"Đúng rồi, sao ông không kể cho Tiểu Viễn nghe chút kinh nghiệm đi sông của mình?"
"Tôi thất bại."
"Kinh nghiệm thất bại chẳng phải càng quan trọng hơn sao?"
"Mỗi người mỗi khác, mỗi người đi sông đều phải đối mặt với tình huống khác nhau, tôi kể kinh nghiệm của tôi, chỉ khiến nó bị ảnh hưởng, hơn nữa, tôi tin tưởng Tiểu Viễn tự có tính toán của mình."
Chú Tần cầm một quả táo trên bàn lên, cắn một miếng, đi ra khỏi bếp, khi đi đến sân, ông tiện tay ném hạt táo đi, hạt táo bay trúng gáy Nhuận Sinh, kéo Nhuận Sinh từ bờ vực ngất xỉu trở về.
"Thời gian của chúng ta không nhiều, phải nhanh chóng thích nghi, cho dù sau này có rút những thứ này ra, cũng phải cảm thấy chúng vẫn còn.’
‘Đáng tiếc là, ngộ tính của cậu không tốt, học "Tần Thị Quan Giao Pháp" quá chậm, nhưng may mắn là, thân thể của cậu chịu được loại phương pháp ngốc nghếch này, ngược lại có thể trở thành người học nhanh nhất."
Buổi huấn luyện này, kéo dài cho đến khi có tiếng gọi:
"Ăn cơm thôi!"
Đàm Văn Bân đi xuống lầu, ngồi vào bàn ăn, nhìn thấy sắc mặt của Nhuận Sinh, cậu giật nảy mình. Lần trước Nhuận Sinh bị thép đâm xuyên người, sắc mặt cũng không đến mức trắng bệch như vậy.
Trước mặt Nhuận Sinh là một bát tô lớn, trước mặt Đàm Văn Bân là bát tô cỡ vừa.
Đợi đến khi hương trong bát hương cháy hết, Nhuận Sinh cầm thìa lên, chậm rãi múc thức ăn, sau đó đưa vào miệng, chỉ khi nhai thức ăn, trên mặt cậu mới xuất hiện chút biểu cảm thả lỏng.
Liễu Ngọc Mai bưng bát cơm lên, không nói gì.
Đàm Văn Bân hỏi: "Âm Manh đâu?"
Dì Lưu giải thích: "Con bé đó ăn thử đồ ăn no rồi."
Sau bữa tối, Nhuận Sinh chậm rãi đi về phía sân, tiếp tục luyện quyền.
Lý Truy Viễn đứng bên cạnh nhìn một lúc, cũng không biết có phải vì nguyên nhân này hay không, lần này Nhuận Sinh kiên trì được rất lâu.
Cậu thậm chí còn có hơi sức vừa hít hà vừa nói:
"Chờ khi nào học được rồi, tôi sẽ đánh ngã tên quan tướng kia, hắc hắc."
Tối nay Nhuận Sinh sẽ ở lại đây tiếp tục luyện tập.
Lý Truy Viễn và Đàm Văn Bân đi ra khỏi sân, không về ký túc xá trước, mà đi đến căn nhà mà Liễu Ngọc Mai từng ở.
Đẩy cửa bước vào, trong phòng khách, Âm Manh nằm trên chiếu trúc, cơ thể giống như bị tạt sơn, đổi màu.
Trông cô như thể sắp bị cuộn trong chiếu trúc, vứt lên bãi tha ma.
Âm Manh vẫn đang bất tỉnh, gọi cũng không tỉnh, Lý Truy Viễn chỉ nhìn một lúc rồi rời đi.
Trên đường trở về phòng ngủ, Đàm Văn Bân nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Viễn ca, những viên tròn trên người Nhuận Sinh, là dán giấy hay là..."
"Là đinh đóng quan tài."
"..."
Đi vào tầng lầu của phòng ngủ, một mình Đàm Văn Bân đẩy cửa phòng Lục Nhất ra.
Lâm Thư Hữu đang nằm trên giường ăn mì mà Lục Nhất dùng túi nilon đóng gói mang về từ nhà ăn, trong túi nilon còn để một nửa chiếc xúc xích, thấy Đàm Văn Bân tới, câj ta ngẩng đầu lên gọi:
"Đại ca."
Đàm Văn Bân gật đầu với Lâm Thư Hữu, sau đó ôm bả vai Lục Nhất, nói:
"Không phải cậu muốn làm thêm kiếm tiền sao, vậy nè, cửa hàng đối diện ký túc xá chúng ta là do chúng ta mở, hiện tại thiếu một người quản lý sổ sách, cậu tiếp theo không cần phải đi dạy kèm nữa, rảnh rỗi thì đến đó kiểm kê hàng hóa, tiền lương cậu cứ ra giá, chắc chắn sẽ cao hơn so với cậu đi dạy kèm."
"Người anh em, chuyện này ngại quá, tôi không thể chiếm tiện nghi của cậu được."
Có thể ở lại trường làm thêm mà tiền lương lại được đảm bảo, chuyện này chắc chắn tốt hơn nhiều so với việc tối ngày phải chạy ra ngoài trường dạy bù.
"Không sao đâu, cứ coi như tổ tông cậu hiển linh đi."
"Hả, cái gì?"
"Đi, bây giờ đi vào tiệm với tôi luôn, tôi sẽ dặn dò những sinh viên làm thêm khác, cũng dẫn cậu làm quen với tình hình trong tiệm một chút."
"Tôi tôi tôi..."
"Làm hay không, nói thẳng."
"Nếu anh em cậu đã tin tưởng tôi, vậy tôi làm!"
"Chắc chắn là tin tưởng cậu rồi."
Một người sợ ma đồng hương ăn không đủ no còn kiên trì mỗi ngày đem cơm canh buổi tối của mình ra cúng, nhân phẩm tự nhiên là không thành vấn đề.
Đêm khuya, Lý Truy Viễn nằm trên giường, mở to mắt, đang suy nghĩ.
Đàm Văn Bân ở giường bên cạnh thì trằn trọc không ngủ được, cậu ta bị mất ngủ.
Bân Bân cảm thấy mình đã rất cố gắng, cũng luôn thúc ép bản thân, từ lúc mới vào ở nhà ông Lý đến bây giờ, cậu ta thật sự chưa từng lơ là.
Nhưng hôm nay, cậu ta cảm thấy một loại tuyệt vọng và thất bại.
Là bởi vì tận mắt nhìn thấy, những người có thiên phú tốt hơn mình, họ lại còn cố gắng hơn mình, hơn nữa lại còn là kiểu chơi liều mạng.
"..."
Đàm Văn Bân lại xoay người, hướng về phía giường của Lý Truy Viễn, thấy Lý Truy Viễn cũng chưa ngủ, liền không kìm lòng được mà cảm khái:
"Tiểu Viễn ca, bọn họ như vậy, khiến cho một người bình thường như anh phải sống sao đây."
"Anh Bân Bân, chẳng phải anh cũng đang cố gắng học tập sao?"
Không nhắc đến chuyện này thì thôi, vừa nhắc tới là khóe miệng Đàm Văn Bân lại giật giật.
Cậu ta thật sự đang học tập,
Nhưng thứ cậu ta học là làm sao để ở trong các loại hoàn cảnh có thể bồi dưỡng thanh thế tốt hơn.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nói chuyện phiếm với bà cụ quả thật có thể lĩnh ngộ được rất nhiều thứ, nhất là một số giọng điệu, phong thái và khí chất của người bề trên.
Cậu ta cảm thấy sau này cho dù không làm việc gì khác, chỉ chuyên dựa vào tài ăn nói cùng khí chất này, cũng có thể làm nên tên tuổi trong giới MLM (Tiếp Thị Đa Cấp) truyền thống từ Nam ra Bắc.
Lý Truy Viễn ngồi dậy từ trên giường.
"Tiểu Viễn ca, em sao thế?"
"Em đang tính toán xem trên người mình còn chuyện gì chưa làm xong. Anh Bân Bân, anh đi điều tra xem tòa ký túc xá này của chúng ta trước đây từng có nữ sinh nào chết, thông tin càng chi tiết càng tốt."
"Được, anh biết rồi."