Back to Novel

Chapter 1569

Ngốc nghếch? (2)

Chỉ là, Lâm Thư Hữu ưỡn người quá thẳng, tay Trần Lâm đã cố gắng vươn ra nhưng không chạm được vào miệng A Hữu, cuối cùng chỉ có thể vỗ vào ngực cậu.

Lực yếu như muỗi đốt.

Lâm Thư Hữu không thèm cúi đầu, hoàn toàn không để ý.

Ông lão khó hiểu nói: "Ta chỉ có thù oán với cô ấy, với cậu chỉ là lần đầu gặp mặt hôm nay, cậu vì sao..."

Lâm Thư Hữu: "Nếu ông đi, tôi không giải thích được."

Ông lão: …

Một cảm giác nhục nhã mãnh liệt trào dâng trong lòng ông lão, lý do cậu không cho ta đi, chỉ vì cái này thôi sao?

Ở bên ngoài, ông ta tự nhận mình là một nhân vật có tiếng tăm, người trong giới giang hồ ít nhiều cũng nể mặt ông ta, nhưng tên nhóc trước mặt này lại hoàn toàn không coi ông ta ra gì, càng đáng giận hơn là, ông ta đã để lại con át chủ bài mạnh nhất ở bên ngoài, hiện tại ông ta thật sự không phải đối thủ của tên nhóc này.

Ông lão lại hít sâu một hơi: "Vậy cậu muốn thế nào?"

Trần Lâm nắm lấy cánh tay Lâm Thư Hữu: "Hãy để ông ta đi đi, coi như xong chuyện, ông ta không đơn giản đâu, gia tộc phía sau ông ta cũng vậy, cậu không cần vì tôi mà dính vào chuyện này, thật đấy."

Lâm Thư Hữu không nói gì, chỉ không ngừng nhìn xung quanh, cậu đang tìm Bân ca.

Bân ca hẳn là ở gần đây, nhưng cậu không thấy bóng dáng của anh ta đâu, hẳn là sau khi tự tạo ra Ngũ Quan Đồ, Bân ca đã che giấu khí tức tốt hơn.

Nhưng lúc này đáng lẽ Bân ca nên ra mặt, cậu chỉ cần nghe theo anh ta thôi.

Trần Lâm thấy vậy, cho rằng Lâm Thư Hữu thật sự nghe lọt tai, đang suy nghĩ cho người nhà và bạn bè của mình.

Hành động này không khiến Trần Lâm thất vọng, ngược lại khiến cô cảm thấy người đang ôm mình rất thật.

Rõ ràng là có điểm yếu và lo lắng, nhưng cậu vẫn sẵn sàng đứng ra vì cô.

Trần Lâm dưới ánh sáng và bóng tối vốn là hai thái cực, con người ngoài sáng của cô cố tình theo đuổi sự nổi loạn và cá tính, có ý muốn phá vỡ những giới hạn của xã hội.

Con người trong bóng tối của cô thì truyền thống, yếu đuối, và tinh tế, nói tóm lại... là suy nghĩ hơi nhiều.

Không biết Bân ca đi đâu rồi.

Đồng Tử cũng im lặng, đương nhiên, dù Đồng Tử có nói gì thì Lâm Thư Hữu cũng không muốn nghe theo lời khuyên của cậu.

Không có sự giúp đỡ từ bên ngoài, Lâm Thư Hữu chỉ có thể dựa vào chính mình.

Cuối cùng cậu cúi đầu, nhìn Trần Lâm trong ngực.

Trong mắt Trần Lâm như có nước, cô khẽ nói:

"Hãy để ông ta đi đi, cảm ơn cậu."

Lâm Thư Hữu hỏi: "Ông ta hoặc gia đình ông ta, trước đây đã làm chuyện gì trái với lương tâm chưa, tốt nhất là nói cụ thể ra."

Trần Lâm: "Bắt cóc người dân làm lô đỉnh, hấp thụ mệnh cách để tăng tuổi thọ..."

Lâm Thư Hữu ngẩng đầu nhìn ông lão: "Được rồi, đủ rồi."

Trần Lâm lộ vẻ nghi hoặc: "Được... Cái gì?"

Ông lão ngạc nhiên nói: "Cái gì mà được?"

Lâm Thư Hữu: "Ông không phủ nhận."

Ông lão: "Đó là ban cho người thường cơ hội tu tiên, bao nhiêu môn phái gia tộc lén lút làm vậy, có đáng gì đâu!"

Lâm Thư Hữu: "Ông đi chết đi."

Mắt dọc lại mở ra, trên người cậu hiện lên những đường vân của Bạch Hạc Chân Quân, khí tức theo đó bùng nổ.

Phải nói rằng, Đàm Văn Bân luôn cảm thấy Lâm Thư Hữu sau khi mở mặt rất đẹp, vừa có vẻ cương nghị vừa có nét mềm mại.

Không giống như những thần phả khác, quá truyền thống, uy nghiêm thì có thừa mà lại thiếu đi sự gần gũi về mặt thẩm mỹ.

Đặc biệt là sau khi biến thành Chân Quân, những đường vân từ bên trong hiện ra càng phù hợp với cơ thể, có thể làm nổi bật khí chất của Chân Quân lên mức tối đa.

Trần Lâm mở to mắt, cô cảm thấy người đàn ông trước mặt có chút không thật, vừa không thật vừa mạnh mẽ, cô như đang trải qua một giấc mơ.

Lâm Thư Hữu một tay ôm Trần Lâm, tay kia cầm giản xông lên.

Ý nghĩ của cậu rất đơn giản, để Trần Lâm không hiểu lầm, cậu sẽ mang cô theo, để cô tận mắt chứng kiến cậu đánh chết lão già này như thế nào!

Dù phải mang theo một người vướng víu, dù chỉ dùng một tay, nhưng Bạch Hạc Chân Quân ở trạng thái mạnh nhất, một giản đánh xuống, khí thế như chẻ tre!

Lúc này ông lão mới nhận ra, lúc nãy đối phương đánh mình chắc chắn đã nương tay.

Ông ta không kịp né tránh, vung gậy lên đỡ.

"Ầm!"

Dưới cú đánh mạnh, cây gậy không gãy, nhưng tất cả những viên đá quý được khảm trên đó đều vỡ thành tro bụi.

Đàm Văn Bân ở trong bóng tối thấy cảnh này thì hơi đau răng, cậu còn đang tính xem làm sao để moi thêm một chiếc điện thoại di động ừ chỗ Tiết Lượng Lượng, ai ngờ A Hữu lại phá hủy đá quý ở đây.

Nếu có thể đào được một viên thật, đem bán ở chợ đen thì chẳng phải đã có tiền mua điện thoại di động và điện thoại bàn rồi sao?

Thôi bỏ đi, tiền bạc bất nghĩa thì không nên lấy nhiều, dễ gây ra nhân quả.