Back to Novel

Chapter 1460

Nhìn thế chứ không phải (3)

"Cậu coi chỗ này của tôi là cái gì, Tư Lễ Giám à?"

"À, tôi định đến gõ cửa phòng Tiểu Viễn ca luôn nhưng Đồng Tử khuyên tôi nên tìm cậu trước."

"Ha ha."

"Vậy giờ tôi đi tìm Tiểu Viễn ca nhé?"

"Đỡ tôi lên xe lăn rồi cùng đi."

"Vâng, Bân ca."

Lâm Thư Hữu đẩy Đàm Văn Bân ra, gõ cửa phòng Lý Truy Viễn.

"Vào đi."

Sau khi đẩy cửa vào, Lâm Thư Hữu báo cáo lại những chuyện đã xảy ra vào buổi tối.

Nghe xong, Đàm Văn Bân ngồi trên xe lăn lên tiếng:

"Không ngờ tên ba mắt này lại có duyên với phụ nữ ghê. Lần trước con nhỏ cổ nữ kia tên gì ấy nhỉ, Sơn Nữ hay Thánh Nữ?"

Lâm Thư Hữu: "Hình như tên là Sơn Nữ, Thánh Nữ là thân phận, Cổ Nữ là nghề nghiệp của cô ta.

Đàm Văn Bân: "Không sao cả, chắc lại sắp thành vật tiêu hao của anh ta thôi. Thằng cha này đúng là một tên cặn bã."

Lâm Thư Hữu gật đầu: "Đúng vậy."

Lý Truy Viễn: "Từ Minh vốn là tay sai của Triệu Nghị, giờ bị Triệu Nghị điều chỉnh thành nhân vật phòng ngự của đội thì có nghĩa là đội mình đã có người đảm nhiệm vai trò tấn công rồi. Không thể coi thường cặp song sinh kia."

Đàm Văn Bân: "Tiểu Viễn, anh tò mò sao lại trùng hợp thế, lần này lại đụng phải anh ta. Rõ ràng có rất nhiều người đang đốt đèn đi trên giang hồ mà."

Lý Truy Viễn: "Lần đầu tiên Lão Biến bà xuất hiện, Triệu Nghị có thể đến là vì tổ tiên nhà anh ta đã trấn áp bà ta.

Lần trước ở Lệ Giang là vì tim của Triệu Nghị có vấn đề, anh ta muốn sống nên mới sớm nhúng tay vào nhân quả để mưu cầu công đức kéo dài mạng sống.

Em nghĩ lần này chắc cũng có nguyên nhân đặc biệt nào đó.

Hơn nữa, theo lời A Hữu kể thì Từ Minh đã thay đổi rất nhiều.

Tuy không tăng tiến nhiều về sức mạnh tuyệt đối như chúng ta nhưng sự thay đổi này không nên diễn ra với tốc độ bình thường."

Đàm Văn Bân: "Tiểu Viễn, em nghi tên ba mắt kia tăng tần suất đi trên giang hồ?"

Lý Truy Viễn gật đầu: "Đúng vậy, lần trước ở Lệ Giang anh ta đã thể hiện điều đó rồi. Nếu đã thành công thì có khả năng anh ta sẽ nghiện và tiếp tục đánh cược với tần suất cao.

Nói ngắn gọn là người khác có thời gian nghỉ ngơi giữa hai đợt sóng còn Triệu Nghị thì không, sau khi một đợt sóng kết thúc anh ta sẽ lập tức cố ý lôi kéo nhân quả để cưỡng ép mở ra đợt sóng tiếp theo."

Đàm Văn Bân: "Thằng cha đó đúng là loại người có thể làm ra chuyện như vậy.

Co được giãn được, lại còn tàn nhẫn với bản thân. Trêu thì trêu vậy thôi chứ không thể coi thường anh ta được."

Lý Truy Viễn: "Vậy nên lần này A Hữu làm tốt lắm, đòn cảnh cáo này rất hiệu quả. Nó sẽ giúp anh ta nhận ra sự khác biệt sớm hơn và tạo nền tảng tốt cho sự hợp tác sau này."

Nghĩ đến việc công nhân ở công trường hôm đó đều bị đánh dấu, Lý Truy Viễn lại thấy hơi đau đầu. Việc khuếch tán trên quy mô lớn như vậy cần nhiều người tham gia hơn.

Đàm Văn Bân: "Vậy chúng ta có cần chủ động liên lạc với anh ta không?"

Lý Truy Viễn: "Không cần, một là hiện tại chưa cần thiết, hai là chỗ anh ta chắc chắn có manh mối của anh ta, hợp tác sớm sẽ thiệt."

Ngay sau đó, Lý Truy Viễn nhìn Lâm Thư Hữu: "Cậu cần bao lâu để hồi phục?"

Lâm Thư Hữu: "Chỉ cắm hai kim thôi nên hai ngày là hồi phục được.

Trước kia sau khi cắm kim phải nằm trên giường dưỡng ít nhất nửa tháng, giờ tuy có hơi quá sức nhưng vẫn đi lại được và chỉ cần hai ngày là hồi phục hoàn toàn.

Hệ thống Chân Quân đúng là tốt cho bản thân Chân Quân thật."

Sau khi bàn bạc xong, những người còn lại về phòng, Lý Truy Viễn đắp chăn đi ngủ.

Đồng hồ sinh học của thiếu niên rất ổn định, cậu dậy rất sớm.

Âm Manh gõ cửa mang bữa sáng đến.

Cô cũng nói Nhuận Sinh giờ vẫn đang ngồi ở quán ăn sáng kia, ăn hết bát này đến bát khác. Tào phớ vừa thơm vừa rẻ nên Nhuận Sinh ăn không ngừng đũa.

Nói xong, Âm Manh buồn rầu nói thêm một câu: "Thật ra làm tào phớ cũng không khó, ăn với cơm cũng ngon."

Lý Truy Viễn tiếp tục ăn bánh bao uống sữa đậu nành, không đáp lời.

Âm Manh nhún vai: "Tiểu Viễn ca, tôi chỉ đùa thôi mà."

Lý Truy Viễn: "Tôi biết, đây là danh thiếp của Ngô Hâm, gọi cho anh ta bảo anh ta đến sớm một chút."

"Vâng, Tiểu Viễn ca."

Ngô Hâm lái xe ba gác đến, còn mang theo một túi lớn đồ ăn sáng.

May mà Nhuận Sinh về kịp nên Lý Truy Viễn bảo Ngô Hâm đưa đồ ăn sáng cho Nhuận Sinh.

Tuy Nhuận Sinh đã ăn rất nhiều bát nhưng vẫn chưa đã thèm. Vốn dĩ cậu muốn chơi sang một lần, bao hết tào phớ của quán hôm nay nhưng ông chủ không chịu bán nữa vì làm lỡ việc của khách quen vì một người lạ thì không đáng.

"Mấy cậu dậy sớm thật." Ngô Hâm rút một điếu thuốc ra rồi ngập ngừng.

Lý Truy Viễn: "Anh cứ tự nhiên."

"Được, cảm ơn." Ngô Hâm châm thuốc rồi hỏi: "Cậu là thủ khoa đại học à?"

Lý Truy Viễn: "Năm nào tỉnh nào cũng có."

"Sao thủ khoa đại học lại làm cái nghề này?" Ngô Hâm vội giải thích: "Ý tôi là lẽ ra cậu phải có chỗ tốt hơn mới phải chứ, nghề này vất vả quá."

"Vì tôi thích."

Lúc trước cậu đã cảm thấy công trình thủy lợi và vớt xác rất hợp nhau, sự thật chứng minh đúng là như vậy, giờ Tiết Lượng Lượng đã có thể "phát" manh mối bọt nước cho cậu rồi.

"Vậy giờ chúng ta đi bệnh viện à?"