Back to Novel

Chapter 508

Ai dạy ai? 4

"Đúng rồi, dì Lưu, cháu muốn hỏi dì một loại trang phục diễn, còn có một loại hương khói..."

Trang phục diễn đã được Đàm Vân Long lấy đi như vật chứng, Lý Truy Viễn chỉ có thể dùng ngôn ngữ để miêu tả.

"Nghe hẳn là Quỷ Đàn Hương, giống như là Quan Tướng Thủ."

"Quan Tướng Thủ, vì sao cháu chưa từng nghe nói?"

"Tám gia tướng đâu?"

"Cái này cháu biết, khởi nguồn từ Phúc Châu, là tám vị tướng quân Ngũ Phúc vương gia Mạc Phủ chuyên trách tróc tà trừ quỷ."

"Quan Tướng Thủ bắt nguồn từ đây, phong tục diễn biến các nơi, xuất hiện biến hóa."

"Cháu hiểu rồi.

Loại phong tục này, sẽ xuất hiện ở hội chùa địa phương, họa mặt nạ, mặc trang phục, cầm pháp khí, mở đường trong đội ngũ, trừ tà cầu phúc cho địa phương.

Nhưng đây chỉ là hình thức biểu hiện bên ngoài, ví dụ như loại người vớt xác như thái gia nhà mình, trước khi chưa gặp phải chết ngược, cũng sẽ đi làm lễ cúng cho người ta tọa trai.

Lý Truy Viễn không khỏi nhớ lại, tối hôm qua khi cậu lấy Chấn Thuật bức lui đối phương, trong mắt đối phương toát ra kinh hãi.

Bây giờ nhớ lại, tựa hồ không phải đối với loại năng lực đặc thù này chưa từng nghe thấy, mà là không ngờ tới cậu có thể sử dụng ra.

"Được rồi, lên tìm A Lý đi, để cho A Lý xem."

"Vậy cháu lên đây, dì Lưu."

"Ừ, đi đi, ba bộ khác dì đóng gói cho cháu thả vào trong cặp sách."

Lý Truy Viễn lên lầu, hôm qua Liễu Ngọc Mai mới nói may quần áo cho cậu, hôm nay liền mặc vào, hiển nhiên quần áo đã sớm làm xong, cái này cũng từ bên cạnh...

Thể hiện ra, mấy ngày trước đúng là bà cụ vẫn luôn căng thẳng.

Dì Lưu đi tới trước thư phòng, đẩy cửa ra, kinh ngạc nhìn thấy Liễu Ngọc Mai đang cúi đầu, đối diện với một giọt nước trên bàn trà, mặt lộ vẻ trầm tư.

"Ơ, bà bà đây là làm sao vậy, đứa nhỏ như Tiểu Viễn cũng khó dạy như vậy sao, làm sao lại khiến bà bà buồn thành như vậy?"

"A Đình, lấy giấy bút cho ta."

"Chậc chậc chậc, rốt cuộc là không giống nhau, năm đó khi bà bà dạy con và A Lực, đó là vừa đánh vừa mắng, nói đời này bà chưa từng thấy đứa nhỏ nào ngốc nghếch hơn hai chúng con, kết quả bà bây giờ dạy đứa nhỏ cũng phải chuẩn bị trước sao?"

"Ha ha, ta dạy nó?"

Liễu Ngọc Mai bất đắc dĩ nở nụ cười hai tiếng: "Là tiểu tử này đang dạy ta."

"Bà bà đừng dọa con."

"Dọa on làm gì, cầm giấy bút đến đây, ta muốn sửa quyển thứ nhất."

Dì Lưu lập tức bưng bút giấy tới, vừa tự mình mài mực vừa cẩn thận hỏi: "Đứa nhỏ kia không phải mới lấy về xem một đêm mà thôi, thật sự đã đến mức độ này rồi sao?’

"Tiểu tử kia vừa định đem quyển thứ hai cũng cùng nhau bày ra cho ta, ta cố ý cười trừ, nói mình mệt mỏi, bảo nó ngày mai báo cáo tiếp, kỳ thực là ta sợ thoáng cái thấy nhiều quá, không kịp sửa sang lại thành quyển."

"Vậy ra, so sánh giữa con và A Lực, đúng là ngốc đến không thể ngốc hơn, nhưng mà bà bà không vui sao? Lòng dạ của bà, con biết, không thể nào vì tiểu bối quá ưu tú mà làm bà bà đau buồn."

"Buồn chứ, Tiểu Viễn đứa nhỏ này phàm không thái quá như vậy, ta cũng sẽ tìm chút tư tâm, thu nó vào dòng dõi Liễu gia, nó bây giờ như vậy, ta ngược lại không tiện làm như vậy."

"Vậy vị thiếu phu nhân Tần gia này của bà bà, sẽ thay Tần gia thu nhận người?"

Liễu Ngọc Mai có chút tội nghiệp ngước mắt lên, nhìn dì Lưu, nghiêm nghị nói:

"Ta... Thật sự không nỡ."

"Ôi chao, không ủy khuất, không ủy khuất."

Dì Lưu chủ động đưa tay ôm Liễu Ngọc Mai, "Bà bà cũng không sợ bị bọn tiểu bối nhìn thấy mất uy nghiêm của mình sao?"

"Hiện tại mang danh hiệu Thiếu phu nhân Tần gia, còn phải cân nhắc cho lão Tần gia, thật sự là trói buộc ta. Sớm biết, lão già bọn họ đi trước khi vượt sông, ta nên ly hôn với ông ta."

"Bà bà đang nói lời giận dỗi gì thế?

Liễu Ngọc Mai hít sâu một hơi, thần sắc dư thừa thu liễm, lại lần nữa trở nên thanh nhã ung dung.

Dì Lưu cũng đúng lúc thu tay lại, một lần nữa mài mực.

"..."

"Bà bà nói đi."

"Dù sao tiểu tử này học nhanh, dứt khoát, để cho nó một mình chọn hai môn là được."

Dì Lưu nghe vậy, không khỏi nuốt nước bọt, không dám nói tiếp.

"Nói chuyện đi."

"Loại chuyện này, đâu phải con có thể xen vào.

"Ngày thường chỉ có con là nói nhiều nhất, cũng không biết lớn nhỏ, hiện tại sao lại câm?"

"Bà bà quyết định là được."

"Cũng không phải là không được, như vậy sau này ta đi xuống, bọn họ cũng không bắt bẻ được ta, thôi vậy, linh hồn bọn họ đều mất, đi xuống cũng không gặp được nữa rồi...

"Đây là đại sự, nghi thức nhập môn không phải còn hai ngày sao, bà bà suy nghĩ thêm đi."

"Ừm, ta suy nghĩ thêm."

Liễu Ngọc Mai cầm lấy bút lông, "Lấy thêm cho ta ít giấy, tiểu tử này ngộ ra khí tượng thật đúng là không dễ miêu tả, quá mức thâm sâu."

"Bà bà cứ viết đi, con đi cắt cho bà.

Dì Lưu đi xuống tầng hầm, cắt giấy bưng lên, vừa vào nhà, liền nhìn thấy Liễu Ngọc Mai đã viết đầy mười tờ giấy, tờ cuối cùng cũng viết đến cuối.

"Đây là quyển thứ nhất?"

Liễu Ngọc Mai tức giận nói: "Đây mới là phần đầu của quyển thứ nhất."