Thời kỳ này cũng chính là thời kỳ hoàng kim của dòng phim chiếu đêm khuya ở Hong Kong và Đài Loan, đã sản sinh ra hàng loạt tác phẩm kinh điển, để lại dấu ấn đậm nét trong lịch sử điện ảnh.
Một lúc sau, hai tên đàn ông lúc nãy đi vào đã ra ngoài, bọn họ giả vờ ra vẻ rút thuốc ra châm lửa, như muốn dùng khói thuốc để che giấu sự xấu hổ.
"Nhanh vậy?" Tên mặc vest chẳng hề quan tâm đến thể diện của đàn em, "Tao còn chưa kịp nhập tâm nữa."
Tuy nói vậy, nhưng hắn ta cũng không muốn đợi thêm nữa, đứng dậy cùng một tên đàn em khác bước vào lối đi bí ẩn.
Sau đó, cảnh nóng trong phim còn chưa kết thúc thì hai người họ đã ra ngoài.
Lúc này, cả bốn người đều ngồi trên ghế, hút thuốc, không còn ồn ào như lúc trước, cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Giống như đang thể hiện câu " Buông hạ đồ đao lập địa thành Phật " (buông dao đồ tể xuống, lập tức thành Phật).
Một lúc sau, tên mặc vest bắt đầu gọi: "Chị Mai, chị Mai, chiếu 'Bản sắc anh hùng' đi!"
Trong trạng thái thành Phật, tâm từ bi, không thể thấy cảnh "giết chóc".
"Mẹ kiếp, lắm chuyện thật!"
Chị Mai thực sự rất bực mình, nhưng chị cũng hiểu, nên vào trong lấy băng ra, tua lại đoạn phim lúc nãy rồi tiếp tục chiếu.
Làm xong, chị Mai cố tình nhìn bọn họ, khóe miệng nhếch lên đầy mỉa mai.
Chị biết lúc nào thì đàn ông giống như hổ bị nhổ răng.
Bốn tên kia quả nhiên đều quay mặt đi, như thể bỗng chốc biến thành những chính nhân quân tử "phi lễ chớ nhìn".
Hai người phụ nữ kia vẫn ngồi ở phía sau, đáng lẽ ra họ không phải đến làm sớm như vậy, coi như là được gọi đến để làm bốn cuộc vui vẻ chóng vánh.
Lúc này họ cũng lười về, dù sao tối đến cũng phải quay lại.
Không lâu sau, họ đứng dậy, bắt đầu đi đến ngồi cạnh những khán giả nam, vừa nói chuyện vừa đụng chạm vào người họ.
Ban đầu, hai người đàn ông được chọn đều từ chối thẳng thừng, sau đó là từ chối một cách lịch sự, tiếp theo là giả vờ từ chối...
Rồi họ đều thở dài, đứng dậy, như thể bất đắc dĩ phải hy sinh thân mình, hay giống như đang làm việc thiện, giúp đỡ người khác.
Cuối cùng, với tinh thần " "Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, họ bị kéo vào lối đi bí ẩn.
Còn Phan Tử, Lôi Tử và Lục Nhuận Sinh thì hoàn toàn bị lờ đi.
Họ biết điều, biết không nên lãng phí thời gian với những người này.
Nếu có ai đó đẹp trai, họ cũng không ngại ngồi xem phim trò chuyện cùng, dù không lấy tiền cũng được, dù sao nhu cầu này vốn là có qua có lại.
Nhưng tiếc là Phan Tử và đám bạn không đạt tiêu chuẩn, tuy có một cậu bé rất đẹp trai, nhưng còn quá nhỏ, phải lớn hơn vài tuổi nữa thì tốt.
Nhưng suất chiếu chiều thường ít người, đa phần đều đến để xem phim, nên họ nhanh chóng hết mục tiêu tiềm năng, không ngồi trên ghế nữa mà ra ngoài nói chuyện với chị Mai.
Khi phim kết thúc thì trời cũng đã gần tối.
Phan Tử và Lôi Tử thấy tối nay không đông người, nên rất biết điều chuyển từ khu vực giữa ra khu vực rìa ngồi, định xem chùa một suất nữa.
Lý Truy Viễn thì phải về nhà ăn cơm, nên tạm biệt Phan Tử và Lôi Tử trước, sau đó cùng Lục Nhuận Sinh ra khỏi phòng chiếu phim.
Lục Nhuận Sinh thích xem phim, nhưng cậu ta thích ăn cơm hơn.
Lý Truy Viễn đến cửa hàng tạp hóa bên cạnh, mua bốn chai nước ngọt và vài túi đồ ăn vặt, định mang sang cho Phan Tử và Lôi Tử.
Khi đi ngang qua chiếc bàn nhỏ của chị Mai, chị Mai đang nói chuyện với hai người phụ nữ kia.
Các cô ấy xem như quan hệ hợp tác, chị Mai cung cấp địa điểm cùng cảnh giới, mỗi một đơn hàng của các cô ấy đều phải chia cho chị Mai.
Thấy Lý Truy Viễn đã trở lại, trong tay còn cầm đồ, Mai tỷ trêu chọc nói: "Ồ, cậu em trai tới đưa đồ ăn cho chị à?"
"Thôi, ngại quá."
Nói xong, chị Mai liền làm bộ đưa tay lấy.
Vốn cô ấy định nói đùa trêu chọc Lý Truy Viễn, ai ngờ Lý Truy Viễn chẳng những không ôm đồ né tránh, ngược lại chủ động mở rộng ra, tiến lại gần một chút, thuận tiện cho cô ấy lấy.
Cô ấy thật sự cầm một chai nước ngọt.
Lý Truy Viễn lại đặt một túi bim bim cay xuống cho cô ấy.
Hành động này, ngược lại khiến cho chị Mai có chút lúng túng.
Sau đó, Lý Truy Viễn đi vào đưa nước ngọt và mấy túi đồ ăn vặt còn lại cho Lôi Tử và Phan Tử.
Chờ Lý Truy Viễn đi ra lần nữa, chị Mai chỉ chỉ nước ngọt và bim bim cay trên bàn: "Cầm đi, tôi ăn đồ của cậu nhóc thế nào được?"
"Không sao đâu, em mời chị."
Lý Truy Viễn lắc đầu, cậu không có ý lấy lòng chị Mai, hơn nữa phòng chiếu phim này sau này cậu chắc chắn cũng sẽ không đến nữa, nhưng dù sao chị Mai hôm nay cũng đã để cho bọn họ xem miễn phí nửa bộ phim, hơn nữa Phan Tử và Lôi Tử còn đang ở bên trong được ngầm đồng ý xem tiếp.
"Ha ha ha."
Mai tỷ và hai người phụ nữ phía sau đều cười, chỉ cảm thấy cậu nhóc này rất thú vị.
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng la hét, một ông lão đạp xe ba gác vừa la vừa đi tới, trên xe còn chở một người đàn ông trung niên nằm ngửa, tay chân đều duỗi ra ngoài xe, giống như một con ba ba úp bụng.
Lý Truy Viễn chú ý tới, mười ngón tay của người đàn ông trung niên đều tím tái, môi càng tím đến đáng sợ.
chị Mai sốt ruột chạy ra, cãi nhau với ông lão đạp xe ba gác.
Ông lão vội vàng xua tay giải thích, mình chỉ là nhận tiền chở người đến, không liên quan đến ông ấy.
Mạch lạc câu chuyện, cũng dần rõ ràng trong lúc cãi vã.