Back to Novel

Chapter 541

Còn chơi như thế 1

Vẫn là vẻ nhiệt tình đấy, nhưng ẩn sâu bên trong lại là sự xa cách không khiến người ta chán ghét, phản ứng của các đồng nghiệp cũng rất thú vị, không hề tùy tiện như khi đối mặt với con cái của các đồng nghiệp khác, ngược lại còn có phần dè dặt.

Bầu không khí này, nếu không biết còn tưởng rằng là vị lãnh đạo nào của Cục cố ý xuống đây gần gũi với quần chúng.

Quan trọng nhất là, hôm nay là lần đầu tiên thằng nhóc này đến cơ quan mới của bố nó.

“Này bố, của hai bố con mình đây.”

Đàm Vân Long co chân xuống.

Đàm Văn Bân cầm lấy chiếc khăn lông trên giá bên cạnh, phủi phủi bàn làm việc rồi đặt bánh bao, sữa đậu nành, quẩy xuống.

“Con nói bố này, sao bố không ngủ ở ký túc xá, hại con sáng sớm phải chạy qua tìm bố một chuyến, suýt chút nữa thì tưởng bố nhân lúc mẹ con không có nhà, ra ngoài vui vẻ rồi đấy.”

“Không biết nói tiếng người thì ngậm miệng lại.”

Đàm Vân Long cầm một chiếc bánh bao lên cắn một miếng.

Dạo này ông chỉ về ký túc xá tắm rửa thay quần áo, gần như không ngủ một giấc nào ra hồn, cơ bản đều ngủ gật như thế này ở văn phòng cho qua chuyện.

“Bố, công việc của mẹ con bên kia vẫn chưa xong à? Khi nào mẹ đến Kim Lăng vậy? Không có mẹ ở đây trông nom đúng là không được, nhìn bố bây giờ luộm thuộm chưa kìa.”

“Chuyện đó tính sau, mẹ con đến đây, không quen biết ai, cũng chẳng có việc gì làm, bố cũng không có nhiều thời gian ở bên cạnh bà ấy.”

“Hay là do vấn đề nhà ở? Hay là con thuê nhà cho hai người?”

“Trên tay con rủng rỉnh lắm à?”

“Nhiều hơn tiền lương của bố.”

Đàm Vân Long trừng mắt nhìn con trai, cũng chẳng nói gì thêm, ông biết, số tiền vợ và hai bên nội ngoại cho con trai, từ trước đến nay nó chưa từng động đến.

“Sáng sớm đã đến đây, là Tiểu Viễn có việc gì à?”

Đàm Văn Bân hắng giọng, hai tay bưng một chiếc quẩy lên, nghiêm giọng nói: “Phụng thiên thừa vận, Long Vương chiếu viết…”

Thấy Đàm Vân Long vẫn đang ăn bánh bao.

Đàm Văn Bân cố ý nói: “Lớn mật, còn không mau quỳ xuống tiếp chỉ.”

Đàm Vân Long đưa tay sờ vào khóa thắt lưng.

“Bố ơi, con có việc cần bố giúp.”

“Hóa ra mấy năm trước phòng con đang ở là ký túc xá nữ, thảo nào chỗ để tiểu trong nhà vệ sinh công cộng trên tầng lại kỳ quái như vậy, hóa ra là xây thêm vào sau.”

Đàm Văn Bân vừa nhanh tay lật giở tập hồ sơ vừa dùng bút ghi chép lại vào sổ, biết làm sao được, ai bảo cậu không có cái đầu “xoẹt xoẹt” lật trang là có thể nhớ hết như Tiểu Viễn cơ chứ. Năm năm trước, tòa nhà ký túc xá này vẫn là ký túc xá nữ, sau đó bị nhà trường chuyển thành ký túc xá nam, từ mười năm trước đến năm năm trước, ở ký túc xá nữ này, tổng cộng đã xảy ra hai vụ án đáng chú ý.

Một là vụ án mất tích của Đường Thu Anh.

Hai là vụ Tiền Mỹ Thư tự tử.

Đường Thu Anh mất tích trong thời gian học ở trường, lúc đó nhà trường, cảnh sát và người nhà cô đều đã tìm kiếm khắp nơi nhưng đến nay vẫn bặt vô âm tín.

Tiền Mỹ Thư uống thuốc trừ sâu tự tử trong ký túc xá, để lại thư tuyệt mệnh, liên quan đến vấn đề tình cảm.

Đàm Văn Bân đưa tay gõ gõ vào bức ảnh của Đường Thu Anh, nếu như con ma nữ giày cao gót thực sự là một trong hai người này, thì khả năng cao là Đường Thu Anh.

Bởi vì Tiểu Viễn đã từng nói, thi thể của con ma nữ giày cao gót chắc hẳn được chôn cất ở gần ký túc xá, trở thành một loại ràng buộc nào đó, hạn chế phạm vi hoạt động của nó.

Còn Tiền Mỹ Thư tự tử, thi thể của cô ta chắc chắn đã được người nhà đưa đi chôn cất rồi.

Đáng tiếc là, đêm hôm đó khi Tiểu Viễn thẩm vấn con ma nữ giày cao gót, cậu không đi theo, cho nên không nhìn thấy diện mạo thật của con ma nữ đó, nếu không thì bây giờ đã có thể dựa vào ảnh trong hồ sơ để so sánh rồi.

Vì đều là những nữ sinh đã từng học ở trường, cho nên trong hồ sơ đều có ảnh thẻ của họ.

“Bố, hai phần này con mang về trước nhé?”

“Nhớ trả lại kịp thời là được.”

“Sao hôm nay dễ nói chuyện thế?”

“Vì bố muốn phá án.” Đàm Vân Long dừng lại một chút rồi bổ sung, “Nếu bên Tiểu Viễn thực sự có manh mối, con nhớ nhắc nhở cậu ấy, báo ngay cho cảnh sát.”

“Con biết rồi, chuyện đó là đương nhiên.” Đàm Văn Bân thò đầu ra, liếc nhìn bàn làm việc một lượt rồi hỏi, “Vậy tiến triển vụ án của Khâu Mẫn Mẫn thế nào rồi ạ?”

Đàm Vân Long đưa một chiếc túi cho Đàm Văn Bân: “Đây là tiến triển bố tự mình điều tra được dạo gần đây, chưa đưa vào hồ sơ, con mang về đưa cho Tiểu Viễn.”

“Ôi chao, bố cũng biết điều đấy chứ, sau này con sẽ tâu với Long Vương, phong cho bố làm Giải tướng quân.”

“Hừ, thế con là gì?”

“Con dĩ nhiên là Quy thừa tướng rồi.”

Đàm Vân Long hít một hơi thật sâu.

“Hi hi.” Lúc cất tập hồ sơ vào túi, Đàm Văn Bân nhìn thấy chồng hồ sơ khác để bên cạnh, cậu thuận tay lật giở, vừa hay nhìn thấy một bức ảnh.

Bức ảnh chụp một chiếc chum nước, bên trong chum nước có một người đang đứng, người này cao một cách bất thường.

Nhìn kỹ mới phát hiện ra người này đang đi cà kheo, nhưng do mặt nước che khuất tầm mắt, nên không nhìn rõ cà kheo mà thôi.

Người này mặc áo trắng, đầu đội mũ cao, mặt trắng bệch, hai tay mỗi tay cầm một chiếc đèn lồng màu trắng.

Trên một chiếc đèn lồng viết: Địa phủ.

Trên một chiếc đèn lồng viết: Tiếp dẫn.

Đàm Vân Long chú ý đến hành động của con trai, lên tiếng: “Chồng hồ sơ đó là đồng nghiệp của bố vừa mới sắp xếp lại xong để dùng, không liên quan gì đến hai vụ án mà con đang tìm hiểu.”

“Bố, người này đang hóa trang thành Bạch Vô Thường ạ?”