Không đợi cậu lên tiếng, ông đã chủ động đưa ra đáp án: "Ông nói với họ rằng Manh Manh không biết nấu cơm, ở nhà còn chẳng bén mảng đến bếp núc, sau này nó mà gả đi thì tuyệt đối không thể nào nấu cơm được."
Cậu sờ mũi, thật ra là bọn họ không dám để Âm Manh đến gần bếp.
Nhưng mà, không biết nấu cơm thì ở vùng thôn quê đúng là một điều đặc biệt, không cần cháu nấu cao lương mỹ vị, ít nhất cũng phải biết làm chút gì đó chứ.
Lúc này, cậu cảm thấy tay A Lý hơi siết chặt.
Cậu nhìn cô bé, lập tức nói: "A Lý, em không cần học nấu cơm."
Ông ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Viễn này, Lan hầu ở nhà không nấu cơm à?"
"Không ạ, trước kia khi bố còn ở nhà thì bố nấu cơm."
Sau này bố tự lưu đày, cậu chỉ có thể đến ăn chực ở nhà hàng xóm.
"Haizz, Lan hầu đúng là lười."
Lý Lan không phải lười, mà là cô ta dần mất đi cảm xúc với đồ ăn, trong mắt cô ta, đồ ăn chỉ có thành phần dinh dưỡng, thích ăn cái gì thì ăn, không cần để ý đến những thứ khác.
Đi dạo một vòng, trên đường trở về, máy nhắn tin của cậu reo lên, là anh Lượng Lượng gọi.
Quà cho Bạch gia nương nương đã tặng rồi, bộ ảnh do Đặng Trần chụp cũng đã được Lưu Xương Bình mang đến, cho nên lần liên lạc này, cậu đoán là có việc công.
Có lẽ lại là một manh mối mới?
"Thái gia, cháu đi gọi lại."
"Ừ, cháu đi đi, thái gia về trước thúc giục Thiện Hầu bốc hàng."
Cậu dẫn A Lý đến cửa hàng tạp hóa của thiếm Trương.
"Ồ, xinh quá." Thiếm Trương chủ động mở một gói đồ ăn vặt, đưa cho A Lý.
A Lý không nhận.
Cậu giúp cô bé nhận lấy, đưa cho A Lý, giải thích với hiếm Trương: "Em ấy nhát người."
Thiếm Trương nói: "Vậy à, tiếc thật."
Thật ra thiếm Trương đã sớm nghe nói, cô gái xinh đẹp ít khi thấy ở ngoài đường này là một người câm.
Trong mắt A Lý, cửa hàng tạp hóa là một cái mồm rộng hoác, còn thiếm Trương tươi cười là một con yêu xà đang bơi lượn bên trong.
Khi thiếm Trương đưa ống nghe cho cậu, giống như con yêu xà đưa cho cậu một cái lưỡi dài màu đỏ.
A Lý nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ tay cậu, rồi mở mắt ra, cái mồm rộng hoác đã biến mất, thiếm Trương cũng trở lại như cũ.
Cậu vừa nhấc máy thì đầu dây bên kia vang lên giọng của Tiết Lượng Lượng:
"A lô, Tiểu Viễn đấy à?"
"Là em, anh Lượng Lượng."
"Thế này nhé, Tiểu Viễn, dạo này em có rảnh không?"
"Anh Lượng cứ nói đi."
"Là một dự án ở Thành Đô xảy ra chút sự cố, ý của cấp trên là muốn cử người đến hỗ trợ kỹ thuật, anh xem báo cáo thì thấy chuyện này hơi kỳ lạ, nếu em rảnh thì có thể đi xem sao."
"Vâng, em đi."
"Em đồng ý rồi à?"
"Vâng, anh cho em xin vị trí cụ thể hơn được không?"
"Ở Đô Giang Yển, cạnh Thành Đô, thành phố này do Thành Đô quản lý."
"Vâng, em biết rồi, em sẽ lên đường sớm."
"Được, vậy anh sẽ báo trước thông tin của em và Bân Bân cho bên đó, các em mang theo giấy tờ tùy thân, đến đó rồi trực tiếp bàn giao là được."
"Vâng."
"À... Tiểu Viễn, có cần anh đi cùng không?"
"Anh đi được không?"
"Anh đi thì đương nhiên là được, nhưng anh sợ đi không giúp được gì mà lại thành vướng víu."
"Lần trước ở Quý Châu anh đã giúp em rất nhiều."
Cuối cùng chính anh là người hết lần này đến lần khác lặn xuống nước đưa mọi người lên bờ.
"Vậy ý em là, lần này anh có thể..."
"Lần này không cần đâu."
"..."
"Dạo này anh có bận không?"
"Bận chứ, có rất nhiều việc, bản thân anh còn phải dẫn đám đàn em đi thực tập, nếu như em có thể..."
"Em chỉ lịch sự hỏi trước khi cúp máy thôi."
"Ha, thằng nhóc này, được rồi, chỉ có thế thôi, em chú ý an toàn, có gì cần thì cứ báo anh."
"Vâng, anh đã giúp em rất nhiều rồi."
Điện thoại tắt.
Đây không phải là lần đầu tiên cậu nhận được tin tức từ chỗ anh Lượng Lượng.
Việc cậu có thể rút ra đề từ trong giấc mơ của A Lý là nhờ vào nội tình của hai nhà họ Tần và họ Liễu.
Vậy việc liên tục nhận được manh mối từ chỗ anh Lượng Lượng có phải là do bản thân anh ấy đặc biệt hay không?
Xem ra, kết giao với người có khí vận đặc biệt đúng là có thể thúc đẩy sự phát triển của sông nước.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là người đó phải thật lòng tin tưởng và sẵn lòng giúp đỡ cậu, nếu dám dùng thủ đoạn cưỡng ép thì cứ chờ bị phản phệ đi.
Nhưng sự giúp đỡ này không phải là một chiều, thật ra cậu cũng đã từng giúp anh ấy ngăn cản tai họa và giải quyết khó khăn.
Cậu cảm thấy sau khi về sẽ bổ sung thêm những cảm ngộ mới vào "Quy tắc ứng xử khi đi sông".
Vừa hay cậu có một ví dụ phản diện ở đây để làm "nhóm đối chứng".
Một bên là nội tình của hai nhà họ Tần và họ Liễu và những người như Lượng Lượng, thái gia, bên còn lại chỉ có một người, đó chính là Ngụy Chính Đạo.
Trước mắt xem ra, Ngụy Chính Đạo gây ra ảnh hưởng tiêu cực mạnh mẽ hơn nhiều.
Một mình ông ta lấn át tất cả.
Nếu không có Ngụy Chính Đạo đi trước thì thật khó tưởng tượng việc đi sông của cậu sẽ dễ dàng và vui vẻ đến mức nào.
Nhưng, như vậy thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Từ xa Nhuận Sinh đã thấy ông nội đang nói chuyện với cây bách già trong sân, đến khi cậu lái xe về đến nhà thì giọng nói cũng rõ hơn.
Chỉ thấy ông chỉ vào cây bách, ngẩng cao đầu ưỡn ngực: "Ta là trưởng bối, nghe rõ chưa, ta là trưởng bối!"
Sau đó ông bước sang một bên, nói với cây bách già:
"Bớt nóng tính đi, con gái con đứa gì mà nóng tính thế, chẳng phải người ta nói con gái ở Tứ Xuyên rất dịu dàng sao?"