Back to Novel

Chapter 1079

Mỗi người một nhiệm vụ (6)

Cậu rất tự trách và áy náy, có một đánh giá mà những đứa trẻ có hoàn cảnh gia đình khó khăn từ nhỏ cho là một tội ác tày trời.

Đó chính là:

Cậu đã trở nên kén ăn.

"Đinh linh linh!"

Điện thoại trong văn phòng của Đàm Vân Long vang lên, ông đưa tay nhấc máy.

"Alo, tôi là Đàm Vân Long."

"Bố, con biết ngay là bố vẫn còn ở văn phòng."

"Thằng nhóc thối."

Đàm Vân Long nhận ra giọng của con trai mình.

"Bố, không phải con nói đâu, bố xem bây giờ là mấy giờ rồi mà bố vẫn còn làm việc không chịu về nhà?"

"Mặt trời mọc ở đằng tây à, hôm nay con gọi điện thoại để nhắc bố nghỉ ngơi đấy hả?"

"Ý con là, bố cứ mãi lo làm việc mà không quan tâm đến gia đình, nếu mẹ con mà ly hôn với bố thì con cũng ngại đứng về phía bố để bênh bố lắm."

Đàm Vân Long quấn ngón tay vào dây điện thoại, ông ước gì sợi dây này đang quấn quanh cổ của người ở đầu dây bên kia.

Đáng tiếc là bây giờ ông rất ít khi gặp con trai mình.

Trước đây, sau giờ làm việc, ông sẽ tranh thủ thời gian đến trường thăm con trai, một thời gian không gặp, ông rất nhớ con.

Chỉ là sau khi con trai nhập học sau Tết thì không quay lại trường nữa.

Nếu nó ham chơi và bỏ bê việc học thì thôi, coi như ông có lý do chính đáng để dùng thắt lưng.

Nhưng ông đã đến trường hỏi và biết rằng thủ tục của con trai đều đầy đủ, đó là thực tập trước thời hạn.

Đất nước đang xây dựng rầm rộ, đến cả sinh viên năm nhất cũng phải nhanh chóng tham gia công việc à?

Nhưng với tư cách là một trinh sát kỳ cựu và cũng là người của nhà nước nửa đời người, ông có thể thấy từ những thủ tục này rằng con trai ông đã có được một cơ hội mà người khác khó có thể tưởng tượng được. Chỉ cần nó đi đúng con đường này thì chắc chắn sẽ thành danh trong ngành.

Cùng là tốt nghiệp, nhưng con lại có kinh nghiệm làm việc nhiều hơn người ta bốn năm, hơn nữa còn được làm việc với một người thầy nổi tiếng trong ngành.

Dù sao thì, bất kể bố ông và bố vợ nghĩ gì, Đàm Vân Long đã từ bỏ ý định cho con trai thi vào ngành cảnh sát sau khi tốt nghiệp.

Bởi vì dù ông có tư tâm đến đâu thì cũng không thể tạo dựng con đường cho con trai đến mức như vậy.

"Bố à, thật đấy, bố phải quan tâm đến mẹ nhiều hơn, mẹ đã phải chịu đựng bố suốt những năm qua rồi."

"Thế sao không thấy con dành thời gian cho bạn gái nhiều hơn?"

"Thì con có làm được đâu, con di truyền cái tật xấu của bố, vẫn là tại bố đấy."

"Nói nhanh đi."

"Con muốn báo án."

Đàm Vân Long buông tay đang kéo dây điện thoại ra, ngồi thẳng lưng và nghiêm túc nói: "Nói đi, có chuyện gì?"

"Con kể cho bố nghe trước, rồi bố xem thế nào."

Đàm Văn Bân kể lại chuyện nhà họ Ngô.

Đàm Vân Long châm một điếu thuốc và im lặng một lúc rồi mới nói: "Nếu vụ án này là thật thì rất khó giải quyết."

"Con biết."

Đàm Văn Bân ở đầu dây bên kia nói với giọng điệu rất bình tĩnh. Đương nhiên anh biết vụ án này không dễ giải quyết, nhưng vẫn phải làm theo quy trình.

"Bố sẽ gọi điện cho những đồng nghiệp cũ và nhờ họ điều tra."

"Vâng ạ."

"Còn gì nữa không?"

"Không ạ."

"Sao giờ này con còn chưa ngủ?" Đàm Vân Long nghe thấy tiếng còi ô tô bên ngoài, "Con đang ở bên ngoài à?"

"Không, TV đang chiếu phim Hong Kong ạ."

"Phim Hong Kong mà lại nói tiếng Nam thông à?"

"Là bản thuyết minh tiếng địa phương Nam thông ạ."

"..."

"Bố ơi, sắp hết một phút rồi, con cúp máy đây."

"..."

Đàm Vân Long ấn nút và gọi lại.

Đàm Văn Bân mua một chai nước ở cửa hàng tạp hóa và trả tiền.

Sau đó, cậu vừa uống nước vừa đi ra ven đường và bắt một chiếc taxi vừa đi ngang qua.

Chiếc taxi bật đèn đỏ báo "Có khách", nhưng bên trong lại không có ai.

Người lái xe giảm tốc độ, tấp vào lề đường, hạ cửa kính xuống và hỏi: "Anh đi đâu?"

Đàm Văn Bân nói địa điểm.

"Lên xe đi, nhà tôi ở ngay đó."

"Thật trùng hợp, haha."

"Tình yêu đặc biệt dành cho em, nỗi cô đơn của anh không thể thoát khỏi đôi mắt em!"

Ngồi ở ghế phụ của chiếc taxi, Đàm Văn Bân hát theo nhạc trên radio.

Sự nhiệt tình của anh đã lôi kéo người lái xe và cùng nhau hát.

Đường đi hơi xa, sau khi hai người hát xong, người lái xe đưa cốc nước của mình cho Đàm Văn Bân và cả hai bắt đầu trò chuyện.

Điểm đến là bờ sông.

Khi sắp đến nơi, người lái xe nói:

"Trước đây tôi thường chở một người đến đây, tôi tò mò là ở cái nơi khỉ ho cò gáy này thì tại sao cậu thanh niên đó lại thích đến đây như vậy."

Đàm Văn Bân nhìn bản đồ, rồi nhìn mặt sông dưới ánh đèn đêm và cười nói:

"Có lẽ là đến để nhảy sông."

"Haha, dù là nhảy sông thì sao có thể nhảy nhiều lần như vậy, cậu ta có bao nhiêu mạng để nhảy chứ?"

"Ai mà biết được, giới trẻ bây giờ có những sở thích rất đặc biệt, khó mà hiểu được."

"Tôi thấy anh cũng còn trẻ mà, có vẻ anh rất bình thường đấy chứ?"

"Thật sao? Haha."

"Đến rồi."

"Ừm."

Đàm Văn Bân lấy tiền ra đưa cho người lái xe.

Người lái xe vừa thối tiền vừa hỏi: "Lát nữa anh có đi không?"

"Sao vậy, nghe giọng điệu của anh có vẻ như anh muốn ở lại đợi tôi à?"

"Ở đây khó bắt xe lắm."

"Không phải anh đang vội về nhà sao?"