Nguyên Bảo vẫn xông lên phía trước chịu đựng tổn thương lớn nhất, hơn nữa nhiều lần chiến đấu đến chết không lùi bước, vô hình trung giúp những người khác chia sẻ phần lớn áp lực.
Trong trận hỗn chiến, điểm yếu của chó trắng đã lộ rõ.
Nếu Ngu Khánh dưới thân nó ở trạng thái đỉnh phong thì dù là tình hình hiện tại, ông ta vẫn có thể dễ dàng thoát ra khỏi vòng chiến mà rời đi.
Nhưng ai bảo trên đầu ông ta lại có một con chó.
Sự tồn tại của chó trắng đã hạn chế và làm suy yếu nghiêm trọng chiến lực của Ngu Khánh.
Trong trận chiến, Ngu Khánh bị trọng thương khắp người nhưng ông ta vẫn tiếp tục chiến đấu.
Khả năng chủ động tấn công không có nhưng dưới áp lực nặng nề, rất nhiều thủ đoạn và bí thuật của Ngu gia mà chó trắng chưa từng nghĩ tới đều được Ngu Khánh thi triển, điều này giúp duy trì cục diện.
Dù ở thế yếu nhưng vẫn không sụp đổ.
Ông ta đang thể hiện cho mọi người thấy thế nào là nội tình của Long Vương gia.
Chỉ là sự thể hiện này có chút bi thương và nực cười.
Lúc này, chó trắng dường như đã chấp nhận số phận, lật bụng mình lên.
Trong lớp lông trắng thưa thớt có khảm một viên châu màu đen.
Thực ra, có một chuyện nó vẫn luôn giấu kín với đám yêu thú đồng hành, đó là khi nhận nhiệm vụ, nó còn được ban cho một thứ.
Nó không biết viên châu này là gì, cấp trên cũng không giải thích nhiều mà chỉ nói rằng bên trong viên châu này trống rỗng.
Vì vậy, theo lý mà nói, viên châu này phải có phản ứng ngay khi nó đến đây.
Nhưng ai ngờ, nó đến đây lâu như vậy rồi mà viên châu này vẫn không hề có động tĩnh gì.
Bởi vì viên châu này dùng để chứa pho tượng tà ma kia.
Nếu pho tượng tà ma đó vẫn còn ở đây, dù chỉ còn sót lại một chút thì nó cũng sẽ lập tức cộng hưởng với viên châu này rồi trốn vào bên trong.
Mà viên châu này lại được khảm trong bụng chó trắng, vậy nên bản thân chó trắng chính là một vật dẫn được chuẩn bị kỹ càng, thậm chí Ngu Khánh dưới thân nó cũng là để cung cấp chiến lực cho con tà ma sau khi nó khống chế chó trắng.
Nhưng vì trước khi chó trắng đến, pho tượng tà ma kia đã bị Lý Truy Viễn tiêu diệt hoàn toàn nên mọi sự chuẩn bị đều trở nên vô nghĩa.
Nhưng chó trắng không biết chuyện này, về bản chất nó chỉ là một kẻ đi giao hàng, hơn nữa còn bị sắp xếp để làm kẻ chiếm tổ chim khách.
Vì vậy, lúc này nó vẫn đặt hy vọng vào viên châu chưa phát huy tác dụng này.
Máu thịt chủ động thấm vào bên trong, yêu lực còn sót lại cũng đang cố gắng tiến vào, chó trắng hy vọng có thể lật ngược tình thế tại đây.
Viên châu màu đen sáng lên, một luồng khí tức lạnh lẽo lan tỏa khiến những người khác khựng lại, sợ tên này sẽ lôi ra thứ đồ chơi đặc biệt nào đó rồi cưỡng ép lôi họ cùng chết trong tình huống chắc thắng này.
Chỉ có Nguyên Bảo bỗng nhiên nổi điên, không màng tất cả lao về phía chó trắng, đây là một bản năng thức tỉnh.
Bởi vì năm đó, chính tại nơi này, sau khi Ngu Thiên Nam đánh nát thân thể của con tà ma kia, để ngăn chặn ý thức của đối phương trốn thoát, ông đã dùng viên châu này để hấp thụ hoàn toàn ý niệm tà ma rồi tạo thành phong ấn ban đầu.
Ngu Thiên Nam hô một tiếng: "Nguyên Bảo, lên!"
Nguyên Bảo liền nhào tới, ngậm viên châu kia trong miệng rồi cùng Ngu Thiên Nam tiến vào vùng đất phong ấn.
Trong một thời gian dài, viên châu này luôn nằm trong miệng Nguyên Bảo cho đến khi Ngu Thiên Nam tiêu hao hết chút thọ nguyên cuối cùng trong đầm nước đen.
Sau đó, con chó đã đạt được thỏa thuận với tà niệm trong viên châu, ký ức của nó tiến vào thân thể Thiên Nam, tà ma tiến vào thân thể nó.
Khi con chó rời đi, nó đã bẻ gãy một sợi xích và lấy viên châu mà Ngu Thiên Nam dùng để phong ấn tà ma năm đó mang đi.
Hiện tại Nguyên Bảo không nhớ những chuyện sau này, dù có nói rõ ràng cho nó thì nó cũng sẽ cho rằng đó là bịa đặt để lừa gạt nó.
Sự xuất hiện của viên châu màu đen này đã kích thích nó liều lĩnh lao ra, mạnh mẽ hứng chịu mấy quyền của Ngu Khánh rồi cắn chặt lấy nó, giống như một con chó đang chơi trò ném đĩa với chủ nhân của mình.
Nguyên Bảo cưỡng ép kéo họ về phía đầm nước đến, nơi mà nó cho là đích đến.
Từng đòn tấn công mạnh mẽ của Ngu Khánh giáng xuống người Nguyên Bảo, da thịt của nó không ngừng bong ra, xương cốt lộ ra ngày càng nhiều, tốc độ di chuyển cũng chậm lại.
Triệu Nghị hiểu ra, ra lệnh: "Đẩy chúng xuống đầm nước đen!"
Ngay sau đó, Triệu Nghị đích thân thị phạm, biểu diễn cho mọi người thấy thế nào là đẩy.
Anh ta xuất hiện sau lưng Nguyên Bảo, Đồng Tiền Kiếm đâm mạnh vào thân thể Nguyên Bảo, một tiếng nổ vang lên, tốc độ của Nguyên Bảo lại được đẩy lên.
Nguyên Bảo gầm lên hưng phấn, tiếp tục cắn chặt chó trắng và ôm Ngu Khánh, nửa đoạn đuôi chó còn lại vẫy điên cuồng như thể đang yêu cầu cứ làm như vậy, mạnh hơn nữa đi.
Triệu Nghị dừng lại tại chỗ sau khi hoàn thành một kích, ánh mắt nhìn con chó kia có chút phức tạp.