Cậu chính là vì sử dụng quá mức mới bị mù, bây giờ mắt còn chưa khỏi hẳn, không dám chơi trò này nữa, nếu không, rất có thể cậu sẽ mù thật.
Thấy Lý Truy Viễn không đồng ý, cô bé bèn nắm tay cậu, vẽ một hình vuông, ý là muốn chơi cờ.
“Chơi sau nhé A Lý, anh muốn tắm rửa ăn cơm trước đã, chiều nay chúng ta chơi.”
Quan trọng hơn là, thái gia vừa về đã lôi cậu đi chữa bệnh, đến giờ cậu vẫn chưa biết được tình hình của Nhuận Sinh và Đàm Văn Bân như thế nào.
“Đến đây Tiểu Viễn, anh đưa em lên lầu tắm rửa.” Đàm Văn Bân chủ động đưa tay ra, dìu Lý Truy Viễn lên lầu.
“Anh Văn Bân, sao anh còn ở đây?”
“Tiểu Viễn, em nói vậy là sao, anh không ở đây thì ở đâu?”
“Em tưởng anh về nhà rồi.”
“Ở đây thiếu người, mấy hôm nay em đi vắng, anh ở lại đây phụ giúp việc gấp giấy giao hàng, để anh nói cho em biết, bây giờ tay nghề gấp giấy của anh rất giỏi, hình nhân anh gấp, dì Lưu còn khen nức nở.”
“Anh Văn Bân, anh giỏi thật đấy.”
“Ha ha, dì Lưu nói, mắt của em không sao chứ?”
“Ừm, không sao, anh đừng lo.” Nói một chút tình hình sau đó đi.
“À, tối hôm đó Nhuận Sinh gọi điện thoại cho anh, sau đó anh gọi cho bố, bố đến hiện trường, có năm thi thể ở dưới sông, ngoài nhà Chu Dung ra, còn có hai bố con mà lần trước sinh nhật Thúy Thúy chúng ta gặp ở nhà cô ấy, chính là hai bố con mà bố thì như con, con thì như bố ấy.”
“Là bọn họ sao?”
Lý Truy Viễn rất phản cảm với gã Chu Tín giả trẻ con kia.
Nói thật, nếu như lúc ấy bọn họ chết, cậu đã sớm ra tay xử lý bọn họ rồi, không thể để lại mối họa ngầm này, đáng tiếc, bọn họ là người.
Qua những chuyện cậu đã trải qua sau khi về quê, có thể thấy, người sống còn đáng sợ hơn người chết.
“Ừ, tên cao kều bị phân thây, chắc là do Chu Dung làm. Chu Tín cũng chết rồi, hình như là bị hai mẹ con kia cắn chết.”
“Cảnh sát nói sao?”
“Trong sân nhà tên lùn kia tìm được rất nhiều xương người, còn được xếp thành hình thù kỳ quái, trong nhà cũng toàn là những thứ kỳ dị, hơn nữa thân phận thật sự và quan hệ cha con thật sự của Chu Tín và con trai hắn ta cũng đã được điều tra rõ. Bây giờ cảnh sát kết luận bọn họ là tà giáo, chính bọn họ giết nhà Chu Dung, sau đó đến bờ sông làm nghi lễ, rồi tự sát.”
“Vất vả cho bố anh rồi.”
“Chẳng phải đó là sự thật sao?”
“Ừ, đúng là vậy.”
“À đúng rồi, Nhuận Sinh tìm được một vài thứ, đều gói ghém cẩn thận cất trong nhà kho, Tiểu Viễn, em có muốn xem không?”
“Bây giờ em lấy gì mà xem?”
“Phì… Ơ, xin lỗi em, anh nhịn không được.”
“Anh Văn Bân, anh xả nước giúp em, em tắm trước.”
“Để em giúp anh kỳ lưng cho.”
“Không cần đâu, em không quen.”
“Ừm, vậy để anh xả nước, pha nước cho em, xong rồi anh đợi em ở ngoài cửa.”
Tắm rửa xong, cảm giác mệt mỏi sau một chặng đường dài mới được loại bỏ.
Đàm Văn Bân có chút nôn nóng hỏi: “Tiểu Viễn, chuyện em đã đồng ý với anh…”
“Cách dùng những dụng cụ đó, Nhuận Sinh dạy cho anh chưa?”
“Hả? Chưa, cậu ấy chỉ dạy anh gấp giấy thôi!”
“Vậy anh bảo Nhuận Sinh dạy cách dùng những thứ đó cho anh trước đi, sau đó em sẽ dạy anh những thứ khác, hơi khó một chút.”
“Ha ha, khó hơn nữa thì có khó bằng làm bài thi không?” Nói xong, Đàm Văn Bân bỗng nhiên tỉnh ngộ, “A, anh lỡ lời rồi, em đừng nói nữa!”
“Anh Văn Bân, anh cứ học những thứ cơ bản trước đi, bộ dụng cụ kia của em cho anh dùng.”
“Thật sao? Tiểu Viễn, vậy thì tốt quá!” Cậu ta đã thèm muốn bộ dụng cụ đó từ lâu, bộ của Nhuận Sinh quá lớn và cũng quá nặng, bộ của Lý Truy Viễn thì anh ta dùng vừa tay.
Lý do Lý Truy Viễn định tặng tạm bộ dụng cụ của mình cho Đàm Văn Bân là vì tình trạng cơ thể cậu hiện giờ không cho phép sử dụng những thứ đó, hơn nữa, cậu đã nắm được nội dung trong cuốn sách da đen, đã biết được cách đối phó với một trăm người chết ngược.
Còn về việc nếu như bên cạnh không có dụng cụ thì phải làm sao?
Đây không phải là vấn đề, bởi vì cậu sẽ không hành động một mình khi không có Nhuận Sinh và Đàm Văn Bân.
Cậu bé trở lại ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc, A Lý đã chờ sẵn ở đó, cậu đưa tay ra, A Lý nắm lấy tay cậu.
Hai người bắt đầu chơi cờ.
Vì cả hai đều quen chơi cờ nhanh, nên trong mắt người ngoài, hai đứa trẻ chỉ đang nắm tay nhau, không ngừng chỉ trỏ lên không trung.
Quay trở lại nhà dưới, Đàm Văn Bân tò mò hỏi: “Hai đứa nó đang làm gì thế? Trời còn chưa tối mà đã bắt đầu đếm sao rồi à?”
Nhuận Sinh ngẩng đầu lên nhìn, nói: “Chắc là đang chơi cờ.”
Đàm Văn Bân bực bội nói: “Cậu coi tôi là trẻ con lên ba à?”
Nhuận Sinh lười giải thích.
“Tiểu Viễn nói, cậu phải dạy tôi cách dùng mấy thứ đó.”
“Ừ, được.”
“Vậy, khi nào thì dạy?”
“Đợi làm xong mẻ giấy này đã, người ta đang cần gấp.”
“Sao lại phải làm nhiều thế?”
“Ba nhà họ Ngưu đều đặt hàng.”
“Một nhà mà làm ba đám chay sao?”
“Là ba nhà đều có người chết, anh chị em ruột.”
“Đi cùng nhau luôn, đúng là tình cảm anh em thắm thiết.”
Nhuận Sinh nghe vậy, mỉm cười.
Đàm Văn Bân lập tức phát giác không đúng, hỏi: "Có phải tôi lại bỏ lỡ cái gì hay không?"
"Làm việc trước đã, buổi tối dạy anh dùng đồ rồi nói sau."
"Tốt!"
Vì để đón gió cho hai ông cháu, dì Lưu chuẩn bị cơm tối rất phong phú.
Sau khi Lý Truy Viễn ngồi xuống, Đàm Văn Bân muốn dựa vào: "Tiểu Viễn, để anh gắp thức ăn cho em, này này này!"
Ánh mắt A Lý đạm mạc nhìn lại.
Đàm Văn Bân sợ tới mức liên tục lui về phía sau, ngồi trở lại vị trí của mình, lúc trước cậu ta đã cảm thấy cô gái không dễ chọc, nhưng sau khi trải qua cái chết thì đáng lẽ phải luyện được gan dạ, nhưng đối với cô gái lại càng thêm cảm thấy sợ hãi.