"Được rồi, là tôi tham lam và đa tình. Lúc tôi vừa đến đây, tôi thấy trên bãi có bàn thờ, dưới bàn thờ có không ít rượu, lần này tôi mang đến chút rượu tự ủ, không nhiều nhưng ngài cứ nếm thử hết nhé.
Yên tâm, không có ý gì khác, không cần lợi lộc của ngài, coi như là an ủi ngài, dù sao chúng ta cũng giống nhau."
"Nếu ngay từ đầu cậu đã có thể tiêu sái như vậy thì có lẽ ta đã đánh giá cậu cao hơn rồi."
"Nhưng có vẻ chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Triệu Nghị cúi người hành lễ rồi quay người rời đi.
"Chờ một chút."
Triệu Nghị dừng bước, quay đầu lại: "Ngài vẫn muốn xem kịch thì tôi sẽ diễn tiếp cho ngài xem, chỉ mong ngài có thể để tôi sống sót rời khỏi khu rừng đào này..."
"Vù!"
Lần này không phải hoa đào mà là một cuốn sách, một cuốn sách bìa đen.
Triệu Nghị bắt lấy nó.
Đây là một cuốn sách mới, bìa làm bằng gỗ đào hun khói, giấy bên trong cũng được làm từ bột gỗ đào, chữ viết thì được nhuộm từ cánh hoa, cầm trên tay tỏa ra một mùi hương hoa đào tươi mát.
Triệu Nghị: "Đây là..."
"Bí pháp vô thượng."
"Cho tôi?"
"Ừ."
"Tại sao?"
"Vì đồng cảm."
Cảm xúc của Triệu Nghị bắt đầu dao động, anh dùng đầu ngón tay thi pháp, phong ấn hương thơm của cuốn sách rồi giấu nó vào túi.
Sau khi hành lễ lần nữa, Triệu Nghị bước ra khỏi rừng đào.
Từ sâu trong rừng đào vọng ra một tiếng thì thầm:
"Bởi vì, ai cũng như ai."
"Triệu thiếu gia, thu hoạch thế nào?" Đàm Văn Bân chủ động đến chào hỏi.
Triệu Nghị: "Nói chuyện rất vui, coi nhau như tri kỷ."
Đàm Văn Bân: "Chúc mừng, chúc mừng."
Triệu Nghị nói với chị em nhà họ Lương: "Đem rượu chúng ta mang đến cúng hết lên đi."
Ngay sau đó, Triệu Nghị lại nói với Điền lão đầu: "Đêm nay ông chịu khó một chút, cứ phác thảo trước bố trí ruộng dược liệu trong khu rừng đào này, đừng đi sâu vào, chỉ ở bên ngoài thôi."
Điền lão đầu: "Vâng, thiếu gia."
Triệu Nghị nhìn Đàm Văn Bân: "Ngày mai mấy người định khi nào xuất phát?"
Đàm Văn Bân: "Buổi sáng."
Triệu Nghị: "Đổi sang buổi chiều đi, buổi sáng cần mọi người giúp tôi khai hoang, giai đoạn đầu là khó khăn nhất, sau đó thì một mình lão Điền có thể từ từ lo liệu được."
Đàm Văn Bân: "Không vấn đề gì."
Dù sao nhà họ Lư vẫn ở đó, có chạy đằng trời, mà trồng xong vườn dược liệu sớm thì mọi người cũng sẽ sớm được hưởng nguồn cung dược liệu chất lượng cao.
Triệu Nghị: "À phải rồi, trong đội của các cậu có ai hiểu về thảo dược và y lý không?"
Đàm Văn Bân theo bản năng nhìn về phía Điền lão đầu.
Triệu Nghị: "Nằm mơ đi, lão Điền danh nghĩa là nô bộc của tôi chứ thật ra là ông nội tôi đấy."
Hốc mắt của Điền lão đầu đang ngồi trên xe lăn đỏ hoe, vội quay mặt đi, sợ nước mắt rơi vào túi hạt giống làm hỏng chất lượng.
Triệu Nghị: "Trừ khi thằng nhóc họ Lý kia giúp tôi hoàn thiện thêm năm bộ công pháp nữa."
Điền lão đầu hít sâu một hơi, nuốt ngược nước mắt vào trong, khẽ thở dài.
Đàm Văn Bân: "Chuyện này để sau đi."
Triệu Nghị khẽ cau mày: "Sao cậu không sốt sắng gì cả vậy? Trong đội của các cậu không ai hiểu dược lý à, chẳng lẽ trông chờ vào Âm Manh?"
Đàm Văn Bân vội lắc đầu: "Đâu dám."
Ban đầu, khi Âm Manh và Nhuận Sinh cùng huấn luyện, dì Lưu định để Âm Manh nắm vững y thuật và độc lý, y thuật là chính còn độc lý là phụ.
Dù sao thì một thầy thuốc giỏi sẽ mang lại lợi ích rất lớn cho cả đội.
Nhưng Âm Manh học mãi lại thành độc lý là chính còn y thuật thì gần như biến mất.
Ngay cả nấu cơm cô còn có thể tạo ra chất kịch độc khiến người ta sợ chết khiếp, trời biết nếu để cô sắc thuốc thì sẽ ra cái gì nữa.
Nếu thật sự để Âm Manh phụ trách khu vườn thuốc mới này thì có lẽ sau khi mọi người trở về, khu vườn vốn đầy linh thảo tiên dược sẽ biến thành ổ rết độc trùng lúc nhúc.
Triệu Nghị: "Vậy là vì sao?"
Đàm Văn Bân: "Dạo này Tiểu Viễn lại đang đọc sách dưỡng sinh, cả y thư, dược kinh các loại nữa."
Triệu Nghị: "Tôi không lo lắng về khả năng học hỏi của thằng nhóc họ Lý, dù có nước đến chân mới nhảy thì cậu ta cũng có thể lôi được chân Phật xuống, nhưng thằng nhóc họ Lý thật sự muốn tự mình bỏ công sức ra làm việc này sao?"
Đàm Văn Bân: "Tần tiểu thư cũng đang đọc."
"Tần tiểu thư?" Triệu Nghị, "Không phải, quan hệ giữa hai người xa lạ vậy sao, tôi thấy cô ta và thằng nhóc họ Lý dính nhau cả ngày mà bà cụ cũng không nói gì, chẳng phải là ngầm chấp nhận rồi sao?"
"Khi nói chuyện với anh thì phải trang trọng một chút, nếu không sợ anh hiểu lầm."
"Ha ha."
"Nếu ngày mai phải bận rộn rồi thì bây giờ tôi sẽ gọi mọi người dậy, cứ khai hoang vườn thuốc trước đi, làm xong rồi ngủ một giấc, vừa vặn xuất phát."
"Được."
"Vậy tôi đi gọi người."
"Còn một việc nữa."
"Triệu thiếu gia cứ nói."
"Tôi suy đi nghĩ lại quyết định dẫn mọi người cùng đi diệt nhà họ Lư."
Đàm Văn Bân nghe vậy thì khẽ nhíu mày.
Triệu Nghị nói tiếp: "Như vậy hiệu quả sẽ cao hơn, thằng nhóc họ Lý ở nhà cũng yên tâm hơn, phải không?"