"A... Ô a!"
Tiếng thét chói tai của Đàm Văn Bân đang muốn phát ra, liền bị một bàn tay che miệng, cứng rắn chặn trở về.
Cậu trợn tròn mắt, hoảng sợ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt già nua trước mặt mình.
Lão đầu nở nụ cười, đang muốn nói cái gì đó, lại phát hiện tiểu tử hai tay quấn lên, hai chân quấn dưới, phần eo phát lực thuận thế xoay chuyển.
"Hả?"
Lão đầu phát ra một tiếng kinh nghi, tựa hồ là nhận ra đây là kỹ xảo cận chiến chết ngược.
"A?"
Đàm Văn Bân thì hoàn toàn kinh ngạc, bởi vì cậu phát hiện mình quấn lấy không khí, phảng phất lão đầu căn bản không có thực thể, nhưng vấn đề là miệng của hắn lại bị đối phương che lại.
"Tiểu tử, ta thả cậu ra, nhưng cậu đừng la to, ta lớn tuổi, nghe không được kêu rên lớn tiếng."
Đàm Văn Bân gật đầu.
Lão đầu đưa tay ra khỏi miệng Đàm Văn Bân.
"Lý Truy Viễn, Nhuận Sinh, có quỷ!"
"Ha ha."
Lão đầu bị chọc cười, đứng dậy, đi ra xa cỗ quan tài của Đàm Văn Bân.
"Lý Truy Viễn, Nhuận Sinh!"
Đàm Văn Bân vừa tiếp tục hô vừa thuận thế ngồi dậy, cảnh giác nhìn lão đầu.
Lão đầu căn bản không để ý đến, đi đến trước một cái quan tài khác, đưa tay quơ quơ đối với một cái lư hương bày biện phía dưới, hương bốc lên, bốc lên khói trắng lượn lờ.
Chỉ thấy ông ta hít sâu một hơi, khói trắng chia làm hai luồng vào mũi.
"A..."
Lão đầu phát ra thanh âm thoải mái, trên mặt cũng hiện ra sắc đỏ ửng bệnh trạng.
"Lý Truy Viễn, Nhuận Sinh!"
Thấy Đàm Văn Bân còn đang kiên trì không ngừng, lão đầu thở dài: "Đừng gọi, bọn họ nghe không được."
Đàm Văn Bân rốt cuộc không gọi nữa, nghi hoặc nói: "Ông là ai?"
"Cậu ngủ ở nhà tôi, cậu hỏi tôi là ai?"
"Nhà của ông?" Dường như Đàm Văn Bân ý thức được cái gì, hỏi, "Ông là ông nội của Âm Manh?"
"Đúng, là tôi.’
"Ông âm hồn bất tán hả?"
"Cái gì gọi là âm hồn bất tán, tôi lại không chết."
"Không chết?"
"Nói thừa, nếu như tôi chết rồi, làm quỷ quấn lấy cháu gái tôi làm gì, phá hỏng vận thế của nó? Đầu óc tôi không có nước."
"Vậy ông đây..."
Lão nhân chỉ chỉ quan tài phía sau: "Ừ, tôi ngủ trên cái giường này."
Gian ngoài cửa hàng có hai cỗ quan tài, gian trong có ba cỗ, Đàm Văn Bân lúc trước nghĩ dĩ nhiên cho rằng ba cỗ này đều trống không, không ngờ trong đó một cỗ lại có người nằm.
"Vậy ông đây là thứ gì? Không phải quỷ, vừa rồi tôi làm sao không đụng được ông?"
"Tôi thấy kỳ quái, cậu nhóc ngốc này, cậu không phải trong nghề sao?"
"Cái nghề gì?"
"Đi vớt xác."
Đàm Văn Bân ưỡn ngực, kiên định nói: "Đó là đương nhiên!"
"Vậy cậu không biết bản thân cậu bây giờ là đang đi âm sao?"
"Đi âm?" Đàm Văn Bân sờ lên thân thể của mình, "Cái này gọi là đi âm sao?"
"Lúc tôi đi ra, vốn không muốn để ý tới cậu, ai biết được cậu vẫn luôn nhảy nhót ở đó, tôi liền kéo cậu một cái, không nghĩ tới cậu còn kêu lên...’
"Vậy bạn của tôi thì sao?"
"Lúc đi âm, là không nhìn thấy người sống, cho nên vừa rồi cậu gọi như thế nào cũng vô dụng."
"Sẽ không..."
"Sẽ không có cái gì?"
"À, không có gì, không có gì, không phải, ban ngày không thấy ông ra, ông buổi tối đi âm ra làm gì?"
"Tôi ngược lại là muốn ban ngày có thể đi ra, thân thể này của tôi không được." Lão đầu chỉ chỉ đầu mình, "Nhồi máu não, liệt rồi."
"Cho nên ông mỗi đêm đều đi âm ra ngoài hoạt động?"
"Thả mẹ cậu cái rắm, cậu thật sự không hiểu hay là giả vờ không hiểu, nhà ai đi âm có thể đơn giản thường xuyên giống như ăn cơm uống nước như vậy?"
"Không phải sao?"
Đàm Văn Bân giơ tay lên, búng tay.
"Bùm!"
Cậu vẫn luôn cảm thấy động tác búng tay một cái liền nhắm mắt đi âm, rất có phong phạm.
"Hôm nay là ngày quỷ, buổi tối có thể ra ngoài làm buôn bán đấy."
"Đã trễ thế này rồi, làm buôn bán cái quỷ gì."
"Còn không phải sao."
Đàm Văn Bân:
"Không nói chuyện với cậu nữa, tôi phải mở cửa tiệm."
Lão đầu xuyên qua rèm, đi vào cửa hàng trước nhà, lập tức, ông ta ngây ngẩn cả người, bởi vì ông ta trông thấy Lý Truy Viễn đứng ở trong phòng trước.
Lý Truy Viễn đang dùng một loại ánh mắt dò xét nhìn ông ta.
Lão đầu kinh ngạc nói: "Tôi còn chưa mở cửa, cậu vào bằng cách nào?"
Lý Truy Viễn không trả lời.
Lão nhân sờ đầu: "Không đúng, cậu không mặc áo bào, tôi hiểu rồi, cậu là đi cùng cậu nhóc ngốc kia?"
Lý Truy Viễn gật đầu.
Lúc này Đàm Văn Bân cũng từ trong phòng chạy tới, trông thấy Lý Truy Viễn, lập tức hưng phấn mà vung vẩy cánh tay: "Tiểu Viễn, anh đi âm, anh đi âm rồi!"
Sự hưng phấn này, giống như là đứa trẻ phát hiện mình vừa học được cưỡi xe đạp.
Lão đầu sờ sờ cằm, nhìn Lý Truy Viễn, nói: "Nguyên lai, cậu mới là hàng thật."
"Ý gì?" Đàm Văn Bân tò mò hỏi.
Ông lão chỉ vào Lý Truy Viễn: "Lúc trước tôi còn không biết cậu đứng ở đây, chứng minh cậu rất lợi hại."
"Lợi hại?"
"Cá lớn nuốt cá bé, cá bé nuốt tôm, cậu là tôm."
"Ông là cá lớn?"
Lão đầu lại liếc mắt nhìn Lý Truy Viễn một cái, thản nhiên nói: "Cá bé."
Lý Truy Viễn đã sớm nhận thấy "động tĩnh" trong phòng, cậu cũng sớm đã đi âm, lúc trước đối thoại trong phòng cậu cũng nghe được, biết được thân phận ông lão là ông nội Âm Manh, nhưng cũng không vì vậy mà buông xuống đề phòng.
Nhưng bây giờ, cậu xem như xác nhận đối phương là "vô hại", bởi vì đối phương yếu thế.