Đàm Văn Bân cũng không có ý định bắt đền bọn họ, hơn nữa, vì xe bị đốt, bên mình cũng bớt đi phiền phức bị điều tra tìm kiếm sau đó, có thể trực tiếp rời khỏi hiện trường.
Cách nơi xảy ra tai nạn xe cộ không xa, có một khu dịch vụ nhỏ, tuy nhỏ nhưng có đủ mọi thứ, có cửa hàng sửa chữa, có quầy bán đồ ăn vặt, còn có một quán cơm nhỏ.
Vẫn quật cường mà có thêm một tầng lầu thấp bé.
Có khách, nhưng không nhiều lắm.
Một người thợ đang sửa xe máy, bên cạnh có một thanh niên tóc vàng, hẳn là chủ nhân của xe máy.
Trong quầy bán đồ ăn vặt có một bà lão đang ngồi, trong tay phe phẩy một cái quạt mo, vừa quạt mình, vừa đuổi ruồi bọ.
Trước cửa nhà hàng có một chiếc xe tải, hai tài xế một già một trẻ đang cắm đầu ăn cơm, ngồi ở giữa là một người phụ nữ trung niên trang điểm đậm có nốt ruồi ở khóe miệng, vừa dựa sát vào người đàn ông trung niên.
Vừa sờ soạng người tài xế trẻ tuổi, miệng nói ăn no rồi phải vận động tiêu cơm.
Lý Truy Viễn và Lâm Thư Hữu đi vào quán ăn, người phụ nữ đứng dậy, tách khỏi hai người đang sàm sỡ và bị sàm sỡ, đi tới.
"Ăn gì nào, có món xào có mì."
Qua cửa sổ có thể nhìn thấy bếp sau, bên trong có một đầu bếp béo đang ngồi, đang bưng ly uống trà, thấy khách tới, ông ta nhả lá trà trong miệng ra, tiến đến chào đón.
Lý Truy Viễn không gọi món, đi qua bên cạnh người phụ nữ, ngồi xuống bên cạnh một cái bàn trống.
Lâm Thư Hữu đi theo, khóe miệng người phụ nữ mang theo ý cười, một tay hướng phía hạ bộ của cậu ta dò xét.
Gặp nhiều người phong trần mệt mỏi mồ hôi nhễ nhại, lâu ngày không tắm rửa rồi, bất ngờ nhìn thấy một người da trắng thịt mềm trẻ tuổi, thật đúng là lập tức bị khơi gợi sự thèm thuồng.
Hơn nữa, trên người người trẻ tuổi này còn mang theo mùi thơm tươi mát, không phải mùi nước hoa, mà giống mùi thơm cơ thể, khiến người ta nhịn không được muốn nhào tới liếm vài cái...
Tay của người phụ nữ không thể túm được thứ mình muốn, cổ tay của bà ta đã bị Lâm Thư Hữu khống chế.
Lâm Thư Hữu lạnh lùng nhìn bà, ra sức đẩy bà ra, sau đó đi đến bên cạnh Tiểu Viễn ca ngồi xuống.
Lúc trước chọn ai đi theo Tiểu Viễn ca vào, Lâm Thư Hữu đã được chọn, lý do là anh Bân nói cậu có kinh nghiệm vào mấy quán cơm kiểu này.
Nhưng lần đó Lâm Thư Hữu chỉ đi vào rồi lại chạy ra rất nhanh, cơm cũng không ăn, càng đừng nói đến trải nghiệm gì khác.
Nhưng đã vào đây để bảo vệ Tiểu Viễn ca, cậu vẫn trực tiếp đồng ý.
Người phụ nữ còn muốn tiến lên bắt chuyện, đầu bếp béo đi ra, ý bảo bà ta lui ra, tự mình đi tới.
Lắc lư, giống như một ngọn núi thịt mang tới áp lực.
"Ăn gì nào!"
Lý Truy Viễn: "Không ăn cơm."
"Uống gì nào!"
Lý Truy Viễn: "Không uống rượu."
"Chỗ chúng tôi có rượu mời, nhà tự ủ, ngon lắm!"
Lý Truy Viễn nhìn đầu bếp béo, nói: "Rượu phạt đã lên trước rồi."
"Cạch!"
Cũng không thấy đầu bếp béo ra tay như thế nào, một con dao phay sáng loáng, liền cắm ở trên bàn trước mặt Lý Truy Viễn.
"Nhóc con, cơm cũng không ăn, rượu cũng không uống, chẳng lẽ là cố tình vào đây tìm gái."
"Ha ha ha ha...
Người phụ nữ phía sau đầu bếp béo che miệng cười đến hoa cả mắt, còn lè lưỡi liếm môi, không cẩn thận, nuốt luôn lớp son dày cộm vào trong, tạo thành sự khác biệt màu sắc rõ ràng.
Lý Truy Viễn gật đầu.
"Ha ha!" Đầu bếp béo cười ha hả: "Mày mới bao lớn, đã không nhịn được ra ngoài chơi cái này?"
Lần này, ngay cả hai tài xế đang ăn cơm trên bàn bên cạnh cũng bật cười phun cơm trong miệng ra.
Lý Truy Viễn: "Xem ra, các người không phải người bên kia."
Đầu bếp béo lạnh mặt xuống, trầm giọng hỏi:
"Có ý gì?
"Một đám cô hồn dã quỷ."
"Nhóc con, mày biết mày đang nói cái gì không?"
"Bên kia đốt cho các người bao nhiêu tiền giấy, mới để các người hỗ trợ làm việc?"
Thịt trên mặt đầu bếp béo dần dần căng lên, trong đôi mắt như có màu xanh lục lưu chuyển, trong giọng nói lộ ra một tia tham lam:
"Vậy mày định đốt cho chúng tao bao nhiêu?"
Trong khu dịch vụ nhỏ, không ngừng có người tiến vào.
Nhuận Sinh đi đến cửa quán cơm nhỏ, khoanh tay đứng lại.
Bởi vì người bên trong đang nói chuyện cho nên tạm thời không có ai ra đón vào ăn cơm.
Nhuận Sinh hít hà, nhìn về phía đồ ăn chín đặt bên trong, bao gồm cả đồ ăn mà hai tài xế đang ăn.
Liên tục nuốt nước miếng vài cái, Nhuận Sinh cảm thấy bụng mình có chút đói.
Dạ dày của cậu, rất giống với Âm Manh, ăn nhiều đồ thanh đạm, cách một đoạn thời gian liền rất thèm đồ cay.
Sờ sờ bụng, lại sờ lên cái xẻng.
Nhuận Sinh vểnh tai, nhắm mắt lại.
Một lát sau, cậu lại bịt mũi, ngăn cách mùi thơm, trên người mở ra một lỗ để thở.
Bên cạnh cửa hàng sửa chữa, Đàm Văn Bân dẫn theo chị em nhà họ Lương đi tới.
Đàm Văn Bân đưa cho sư phụ sửa xe một điếu thuốc, sư phụ nhận lấy kẹp ở trên tai.
Lúc đưa cho tên tóc vàng kia, tên tóc vàng kia lùi về phía sau nửa bước, ra hiệu mình không hút.
Lương Diễm: "Không hút thuốc thì nhuộm tóc vàng làm gì?"
Lương Lệ: "Uổng phí thuốc nhuộm."
Mặt tên tóc vàng lộ vẻ tức giận, lúc muốn tiến lên lý luận, bị Đàm Văn Bân đưa tay ngăn lại:
"Này, anh bạn, xe máy của anh là loại gì vậy?
Tóc vàng không trả lời.
Đàm Văn Bân tiếp tục nói: "Ồ, độ nhiều ghê."
Sư phụ sửa xe nhìn về phía Đàm Văn Bân, nói: "Dân chuyên à?"
Đàm Văn Bân lắc đầu: "Không phải, bố tôi mới dúng."
Đàm Vân Long thích xe máy, trong nhà có rất nhiều tạp chí về xe, dù là xe nhà mình hay là xe của sở, ông đều lái rất vui vẻ.
Đàm Văn Bân kẹp điếu thuốc, bắt đầu sờ vào chiếc xe máy trước mặt.
Tàn thuốc đụng vào, lại đốt thủng một lỗ trên tấm thép.
"Cậu đang làm gì đấy!"