũng là thật mệt mỏi, cánh tay và bả vai, lúc này đã có chút tê dại.
Nhưng sau khi nghỉ ngơi một chút, Đàm Văn Bân lại cúi người nhặt lên một nắm lớn đá từ trong khe hở, ném về phía ót Nhu tỷ trên mặt đất phía trước.
"Ầm!"
"Có phải coi tôi là ngu ngốc hay không, muốn giả chết gạt tôi tới gần."
"Ầm!"
"Mẹ nó, tôi thấy cô không đứng dậy nổi, không đập óc cô ra, tôi tuyệt đối không tới gần!"
"Ầm!"
Người nằm bất động, nhắm vào liền đơn giản, Đàm Văn Bân liên tục đánh trúng ót Nhu tỷ.
"A a a a a a!!!"
Nhu tỷ bò dậy, tóc tai tán loạn, cô ta bị bức điên rồi.
Không biết đối thủ ở nơi nào, mờ mịt luống cuống, không có phương hướng, chỉ có tảng đá không ngừng đánh trúng thân thể mình, đổi ai tới, đều sẽ rất tuyệt vọng.
"Có gan thả tôi ra, đánh với tôi, thả tôi ra, đường đường chính chính đánh với tôi!"
"Ầm!"
"Ầm!"
"Phi, chỉ cô cũng xứng đàm luận đường đường chính chính với tôi?"
Đàm Văn Bân một bên tiếp tục đập một bên mắng ở trong lòng: Cô gái này, thật cứng a, nện lâu như vậy thế mà còn không thấy chết.
Chủ yếu là trong khe hở dưới chân không có tảng đá quá lớn, nhưng cho dù có tảng đá lớn cậu cũng không dám tới gần quá.
Vậy thì tiêu hao đi, tiêu hao đi, tôi và cô chậm rãi tiêu hao!
Dù sao Tiểu Viễn còn đang làm đấu bò tót, mình cũng chẳng giúp được gì.
Tay phải Đàm Văn Bân không dùng được sức, chỉ có thể dùng tay trái để đập.
Chờ tay trái cũng không đập nổi, Đàm Văn Bân nghiêng eo về phía trước, hai tay buông xuống, nặng nề thở hổn hển.
Người phụ nữ cuộn mình trên mặt đất, ôm đầu, mắt thường có thể thấy toàn thân trên dưới không còn một mảnh da tốt, khắp nơi đều là máu thịt be bét, nhiều chỗ xương cốt đều bị nện ra, nhưng cô ta vẫn còn đang run rẩy rất nhỏ.
"..."
Đàm Văn Bân dứt khoát cũng ngồi dưới đất.
Người phụ nữ chậm rãi ngẩng đầu, bộ mặt đã bị đập đến không thấy rõ ngũ quan.
"Các người... Rốt cuộc là ai..."
"Muốn biết không?"
"Muốn..."
"Được, vậy tôi nói cho cô biết, chúng tôi là..."
"Ầm!"
Đàm Văn Bân dùng hết chút sức lực cuối cùng, hai tay cầm một tảng đá, cùng nhau ném ra, đánh trúng mặt người phụ nữ.
Người phụ nữ giật mình, bộ mặt hướng xuống dưới, co quắp xuống.
Cực hạn của cô ta, bị phá.
Kỳ thật, cô ta đã sớm mất đi năng lực phản kháng, nhưng tính đặc thù của cô ta, khiến cho xương cốt trở thành chỗ dựa cuối cùng, giúp đỡ cô ta treo mạng sống.
Phần lớn khí lực của Đàm Văn Bân đều dùng để làm hao mòn hơi thở cuối cùng của đối phương, bởi vì cậu thật sự quá cẩn thận.
"..."
Da thịt toàn thân trên dưới của người phụ nữ nhanh chóng rạn nứt, cả người giống như một cái móng vuốt phượng, đang làm cốt nhục chia lìa.
Mà xương trắng lộ ra cũng đứt gãy từng đoạn một, nội tạng bao bọc da thịt thì hiện ra màu xám tro.
Lần này, là thật sự chết rồi.
Đàm Văn Bân lảo đảo đứng lên, môi trắng bệch hắn gian nan nuốt ngụm nước bọt:
"Mẹ nó, đến cùng là thứ quỷ quái gì."
Ngay sau đó, cậu lảo đảo đi ra ngoài, cho dù là đã như vậy, cậu vẫn phải đi tìm Tiểu Viễn.