Back to Novel

Chapter 1441

Tự mình ra tay (3)

Quan trọng nhất là Tiểu Viễn không hề nói gì với mình về chuyện này.

Với tính cách cẩn trọng của thằng bé, nếu gần đây có gây ra rắc rối gì thì hẳn là nó đã khéo léo nhắc đến khi uống trà với mình rồi.

Không nói mà vẫn có kẻ tìm đến, vậy thì chuyện này có liên quan đến dòng nước mới.

Liễu Ngọc Mai thậm chí còn nghi ngờ, liệu đây có phải là cơ hội mà thằng bé cố tình để lại cho mình ra tay hay không.

Nếu thật sự là như vậy thì tâm cơ và sự tính toán của thằng bé đối với giang hồ đã vượt quá sức tưởng tượng của bà.

Nhưng dù có bị tính kế thì Liễu Ngọc Mai cũng cam lòng.

Dù có thật hay không thì bà đây cũng sẽ nhúng tay vào!

Bà đo cánh tay phải bằng tay trái, chọn lấy những năm tháng bà ngông cuồng và phóng túng nhất.

Hai chấm đỏ xuất hiện trên cánh tay phải, ngón trỏ và ngón cái tay trái siết chặt lại.

Cùng lúc đó, làn da nhăn nheo của bà cụ cũng căng lên.

Giờ khắc này, bà đang hồi xuân, mái tóc hoa râm cũng dần đen mượt trở lại.

Dì Lưu vất vả lắm mới dựng được một kết giới để đặt chân nến vào, ngẩng đầu lên thấy bà cụ đang hồi xuân thì mắt trợn tròn.

Là người nhà họ Liễu, cô đương nhiên biết đến bí thuật "Hồi quan khí tượng" của Liễu gia.

Cái giá phải trả để thi triển bí thuật này không hề nhỏ, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian dài mới có thể hồi phục, thường chỉ dùng khi đối mặt với đối thủ thực sự mạnh.

Hơn nữa, sau khi thi triển bí thuật này, không chỉ tuổi tác bị đảo ngược mà cả những ký ức sau này cũng bị ảnh hưởng.

Thi triển bí thuật thành công, Liễu Ngọc Mai trẻ lại.

Tuy vẫn mặc bộ quần áo của bà cụ, trước mặt vẫn là ba bà bạn già đang đánh bài nhưng giờ bà đã thật sự trở về những năm tháng trước kia, từ bà cụ Liễu gia trở thành tiểu thư Liễu gia.

Liễu Ngọc Mai chọn khoảng thời gian này vì bà cho rằng đây là lúc bà ngông cuồng, quyết đoán nhất và quan trọng nhất là... suy nghĩ ít nhất.

Bà muốn quên đi tình cảnh hiện tại, quên đi việc cháu mình đang đi trên sông, quên đi mọi hạn chế để có thể vô tư tham gia vào vòng nhân quả này.

Chú Tần vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Dì Lưu hiểu ra đôi chút, bà cụ đã suy nghĩ rất kỹ và vô cùng quyết đoán, hơn nữa bà đã hành động ngay khi cảm nhận được bảy luồng sát khí mà chưa kịp suy nghĩ sâu xa.

Chuyện này không thể nghĩ sâu, nghĩ nhiều sẽ bị trói buộc tay chân.

Liễu Ngọc Mai nhìn ba bà bạn già trước mặt với vẻ nghi hoặc, bà không hiểu sao mình lại ngồi đánh bài với ba bà lão ở đây.

Ngọn nến trong bếp lung lay, cắt ngang dòng suy nghĩ của Liễu Ngọc Mai.

Liễu Ngọc Mai lại nhìn Tần Lực đang đứng trước mặt với ánh mắt sắc bén.

Liễu Ngọc Mai của tuổi này chưa quen biết Tần Lực nhưng lại có cảm giác quen thuộc khó tả.

Tần Lực vô thức cúi người hành lễ.

Liễu Ngọc Mai hỏi: "Người nhà họ Tần?"

Tần Lực mím môi, không biết phải trả lời thế nào vì xét về lý thì bà cũng là người nhà họ Tần.

Liễu Ngọc Mai nói: "Về nói với cái tên háo sắc kia, bảo hắn đừng đến làm phiền ta nữa."

Tần Lực đành đáp: "Vâng."

Lúc này dì Lưu đang đi đến, nghe thấy vậy không hiểu sao lại thấy buồn cười trong một tình huống nghiêm túc như vậy, cô càng cố nhịn thì lại càng không nhịn được.

Liễu gia tiểu thư khi đó không ngờ rằng bà sẽ yêu cái tên háo sắc kia, không chỉ sinh con cho ông ta mà còn tự tay nuôi lớn cháu gái.

Ánh mắt Liễu Ngọc Mai dừng trên người dì Lưu.

Trong khoảnh khắc, dì Lưu hiểu ra vì sao A Lực lại bất an như vậy, Liễu Ngọc Mai lúc này không mạnh nhất nhưng lại sắc sảo nhất.

Đại tiểu thư của Long Vương gia đâu phải là một tiểu thư khuê các bình thường, kiếm của bà vung lên theo ý muốn, đâm về phía bất cứ ai, với địa vị của Liễu gia khi đó thì không ai dám đến đòi công bằng.

Hơn nữa, thiếu gia nhà họ Tần nổi tiếng là si tình với bà, còn tự ý lấy chìa khóa phong ấn tổ trạch của nhà họ Tần ra tặng bà chỉ vì thấy viên ngọc trên móc khóa rất đẹp.

Dì Lưu hành lễ với Liễu Ngọc Mai.

Liễu Ngọc Mai không quen hai người này nhưng lại cảm thấy rất gần gũi với họ.

Lúc này, một bóng người bước ra từ ban công tầng hai, là A Lý.

Hôm nay cô vẫn mặc bộ đồ luyện công, chỉ có điều màu xanh nhạt hơn, như một cây trúc mảnh mai.

Liễu Ngọc Mai nhìn A Lý, nở một nụ cười từ tận đáy lòng rồi hỏi:

"Đây là con nhà ai trong Liễu gia mà xinh xắn giống ta hồi bé vậy?"

Nhưng ngay sau đó, như thể nhận ra sự bất thường trên người A Lý, mắt Liễu Ngọc Mai lộ vẻ giận dữ:

"Láo xược, ai làm?"

Ngọn nến trong bếp bắt đầu lung lay dữ dội, gần như sắp tắt.

Cơn giận trong mắt Liễu Ngọc Mai nhanh chóng tan biến, cảm giác mơ màng càng tăng lên.

Bà đang ngăn mình suy nghĩ, để không phá vỡ cái bẫy do chính mình giăng ra.

Liễu Ngọc Mai cúi đầu, cảm giác ý thức mơ hồ khiến bà rất khó chịu nhưng bà vẫn nói:

"Đưa con bé này đến phòng ta, ta sẽ đích thân dạy dỗ."

Chú Tần: "Vâng, chủ..."

Dì Lưu vội đáp lời trước: "Vâng, tiểu thư!"

"Bốp!"

Một dấu tay đỏ rực hằn lên má Chú Tần.